Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
CHƯƠNG 21: VỨT BỎ PHÙ HIỆU
Sức nổ từ quả mìn tự chế dưới bàn đá hầm ngầm hất tung một luồng ánh sáng trắng lóa x.é to.ạc màn sương độc Omega đang vây khốn. Tiếng kính vỡ bạo liệt đan xen với tiếng s.ú.n.g trường chát chúa của lực lượng đặc nhiệm cơ động bị bỏ lại sau lưng khi chiếc limousine bọc thép của Hoắc thị lao vọt vào màn đêm ngoại ô bão bùng. Khói lửa, m.á.u tươi của Thẩm Đài dính trên vạt áo lụa đen và nụ cười vặn vẹo của gã sát thủ toán học Lâm Hàn đều bị bỏ lại phía sau , nhưng bản án truy nã đặc biệt cấp S toàn quốc của Cục trưởng Phùng Cố thì như một chiếc thòng lọng vô hình, siết c.h.ặ.t lấy đường sống của bốn kẻ đang chạy trốn. Chúng tôi đã lột trần được liên minh ký sinh, để rồi đổi lại bằng việc chính thức bị biến thành những kẻ tội đồ của quốc gia.
"Kéeeo——!"
Chiếc limousine phanh gấp trên dải đất sỏi đá, lốp xe dẫm mạnh lên mặt đường sình lầy phát ra âm thanh trượt dài ch.ói tai.
Bối cảnh nơi này là bờ sông ngoại ô hoang vắng, nằm ở hạ lưu cảng Đông. Bầu trời hừng đông của ngày 19 tháng 5 không mang theo tia nắng ấm áp nào, chỉ có một màu xám xịt của tro tàn đè nặng lên những ngọn sóng đục ngầu đang cuộn chảy xiết dữ dội. Gió sông thổi l.ồ.ng lộng, mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi dầu máy khét lẹt của con tàu Poseidon đã chìm sâu mười dặm ngoài khơi.
Hoắc Triều Nghiêm bước xuống xe đầu tiên, bộ suit thủ công Kevlar màu đen tuyền đã bám đầy bùn đất và vết m.á.u tươi hoen rỉ. Vết thương sau vai anh rách toạc hoàn toàn sau cú va đập ở bể axit, m.á.u rỉ ra thành từng vệt dài dọc theo cánh tay gân guốc, nhưng sườn mặt sắc cạnh, lạnh lùng như tạc từ đá của anh không có một chút d.a.o động cơ học nào. Trái tim nhân tạo sinh học trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh —thứ nợ m.á.u được đổi bằng mạng sống của mười một đồng đội mười lăm năm trước —đang đập những nhịp dồn dập, nghẹt thở qua thớ áo rách.
"Chu An, ngắt toàn bộ định vị GPS của xe, kích hoạt lệnh phân rã dữ liệu máy chủ Đội trọng án." Hoắc Triều Nghiêm đứng ngược gió bên mép bờ sông, thanh âm trầm thấp, khàn đặc nhưng chứa đựng một sức áp chế tuyệt đối của một gã thái t.ử đã quyết định lật đổ cả bàn cờ.
Chu An bước ra khỏi xe chỉ huy phía sau , hai tay cô vẫn run rẩy siết c.h.ặ.t chiếc máy tính xách tay quân dụng. Đôi mắt nữ h.a.c.ker đỏ quạch vì khóc nấc suốt chặng đường dài sau cái c.h.ế.t của Anh Cả Cố Tưởng. Trên cổ tay cô, chiếc vòng dâu tằm sinh học có gắn chip cưỡng bức sóng não của Phùng Cố đã bị tôi dùng d.a.o mổ cắt phăng từ mười phút trước , để lại một vệt bầm tím đầy tội lỗi . Cô ấy đã gián tiếp tiếp tay cho Hắc Nha, bí mật thỏa hiệp của cô ấy vì mạng sống của người em trai đã biến cô ấy thành một quân bài rách nát giữa lòng Đội trọng án.
"Đã... đã xóa sạch dữ liệu lưu trữ nội bộ." Giọng Chu An nghẹn ngào, những ngón tay bấu c.h.ặ.t vào tà áo sắc phục cảnh sát đã sũng nước mưa. "Cục Cảnh sát trung tâm đã ngắt quyền truy cập đặc quyền của chúng ta rồi . Trực ban của Vương Minh đang điều động thêm ba đội đặc nhiệm không quân quét qua vùng mù kỹ thuật số khu ngoại ô."
Tôi chậm rãi tiến lại gần Hoắc Triều Nghiêm, đôi chân trần gầy guộc dẫm lên những mảnh sỏi sắc lẹm, làn da tái nhợt vì phản ứng sốt nhiệt của thấu thị hồi truy tầng sâu. Nhãn quan tương lai của một thiên tài năm 2046 trong đầu tôi bắt đầu phân tích kết cấu luồng nước dòng sông. Phía dưới hạ lưu ba cây số là ranh giới của khu ổ chuột số 9—nơi duy nhất trong thành phố S không nằm trong bản đồ số hóa của Phùng Cố.
"Chúng ta không thể mang theo thứ này nữa." Tôi đưa tay lên n.g.ự.c áo, ngón tay thanh mảnh, dứt khoát giật phăng chiếc phù hiệu cảnh sát thực tập bằng hợp kim mạ bạc ra khỏi lớp vải lụa đen. Chiếc phù hiệu mang số hiệu 09—bản án "Kẻ ngốc" mười lăm năm qua mà Phùng Cố dùng để giam cầm vỏ nơ-ron của tôi —lấp lánh một vệt sáng lạnh lẽo dưới hừng đông xám xịt.
Hoắc Triều Nghiêm quay đầu nhìn tôi , đồng t.ử đen sâu thẳm của anh cuộn lên một trận cuồng phong thâm tình vặn vẹo và điên dại. Anh không nói một lời, tay phải chậm rãi vươn lên vị trí n.g.ự.c trái của mình .
"Rắc."
Chiếc phù hiệu Đội trưởng Đội trọng án mòn vẹt, dính vệt m.á.u tươi của Cố Tưởng, bị bàn tay thép của Hoắc Triều Nghiêm dứt khoát bẻ gãy phần chốt hãm. Anh giơ cao cánh tay gân guốc, dùng một lực đạo bạo liệt hướng tâm, ném mạnh chiếc phù hiệu bằng kim loại xuống giữa dòng nước xiết đang cuộn chảy ầm ầm của dòng sông.
"Tùm!"
Chiếc phù hiệu rạch đôi màn sương mù xám, chìm nghỉm vào lòng nước đục ngầu trong vòng một phần mười giây, vĩnh viễn không để lại một vệt sủi bọt.
Hoắc Triều Nghiêm nhìn dòng nước hung hãn đang nuốt chửng biểu tượng chính nghĩa cao nhất của đời mình , khóe môi anh khẽ cong lên một vệt độ cung tàn nhẫn, sắc mỏng như d.a.o cạo. Anh ngước mắt nhìn về phía ba thành viên còn lại của Đội trọng án đang đứng c.h.ế.t lặng giữa màn mưa phùn ngoại ô, thanh âm sắc lạnh, gãy gọn dội thẳng vào linh hồn vụn vỡ của từng người , thoại ít nhưng đắt giá tột cùng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ben-cang-tan-duong/21.html.]
"Từ giờ, chúng ta không báo cáo cho Cục trưởng nữa. Chúng ta báo cáo cho lương tâm của chính mình ."
Chu An khóc nghẹn thành tiếng, cô bước lên, dứt khoát giật chiếc phù hiệu h.a.c.ker kỹ thuật số của mình ném theo hướng chiếc phù hiệu của Hoắc Triều Nghiêm.
Từ phía
sau
xe limousine, một bóng
người
cao lớn khác bước
ra
—Phù Trình, gã trinh sát thực địa luôn im lặng, kẻ mười mươi năm qua chuyên chịu trách nhiệm thu thập dấu vết hiện trường ở cảng Đông.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ben-cang-tan-duong/chuong-21
Ánh mắt gã
nhìn
vào
dòng nước xiết đầy sự cô độc và tàn nhẫn, gã tháo chiếc phù hiệu cảnh sát chính quy của
mình
ra
, khẽ miết ngón tay qua vết sẹo do mảnh b.o.m nổ cũ
trên
mặt kim loại,
rồi
buông tay dứt khoát. Không
có
ai
hoàn
toàn
vô tội trong cuộc chiến
này
, Phù Trình giữ bí mật về việc lão Hoắc Hoàng Hôn tài trợ tiền cho Ban chuyên án mười năm
trước
, và giờ gã dùng sự vứt bỏ
này
để
hoàn
thành sự chuộc tội rớm m.á.u của một gã cảnh sát thực địa.
Bốn chiếc phù hiệu kim loại chìm sâu dưới đáy sông ngoại ô. Bộ sắc phục chính nghĩa đã bị vứt bỏ hoàn toàn . Giây phút này , Đội trọng án của thành phố S chính thức khai t.ử, biến thành bốn bóng ma không có danh tính, không có sự bảo hộ của luật pháp, điên cuồng bước vào bóng tối để phán xét quỷ dữ theo cách của riêng mình .
Bốn mươi lăm phút sau . Khu ổ chuột số 9, ngoại ô phía Bắc thành phố S.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Không khí ở đây ngập tràn một sự u ám, suy đồi và rách nát đến mức kinh tởm. Những dãy nhà hộp diêm bằng tôn rỉ sét xếp chồng chéo lên nhau như những khối u bám c.h.ặ.t vào vách đá ngầm ven sông. Đường hẻm chật hẹp chưa đầy một mét vuông ngập bạt mùi rác thải sinh hoạt, mùi cá ươn trộn lẫn với mùi khói than tổ ong nồng nặc len lỏi vào từng tế bào phổi. Nơi này là vùng mù kỹ thuật số lớn nhất của thành phố, không có camera giám sát của Phùng Cố, không có nhận diện sinh học của Hoắc thị—thánh địa duy nhất dành cho những kẻ tội đồ và các mẫu thử lỗi bị đào thải của xã hội.
Hoắc Triều Nghiêm đẩy cửa bước vào một căn phòng ẩn dật rách nát nằm sâu dưới lòng đất của một xưởng thuộc da bỏ hoang. Không gian ở đây chỉ rộng khoảng mười lăm mét vuông, vách tường bằng bê tông ẩm ướt hắt hiu dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn dầu hỏa cũ kỹ.
Tôi ngồi ở góc giường đơn mộc mạc, tay phải khẽ miết lên cạnh con d.a.o mổ công nghệ cao, đôi mắt sắc lẹm không một chút nhiệt độ nhìn thẳng vào bóng lưng của Chu An khi cô ấy đang cắm cúi thiết lập lại mạng máy tính từ bình ắc-quy. Thao túng tâm lý tội phạm của một thiên tài năm 2046 cho tôi biết , hệ thống hành pháp ngoài kia vẫn chưa lật bài ngửa hoàn toàn , nhưng manh mối cốt lõi lại nằm ở gã đầu bếp già.
"Thẩm Đài chưa c.h.ế.t." Tôi thản nhiên lên tiếng, giọng nói mỏng manh như sương muối cắt đôi sự im lặng ngột ngạt của căn phòng ngầm. "Nhát d.a.o mổ gã tự đ.â.m vào bụng ở Chương 20 lệch sang tâm thất phải hai centimet—đó là góc giải phẫu chính xác của một bác sĩ để cố tình tránh điểm chí mạng. Phùng Cố đã ngay lập tức đưa gã lên tàu ngầm Alpha-01 tại cảng Đông để truyền dịch sinh học. Gã đang dùng mạng sống thoi thóp của mình để làm con bài tẩy cuối cùng điều hành vây quét chúng ta ."
Hoắc Triều Nghiêm khựng lại nửa nhịp chân, anh tiến lại gần tôi , bàn tay thô ráp đầy vết chai bóp cò s.ú.n.g siết c.h.ặ.t lấy bờ vai gầy guộc của tôi , kéo sát cơ thể tôi vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn đang tỏa ra hơi nóng rực cháy của mình . Sự ám muội nguy hiểm và áp lực nghẹt thở bóp nghẹt mọi quy tắc đạo đức thông thường. Biệt đội bốn người chúng tôi , cùng với Phù Trình đang canh gác ngoài cửa hầm, đã không còn đường lui giữa không gian rách nát của khu ổ chuột. Vết thương sau vai anh thấm m.á.u qua lớp áo Kevlar, nhỏ từng giọt xuống mu bàn tay tôi , mang theo một sự cam kết rớm m.á.u vượt xa mọi giới hạn sinh tồn.
"Em muốn dùng chính mình để làm mồi nhử cho phương trình gốc của Lâm Hàn, đúng không ?" Hoắc Triều Nghiêm cúi đầu, hơi thở nóng hổi khàn đặc phả sát bên tai tôi , đôi mắt đen sâu thẫm hằn lên những tia m.á.u điên dại của một kẻ sẵn sàng san phẳng cả thành phố vì linh hồn tôi .
Tôi ngước mắt nhìn vào đồng t.ử của anh , khóe môi khẽ cong lên một vệt độ cung sắc lạnh:
" Tôi đã nói rồi , Hoắc Triều Nghiêm. Trái tim đang đập trong n.g.ự.c anh là nợ m.á.u của Tần gia. Trước khi tôi tự tay lấy lại nó, mạng này của anh ... thuộc về tôi . Phùng Cố muốn bộ não của tôi để giải mã 300tỷ USD, vậy thì tôi sẽ cho lão ta nhìn thấy sự sụp đổ của thuật toán thần thánh đó."
"Tít... Tít... Tít..."
Thanh âm cơ học đột ngột vang lên từ chiếc máy quét định vị nano của Chu An đặt trên bàn gỗ.
Màn hình led khổng lồ hiển thị hệ thống tọa độ nền của thành phố S bỗng dưng bừng sáng một dải tần số lượng t.ử màu tím c.h.ế.t ch.óc mới. Một tệp dữ liệu mật có dán nhãn ký hiệu vảy quạ đen của tổ chức Hắc Nha vừa được tự động gửi đến toàn bộ các thiết bị liên lạc của chúng tôi từ một ID ẩn danh mang tên: Mẫu thử số 01.
Chiếc điện thoại nứt vỡ trong túi áo khoác của tôi tự động sáng lên giao diện xanh lục, hiển thị một dòng tin nhắn văn bản không có số máy người gửi, thoại ít nhưng tàn nhẫn tột cùng: "Món quà hừng đông cho bốn bóng ma. Thời gian đếm ngược của lọ t.h.u.ố.c ngày 20 tháng 5 đã bị đẩy nhanh trước thời hạn mười hai tiếng. Con quái vật sẽ nổ mạch m.á.u não c.h.ế.t ngay tại khu ổ chuột."
Tôi khựng lại , đồng t.ử co rút mạnh thành một chấm nhỏ khi nhận ra hệ thống nơ-ron trong đầu mình bắt đầu co rút kịch liệt, m.á.u mũi đỏ tươi, ấm nóng đột ngột trào ra xối xả, nhỏ từng giọt xuống chiếc áo lụa đen rách nát. Phùng Cố và Thẩm Đài đã dùng quyền truy cập Root gốc để kích hoạt độc tính phát tác sớm của hợp chất Omega trong cơ thể tôi từ xa. Nhịp truyện hoàn toàn đóng băng ở giây thứ ba sau vệt m.á.u, đẩy bộ truyện trinh thám vào một điểm nghẽn nghẹt thở, Hoắc Triều Nghiêm phải đơn thương độc mã dẫn theo Phù Trình lao vào hang ổ cảng Đông ngay trong đêm để cướp lấy liều biệt d.ư.ợ.c giải độc duy nhất trước khi bộ não của Khương Diệp Lạc phát nổ hoàn toàn .
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.