Loading...

BẢO BỐI ÔM QUA MÙA ĐÔNG
#16. Chương 16

BẢO BỐI ÔM QUA MÙA ĐÔNG

#16. Chương 16


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Buổi sáng, Sở Hòa tỉnh dậy trong l.ồ.ng n.g.ự.c của Kỷ Lâm Phong. Mặt dán lên n.g.ự.c anh , đầu gối lên cánh tay của anh . Cơ thể hai người gắn bó sát vào nhau , chỉ có điều phần thân dưới của hai người đã tách ra .

 

Không biết là mấy giờ rồi , ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ đã được đóng lại , một vài tia sáng chiếu vào phòng ngủ, trong phòng có hơi sáng. Sở Hòa nhẹ nhàng nhúc nhích hai chân, giữa hai chân sạch sẽ, nhẹ nhàng và khoan khoái, chắc là tối hôm qua sau khi cô ngủ say, Kỷ Lâm Phong đã lau chùi giúp cô.

 

Sở Hòa ngửa đầu, thấy anh vẫn nhắm mắt, chưa tỉnh dậy, nên cô tiếp tục nằm bất động.

 

Ngủ tiếp không được , cũng không muốn thức dậy bây giờ, Sở Hòa dứt khoát nhắm mắt, nghĩ đến các tình tiết tiếp theo của bộ truyện tranh nên như diễn ra thế nào.

 

Suy nghĩ một lúc thì không biết suy nghĩ đã chạy đi đâu , trong đầu không ngừng nhớ lại cảnh tượng lúc cô và Kỷ Lâm Phong vận động trên giường.

 

Trời ạ, nếu không thì vẽ tranh ngập tràn da thịt nhỉ?

 

Cái gì mà áo sơ mi trắng, âu phục đen, rồi là khăn tắm, suy nghĩ một hồi đã có hơi ngứa tay.

 

Trước kia muốn trải nghiệm cảm giác mới mẻ, Sở Hòa đã thử vẽ tranh cảnh nóng, vừa mới bắt đầu vẽ đã cảm giác hai mắt mình bị bôi đen không nắm bắt được trọng điểm, sau đó cô có than thở với Hứa Lộ Bạch, cô ấy đã nói thẳng chuyện này không thành vấn đề, rồi tiếp đó còn nhiệt tình gửi mấy phim nóng qua, nói rằng “ chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy, cậu vẽ ra thì trong lòng tự khắc hiểu rõ thôi”. Sở Hòa ôm theo thái độ nghiêm túc học tập kiến thức, khiêm tốn nghe chỉ dạy, Hứa Lộ Bạch từ vui một mình biến thành mọi người cùng vui, như thể gặp được tri âm vậy , vô cùng vui vẻ và hào hứng.

 

Từ mỗi người đi theo hướng thành người đi chung một con đường, hai người còn trao đổi với nhau về nội dung, hình ảnh và nhân vật chính, nói về cảm nghĩ, càng nói thì sự hứng thú của cả hai càng hớp nhau . Sở Hòa có kiến thức lí luận và kinh nghiệm thị giác, đường nhiên vẽ sẽ càng ngày càng cao tay, sau đó chọn ra mấy bức tranh tự nhận là không tệ, Hứa Lộ Bạch nhìn thấy nếu gửi bản thảo các tác phẩm này đi cũng tốt . Hiệu quả trưng dụng nền tảng không tệ, hy vọng Sở Hòa sẽ cung cấp bản thảo lâu dài, nhưng cô không hy vọng sự hưởng thụ sẽ trở thành gánh nặng. Hơn nữa, vẽ nhiều quá cũng sẽ rất mệt.

 

Vì vậy Sở Hòa không nghe theo ai hết, thích làm gì thì làm , có tâm trạng thì sẽ vẽ một bức, nếu như muốn vẽ mà không có linh cảm, thì sẽ xem phim nóng để tìm đôi chút cảm giác, điều hòa lại cuộc sống đơn điệu.

 

Bây giờ có bạn trai, chắc hẳn là phim nóng đã không còn ích lợi gì nữa rồi . Sở Hòa nghĩ như vậy , lại ngẩng đầu lên nhìn Kỷ Lâm Phong một cái, ai ngờ lại bắt gặp một đôi mắt với hai con ngươii trong trẻo

 

“Trời ạ!” Sở Hòa bất thình lình phát ra một tiếng kêu thấp, “Sao anh tỉnh dậy rồi mà không nói lời nào vậy ?” Sở Hòa giật mình không nhẹ, mạnh miệng trách cứ anh .

 

“Sợ à ?” Tay trái của Kỷ Lâm Phong đặt mu bàn tay của Sở Hòa, vuốt ve mấy cái tỏ vẻ an ủi. “Thấy em suy nghĩ gì mà nhập thần, nên không muốn quấy rầy em.”

 

Sở Hòa nhập thần suy nghĩ muốn xem phim nóng vừa nghe nói vậy , ánh mắt nhẹ nhàng lay động: “Đó là em ngẩn người mà.”

 

Kỷ Lâm Phong rút cánh tay phải mà Sở Hòa đang gối đầu lên, hai tay vòng qua vòng eo nhỏ nhắn của Sở Hòa và ôm cô nằm lên trên n.g.ự.c mình , dịu dàng vuốt ve mái tóc đen dài trên lưng cô, đôi mắt rũ xuống nhìn đỉnh đầu cô: “Tìm một thời gian đi gặp ba mẹ anh nhé?”

 

Buổi sáng vừa tỉnh dậy đã nhìn thấy Sở Hòa đang tựa vào n.g.ự.c mình , mái tóc dài đen bóng hiền dịu, sắc mặt trắng trẻo hơi ửng hồng, trong đầu Kỷ Lâm Phong hiện ra ý định đã có từ trước .

 

“Hả?” Sở Hòa mở to mắt, ngẩng đầu lên đối mặt với Kỷ Lâm Phong, “Sao đột nhiên lại nói đến chuyện này ạ?”

 

“Em không muốn đi à ?”

 

Sở Hòa rời ánh mắt đi : “Không phải … Nhưng có phải nhanh quá rồi không …” Hình như bắt đầu yêu đương còn chưa đầy ba tháng mà?

 

“Không biết , ngày đó em vốn đã gặp mặt mẹ anh rồi .”

 

Sở Hòa hồi tưởng lại “ngày đó” là ngày nào, bỗng nhiên nhớ lại buổi sáng ăn chè hạt sen khoai từ của một ngày nào đó…

 

Mẹ bạn trai đến, mình vẫn chưa thức dậy, không gặp được người , nhưng lại được ăn bữa sáng mà người ta cố ý làm cho con trai trước đúng là ngượng ngùng đến phát hoảng mà.

 

Sở Hòa cảm thấy mình nên định hình lại hình tượng của bạn thân mình trong mắt mẹ của bạn trai, vì vậy cô đồng ý với Kỷ Lâm Phong.

 

Dĩ nhiên, vì muốn “rửa sạch nhục” thì trước tiên phải biết người biết ta , và sẽ không ỷ lại mà đ.á.n.h nếu không có chuẩn bị trước .

 

Kỷ Lâm Phong nói chuyện gặp mặt với gia đình, ba Kỷ và mẹ Kỷ vừa mừng vừa sợ, kinh ngạc là vì không ngờ rằng tốc độ của con trai mình lại nhanh như vậy , vui là vì cuối cùng cũng sắp có con dâu. Vì vậy họ nhanh ch.óng sắp xếp một buổi gặp mặt nhau .

 

Trong một loạt các việc cần chuẩn bị trước khi đi gặp người lớn trong gia đình, Sở Hòa muốn biết về sở thích của ba mẹ Kỷ Lâm Phong nên đã hỏi lại anh . Kỷ Lâm Phong lại không mấy để ý, nói không cần bận tâm nhiều như vậy , đi tay không là được rồi . Sở Hòa đưa ra đòn sát thủ là nếu anh không phối hợp thì cô cũng không đi , dĩ nhiên Kỷ Lâm Phong phải ngoan ngoãn nghe lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-boi-om-qua-mua-dong/chuong-16.html.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/bao-boi-om-qua-mua-dong/chuong-16
]

Vì vậy đến ngày gặp mặt, mẹ Kỷ vừa mở cửa đã nhìn thấy trong tay Sở Hòa xách theo hai hộp quà, sau khi nhiệt tình chào đón cô vào nhà ngồi trò chuyện một hồi lâu, bà mới quay đầu quở trách Kỷ Lâm Phong.

 

“Có chuyện gì xảy ra với con vậy hả, còn để cho Sở Sở cầm đồ thế hả, một người đàn ông như con không biết xấu hổ sao ?….”

 

“Là con sai.” Kỷ Lâm Phong trực tiếp thừa nhận.

 

Đúng là lúc đứng chờ ở cửa, hai tay của Kỷ Lâm Phong trống trơn. Từ lúc xuống xe đến cửa nhà là một đoạn đường ngắn, Sở Hòa kiên quyết nói để cô, không cho Kỷ Lâm Phong nhúng tay vào . Kỷ Lâm Phong cũng hết cách, nên đành phải cưỡng chế cầm lấy tất cả đồ, nói đến cửa nhà sẽ đưa cho cô cầm. Sở Hòa không cãi lại anh được , đành phải như vậy .

 

Cho nên bây giờ thấy mẹ Kỷ dạy dỗ Kỷ Lâm Phong mà anh cũng không còn cách nào, trong lòng Sở Hòa cảm thấy rất áy náy.

 

Vẻ mặt cô lộ ra chút mất tự nhiên, mở miệng khuyên: “Bác gái, là con nhất quyết muốn cầm thôi ạ…”

 

Mẹ Kỷ dừng lại , quay đầu nhìn về phía sở hòa với vẻ mặt hiền hòa, cười nói : “Mắng nó cũng không sao . Bác biết con là một đứa trẻ ngoan, vừa hiểu chuyện vừa ngoan ngoãn… Chỉ là lần sau đến thì đừng mang đồ theo nữa, nếu không bác sẽ cảm thấy không vui. Kỷ Lâm Phong, có nghe không , lần sau nhớ cản con bé lại .”

 

Kỷ Lâm Phong: “Nghe rồi ạ.”

 

Sở Hòa lúng túng cười một tiếng, thật ra thì cũng không mua gì cả, hai hộp quà này cho ba mẹ anh , một người là lá trà , một người là bộ mỹ phẩm dưỡng da, đều là Kỷ Lâm Phong trả tiền.

Ba mẹ của Kỷ Lâm Phong cũng thật sự rất hiền hòa, ba Kỷ chững chạc trầm ổn , mẹ Kỷ lại cởi mở nhiệt tình. Tính cách và tướng mạo Kỷ Lâm Phong đều tương đối giống ba anh , nhưng vẫn nhìn ra được , mẹ Kỷ là người được cưng chiều nhất trong nhà. Lúc này , bà ấy trò chuyện với Sở Hòa một lúc thì quay đầu ra lệnh cho con trai và chồng mình .

 

“Ông Kỷ, Lâm Phong, hai người đi rửa nguyên liệu đi , đợi chốc nữa em xuống bếp, hai bữa hôm nay em bao trọn!” Vẻ mặt mẹ Kỷ đắc ý, sau đó quay đầu tiếp tục trò chuyện với Sở Hòa, “Sở Sở, biết con thích ăn tôm, bác đã cố ý mua rất nhiều, đợi một hồi sẽ cho con nếm thử tay nghề của dì nhen.”

hằng nguyễn

 

Nhìn dáng vẻ một nhà ba miệng vô cùng vui vẻ và hòa thuận của gia đình bạn trai, không khí này không chênh lệch bao nhiêu so với nhà mình , Sở Hòa cũng thoải mái tự nhiên hơn nhiều. Cô cười đáp lại : “Con có nghe Lâm Phong nói tài nấu nướng của bác vô cùng tuyệt, con luôn muốn nếm thử, hôm nay đã có thể thực hiện mong ước rồi .”

 

Mẹ Kỷ nghe thì vui vẻ không ngớt: “Nếu như vậy , thì buổi trưa nhất định phải ăn nhiều chút con nhé… Con nhìn con xem, đứa nhỏ này , quá gầy mà.”

 

Sở Hòa gật đầu một cái, mắt nhìn vào bên trong, ba Kỷ và Kỷ Lâm Phong đã vào phòng bếp, hẳn là đang cùng nhau xử lí những con tôm kia . Kỷ Lâm Phong cũng thật là, tại sao phải nói cô thích ăn tôm chứ, ăn ngon thì ngon đó, nhưng rửa ráy lại quá phiền phức.

 

“Sở Sở.” Sở Hòa trông không biết đang suy nghĩ chuyện gì, mẹ Kỷ kêu cô một tiếng, sau đó hỏi, “Lâm Phong có nấu cơm cho con ăn chưa ?”

 

Sở Hòa hơi do dự, không biết nên nói là đã từng nấu hay chưa từng nấu đây.

 

“Đã nấu rồi ạ.”

 

Mẹ Kỷ nhíu mày, thằng nhóc này , có bạn gái rồi đúng là không giống trước .

 

“Mùi vị thế nào?”

 

Sở Hòa xém chút nữa đã bật thốt lên câu “Chẳng ra hình thù gì”, nhưng may mắn cô đã kịp phản ứng lại : “… Cũng không tệ lắm ạ.”

 

“Không cần nói tốt giúp nó đâu , chắc chắn là cũng bình thường thôi.” Mẹ Kỷ khoát tay một cái, trên mặt là vẻ “con trai dì mà dì còn không biết à ”. “Nó rất ít khi nấu, tay nghề như vậy thì càng ít nấu hơn nữa. Nhưng nó chịu nấu cho con ăn thì đã nói rõ sự để tâm của nó đối với con, ngay cả bác là mẹ nó mà còn chưa ăn được bao lần nữa là.”

 

Đây là ghen sao ? Sở Hòa muốn giải thích, nhưng hình như lại không có gì hay để giải thích, chỉ đành phải khô khan kêu một tiếng: “Bác gái….”

 

Mẹ Kỷ không nhận ra điều gì, nói tiếp: “Nấu không ngon thì cứ để cho nó luyện nhiều một chút, làm nhiều hơn thì sẽ có tiến bộ hệt như ba nó vậy , trước kia nấu rất khó ăn, thế nhưng bây giờ đã tốt hơn nhiều. Chỉ là ba nó quá lười, không muốn nấu thôi….”

 

Trong lòng Sở Hòa thầm nói , bác gái, bác Kỷ có biết bác phỉ nhổ sau lưng bác ấy như vậy không ạ?

 

Cũng may là mẹ Kỷ đã nhanh ch.óng dừng câu chuyện này lại . Bà nhìn Sở Hòa, tướng mạo trắng trẻo thon gầy thật xinh đẹp , tư thế ngồi đàng hoàng ngay ngắn, tính cách điềm tĩnh làm người khác hài lòng, là một cô gái lễ phép và hiểu chuyện, bà cảm thán nói : “Trời ạ, bây giờ Lâm Phong có con bên cạnh, bác đã yên tâm rồi . Trước đó thúc giục nó mau có bạn gái, lúc nào cũng kéo dài trì hoãn. Nói ra con cũng đừng không vui, bác đã từng bắt nó đi xem mắt mấy lần rồi … Làm mẹ chính là như vậy đó, hết bận tâm sự nghiệp của con cái, tiếp đó lại phải bận tâm chuyện tình cảm của chúng nó.”

 

“Con biết ạ, Lâm Phong đã nói với con về chuyện xem mắt rồi .” Sở Hòa trấn an nói : “Bác gái cũng không cần suy nghĩ nhiều đâu ạ, anh ấy có thể thấu hiểu bác mà.”

 

Mẹ Kỷ khoát khoát tay nói : “Hiểu cái gì đâu chứ, nói không chừng vì mấy chuyện xem mắt trước đó mà nó đã oán trách bác đến thế nào rồi … Nhưng lần này có thể phải cảm ơn bác đấy Sở Sở, con biết không , lần trước muốn Lâm Phong đi xem mắt với con mà nó còn từ chối, kết quả bác vừa đưa hình của con cho nó xem thử, thì nó lại lập tức thay đổi ý định… Theo cách nhìn của bác, có lẽ thằng nhóc này đã thích con từ sớm rồi .”

 

 

Bạn vừa đọc xong chương 16 của BẢO BỐI ÔM QUA MÙA ĐÔNG – một bộ truyện thể loại Ngôn Tình, Đô Thị, Hệ Thống, HE, Hiện Đại, Hài Hước, Sủng, Hào Môn Thế Gia, Học Bá, Gia Đình, Tổng Tài, Ngọt, Truy Thê, Dưỡng Thê đang nằm trong top tìm kiếm tại Sime Ngôn Tình. Tình tiết ngày càng cuốn hút, hứa hẹn những diễn biến bất ngờ phía trước. Hãy theo dõi Fanpage để cập nhật chương mới sớm nhất, và nếu bạn đang tìm cảm hứng đọc tiếp, nhiều truyện cùng thể loại đang sẵn sàng chờ bạn khám phá!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo