Loading...

BẾN CẢNG TÀN DƯƠNG
#1. Chương 1: 1

BẾN CẢNG TÀN DƯƠNG

#1. Chương 1: 1


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

CHƯƠNG 1: CÁI CHẾT CỦA THIÊN TÀI

Mùi m.á.u kiếp trước và mùi t.h.u.ố.c khử trùng kiếp này giao nhau ở giây thứ ba khi tôi mở mắt. Họng s.ú.n.g găm vào tim tôi ở năm 2046 đã biến mất, thay vào đó là những vệt rạch chằng chịt trên cổ tay gầy guộc của một kẻ t.h.ả.m hại. Tôi chưa c.h.ế.t, tôi chỉ vừa tỉnh dậy trong một nấm mồ mang tên quá khứ.

Tầm nhìn của tôi mờ nhòe, trần nhà bệnh viện loang lổ những vệt ố vàng của năm 2026. Một chiếc quạt trần cũ kỹ đang quay những vòng chậm chạp, tiếng rít cơ học của nó cứa vào màng nhĩ tôi thành từng hồi buốt nhói.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tôi hít một hơi thật sâu. Không có mùi của khói s.ú.n.g đặc đặc trong phòng thí nghiệm ngầm ngập tràn sáp đen biểu tượng đầu quạ. Không có tiếng gầm rú của dòng nước xiết bến cảng đang nuốt chửng mọi thứ. Chỉ có mùi cồn nồng nặc lấp đầy khoang mũi, thứ mùi đặc trưng của sự bất lực và cứu rỗi thô sơ.

Tôi nhấc cánh tay trái lên. Cổ tay bị quấn một lớp băng gạc dày, m.á.u đã thấm ra ngoài thành một vệt hồng nhạt nhòa, ẩm ướt. Cơ thể này quá yếu. Lớp cơ bắp mỏng manh, những đầu ngón tay mềm mại không hề có vết chai sạn của người thường xuyên bóp cò s.ú.n.g.

"Khương Diệp Lạc."

Tôi khẽ mím môi, tự gọi cái tên này trong đầu. Ý thức của tôi và ký ức còn sót lại của chủ nhân cũ của thân xác này đang va vào nhau , châm chích như những dòng điện nhẹ.

Cô ấy là một cảnh sát thực tập tại Đội trọng án Sở Cảnh sát thành phố S. Một kẻ bị coi là bình hoa di động, một kẻ lót đường tội nghiệp bị đám đồng nghiệp nam kỳ cựu dồn vào góc tường bằng những lời mia mai mỗi ngày. Và ba tiếng trước , gã bạn trai—một thiếu gia thuộc một nhánh nhỏ của giới tài phiệt— đã gửi đến một tin nhắn vỏn vẹn mười chữ: “Chia tay đi , loại đàn bà bất tài làm xấu mặt tôi .”

Cô ấy đã chọn cách c.ắ.t c.ổ tay trong phòng tắm của căn hộ thuê giá rẻ. Một cái c.h.ế.t lặng lẽ, ngu ngốc và đầy oán hận.

"Xoạch."

Tiếng rèm che y tế bị kéo mạnh sang một bên. Một người phụ nữ trung niên mặc trang phục y tá bước vào , trên tay bưng một khay t.h.u.ố.c bằng inox. Nhìn thấy tôi đã ngồi dậy, chân mày bà ta nhíu c.h.ặ.t lại , trong mắt không có sự thông cảm, chỉ có một sự chán ghét hằn học lộ rõ.

"Tỉnh rồi à ? Cảnh sát thực tập mà lại đi tự sát, cô có biết phòng cấp cứu hôm nay bận thế nào không ?" Bà ta đặt mạnh khay t.h.u.ố.c xuống chiếc tủ đầu giường rỉ sét, tiếng kim loại va chạm chan chát. "Huyết áp ổn định rồi . Lau người rồi ký giấy xuất viện đi , giường bệnh ở đây không thừa cho những kẻ rảnh rỗi hành hạ bản thân ."

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát bà ta .

Dưới mi mắt trái của bà ta có một quầng thâm hình bán nguyệt, ngón tay trỏ bên phải có vết hằn sâu của việc bấm b.út tiêm liên tục, túi áo y tá có một vết bẩn nhỏ màu xanh lục—mùi hóa chất nồng của t.h.u.ố.c an thần bậc cao thường chỉ dùng trong các khoa thần kinh đặc biệt. Bệnh viện này có gì đó không đúng. Một y tá cấp cứu thông thường sẽ không có mùi của loại biệt d.ư.ợ.c được kiểm soát nghiêm ngặt đó.

"Nhìn cái gì mà nhìn ? Uống t.h.u.ố.c đi ." Bà ta đưa ra một chiếc ly nhựa nhỏ chứa hai viên t.h.u.ố.c màu trắng.

Tôi đón lấy chiếc ly, mắt vẫn dán c.h.ặ.t vào khuôn mặt bà ta . Khi ngón tay tôi chạm vào lòng bàn tay bà ta , một luồng ký ức vụn vỡ từ phản xạ đọc tâm lý của tương lai tràn về. Tôi ngửi thấy một mùi hương nước hoa dịu nhẹ, quen thuộc một cách đáng sợ—mùi hương của sáp đen dán kín sảnh tiệc.

Bà ta đang run. Cơ mặt bên trái co giật nhẹ hai phần mười giây khi ánh mắt tôi chuyển dời xuống túi áo của bà ta .

" Tôi không cần thứ này ." Tôi lật tay, đổ hai viên t.h.u.ố.c vào lòng bàn tay, rồi trước ánh mắt ngỡ ngàng của người y tá, tôi dứt khoát rút phắt ống truyền dịch đang cắm trên mu bàn tay phải ra .

Máu từ lỗ kim tiêm lập tức trào ra , đỏ tươi, ấm nóng.

Người y tá lùi lại một bước, giọng bà ta nâng cao đầy bén nhọn: "Cô điên rồi sao ? Cô muốn tự sát thì biến ra ngoài kia mà c.h.ế.t, đừng làm bẩn phòng bệnh của tôi !"

Tôi không thèm liếc nhìn bà ta lấy một cái. Tôi bước chân xuống giường, đôi lòng bàn chân trần chạm vào nền gạch men lạnh ngắt của bệnh viện. Cơn ch.óng mặt do mất m.á.u ập đến như một trận bão cát, nhưng ý chí của một thiên tài hình sự năm 2046 không cho phép tôi gục ngã. Tôi đứng vững, vớ lấy cuộn băng gạc sạch trên khay inox, một tay ngậm một đầu băng, tay kia dùng lực siết c.h.ặ.t, tự khâu và quấn lại vết thương trên cổ tay trái bằng một nút thắt dứt khoát—Nút thắt thòng lọng giải phẫu.

Người y tá nhìn thấy kỹ thuật quấn băng của tôi thì đồng t.ử co rụt lại . Bà ta biết loại nút thắt này . Hoặc ít nhất, bà ta đã từng nhìn thấy ai đó thực hiện nó trên những cơ thể sống khác.

Tôi tiến sát lại gần bà ta , khoảng cách chỉ còn nửa bước chân. Thân hình tôi gầy guộc, nhưng ánh mắt sắc lẹm như d.a.o mổ khiến gã đàn bà trung niên này phải nín thở.

"Cô ấy c.h.ế.t vì các người quá tàn nhẫn." Tôi áp sát tai bà ta , giọng nói trầm thấp, sắc lạnh không mang theo một chút nhiệt độ của con người . " Nhưng tôi đến đây để đòi lại mạng này . Nói với kẻ đứng sau bà, cái đuôi của các người lộ ra rồi ."

Mặt người y tá cắt không còn một giọt m.á.u. Bà ta lắp bắp không thành tiếng, chiếc khay inox trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn.

Tôi quay người , giật chiếc áo khoác gió màu đen của cảnh sát thực tập đang treo trên móc áo, khoác lên bả vai gầy. Trong túi áo khoác, tôi tìm thấy chiếc điện thoại màn hình đã nứt vỡ của nguyên chủ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ben-cang-tan-duong/chuong-1
Trên màn hình khóa vẫn còn hiển thị tin nhắn sỉ nhục của gã thiếu gia tài phiệt kia .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ben-cang-tan-duong/1.html.]

Tôi lạnh lùng dùng ngón tay lướt qua, xóa vĩnh viễn số liên lạc đó. Một đống rác rưởi không đáng để tâm trí tôi lưu trữ.

Khi tôi bước ra khỏi phòng bệnh, hành lang bệnh viện chìm trong ánh đèn tuýp mờ tối, nhấp nháy liên hồi. Các phòng bệnh xung quanh đều đóng kín cửa, nhưng qua những ô kính mờ, tôi ngửi thấy một mùi hương quen thuộc—mùi của hợp chất Omega, loại chất thức tỉnh sóng não nồng độ cao mà tổ chức tội phạm xuyên thời đại vẫn dùng để tẩy não các vật thí nghiệm.

Nơi này không phải là một bệnh viện thông thường. Nó là một mắt xích ẩn. Manh mối đầu tiên đã được cài cắm ngay tại nơi tôi tỉnh giấc. Chủ nhân cũ của thân xác này tự sát, hay là do cô ấy đã vô tình nhìn thấy điều không nên thấy và bị thao túng tâm lý để tự kết liễu?

Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay. Đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay đau nhói. Nghi vấn này cần một câu trả lời bằng m.á.u.

Tôi bước nhanh về phía thang máy. Đúng lúc này , một bóng người cao lớn bước ra từ góc rẽ của hành lang. Người đó mặc một chiếc áo măng tô màu xám tro, bước đi không một tiếng động nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại .

Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, đường nét khuôn mặt sắc sảo như được tạc từ đá lạnh, đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy, mang theo hào quang của một kẻ vừa bước ra từ hầm ngục.

Trí nhớ của nguyên chủ lập tức nảy lên một cái tên: Hoắc Triều Nghiêm. Đội trưởng Đội trọng án Sở Cảnh sát thành phố S, Thái t.ử cô độc của Hoắc thị—gia tộc tài phiệt nắm giữ huyết mạch kinh tế của toàn thành phố.

Anh ta dừng lại trước mặt tôi , khoảng cách giữa hai người chỉ còn một mét. Ánh mắt anh ta dời từ khuôn mặt tái nhợt của tôi xuống cổ tay đang quấn gạc dính m.á.u, rồi dừng lại ở chiếc kim tiêm tôi đang kẹp giữa hai ngón tay phải .

"Khương Diệp Lạc?" Giọng Hoắc Triều Nghiêm trầm và khàn, giống như tiếng đá cọ sát vào nhau trong đêm đông. "Cô chưa c.h.ế.t?"

"Làm đội trưởng thất vọng rồi ." Tôi ngước mắt, thẳng thắn đón nhận ánh mắt áp chế của anh ta , không một chút rụt rè hay sợ hãi như cô thực tập sinh cũ thường làm . " Tôi mạng lớn, diêm vương không dám nhận."

Hoắc Triều Nghiêm khẽ nheo mắt. Sự nghi ngờ trong đôi mắt anh ta dâng lên như thủy triều. Anh ta tiến lên một bước, khoảng cách ngột ngạt đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng trộn lẫn với mùi sương đêm trên áo khoác của anh ta .

"Thần thái của cô thay đổi rồi ." Anh ta nói , giọng điệu mang theo sự dò xét nguy hiểm của một con thú săn mồi bậc cao. "Một kẻ khóc lóc cầu xin gã đàn ông kia không ly hôn ba tiếng trước , không thể có đôi mắt như thế này ."

"Con người khi đi qua cửa t.ử đều sẽ thông minh lên một chút, Đội trưởng Hoắc." Tôi cười lạnh, xoay nhẹ chiếc kim tiêm giữa các ngón tay. "Nếu anh đến đây chỉ để nhặt xác tôi , thì anh có thể về rồi ."

Hoắc Triều Nghiêm không trả lời ngay. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào tôi , như muốn dùng ánh mắt bóc tách từng lớp da thịt để xem linh hồn bên trong là ai. Sự im lặng giữa hành lang bệnh viện kéo dài mười giây, ngột ngạt đến mức khiến người ta có cảm giác không thể thở nổi.

Đột nhiên, tiếng tạch tạch vang lên từ chiếc bộ đàm nội bộ đeo trên vai áo khoác của Hoắc Triều Nghiêm. Tiếng rè rè của sóng âm phá vỡ bầu không khí đóng băng giữa hai người .

"Đội trưởng Hoắc! Đội trưởng Hoắc! Có vụ án mạng khẩn cấp tại khu ngoại ô phía Bắc!" Giọng nói hoảng loạn của Chu An—nữ phụ h.a.c.ker của đội—vang lên qua bộ đàm. "Một vụ treo cổ tại biệt thự cổ của Kiến trúc sư Trần. Hiện trường... hiện trường kỳ lạ lắm, Đội phó kết luận là tự sát nhưng hệ thống cam an ninh xung quanh đều bị xóa sạch dữ liệu trong vòng năm phút trước khi nạn nhân c.h.ế.t!"

Tôi và Hoắc Triều Nghiêm đồng thời biến sắc.

Kiến trúc sư Trần. Bản thiết kế hệ thống ngầm của thành phố S. Vòng lặp mười năm trước . Mọi mảnh ghép trong đầu tôi lập tức kết nối lại với nhau với tốc độ của một máy tính lượng t.ử. Kẻ g.i.ế.c tôi ở năm 2046 đã bắt đầu ra tay ở mốc thời gian này rồi .

Hoắc Triều Nghiêm giơ tay bấm nút bộ đàm, mắt vẫn không rời khỏi mặt tôi : " Tôi biết rồi . Giữ nguyên hiện trường, tôi tới ngay."

Anh ta buông bộ đàm xuống, nhìn tôi bằng một ánh mắt phức tạp, thâm trầm nhưng tràn đầy sự nguy hiểm: "Khương Diệp Lạc, cô thực sự muốn sống tiếp?"

" Tôi muốn sống để nhìn thấy kẻ cần c.h.ế.t phải c.h.ế.t." Tôi đáp, giọng nói sắc như lưỡi d.a.o cưa vào bóng tối.

Hoắc Triều Nghiêm khẽ nhếch môi, một nụ cười không có chút nhiệt độ: "Được. Đi theo tôi . Nếu cô dám làm hỏng hiện trường, tôi sẽ chính tay ném cô lại vào phòng cấp cứu này ."

Anh ta quay người bước đi , chiếc áo măng tô xám tro tung lên một vệt sắc lạnh trong không khí. Tôi không do dự một giây, bước nhanh theo sau lưng anh ta .

Khi bước qua góc rẽ hành lang, tôi lén quay đầu lại nhìn về phía phòng bệnh cũ của mình . Người y tá trung niên lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là một vệt sáp đen nhỏ hình đầu quạ vừa được nhỏ xuống bậu cửa sổ hành lang, vẫn còn chưa kịp đông cứng hoàn toàn .

Quạ đen đã đến bến cảng này rồi .

Tôi siết c.h.ặ.t cổ tay trái, vết thương rách ra , m.á.u chảy ngược vào lòng bàn tay, mang theo cảm giác đau đớn chân thật và cuồng nhiệt của sự sống. Hoắc Triều Nghiêm phía trước bước đi rất nhanh, bóng lưng anh ta đơn độc và vững chãi như một ngọn hải đăng giữa biển đêm mịt mù, nhưng tôi biết , bên dưới ngọn hải đăng đó là một thâm uyên vạn trượng đang chực chờ nuốt chửng cả tôi và anh ta .

Màn đêm của năm 2026 vừa mới bắt đầu, và nhịp rượt đuổi nghẹt thở này sẽ không cho bất kỳ ai có cơ hội dừng lại để thở.

Vậy là chương 1 của BẾN CẢNG TÀN DƯƠNG vừa khép lại với những tình tiết đầy lôi cuốn. Là một truyện thuộc thể loại OE, Hiện Đại, Hành Động, Xuyên Không, Trinh thám, tác phẩm này đang được rất nhiều độc giả theo dõi mỗi ngày trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để cập nhật chương mới nhanh nhất, và đừng quên khám phá thêm các truyện hot cùng thể loại đang chờ bạn phía trước!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo