Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
CHƯƠNG 3: NÚT THẮT CỦA QUỶ
Ánh mắt của Hoắc Triều Nghiêm khóa c.h.ặ.t lấy tôi trong ba giây dài đằng đẵng, lực bóp trên bả vai tôi siết mạnh đến mức nghe rõ tiếng xương bả vai của thân xác này kêu lên răng rắc. Sự nghi ngờ và sát khí ngột ngạt từ gã đàn ông này đủ để khiến bất kỳ một cảnh sát thực tập nào phải quỳ sụp xuống vì hoảng sợ. Nhưng tôi thì không . Tôi chỉ khẽ nhướn mày, mặc cho vệt m.á.u trên cổ tay trái từ từ thấm qua lớp băng gạc, nhuộm đỏ một mảng tay áo khoác gió.
"Đội trưởng Hoắc, nếu anh còn muốn tìm ra bản thiết kế ngầm của thành phố này trước khi nó bị thiêu rụi, thì tốt nhất nên buông tôi ra ." Giọng tôi vô cảm, thanh âm mỏng manh như một sợi chỉ thép cứa vào không khí ngập mùi sương muối. "Bởi vì thời gian của gã nằm bên trong không còn nhiều để các người diễn trò nghi kỵ đâu ."
Hoắc Triều Nghiêm chậm rãi thu hồi lực đạo từ năm ngón tay, nhưng ánh mắt anh vẫn găm sâu vào khuôn mặt tôi như muốn lột trần lớp bọc da thịt này . Anh không trả lời, dứt khoát quay người bước qua cánh cửa gỗ lim dày nặng của căn biệt thự cổ. Đội phó Vương và Lý Đạt đứng bên cạnh mặt xanh mét, vội vã rảo bước theo sau , tuyệt nhiên không một ai dám nhìn thẳng vào mắt tôi thêm một lần nào nữa.
Căn phòng khách của biệt thự Gothic hiện ra dưới ánh đèn flash của đội pháp y, u ám và nhớp nháp. Trần nhà cao v.út, những bức tranh sơn dầu cổ điển vẽ những vị thần sa ngã bị bóng tối nuốt chửng một nửa. Ngay chính giữa phòng, treo lơ lửng trên chiếc đèn chùm pha lê lớn là t.h.i t.h.ể của Kiến trúc sư Trần.
Ông ta c.h.ế.t trong tư thế vô cùng kỳ dị. Hai chân duỗi thẳng, mũi chân chúc xuống đất, đầu ngoẹo hẳn sang bên trái một góc góc 90O phi tự nhiên. Một sợi dây thừng bằng vải thô màu xám xịt siết c.h.ặ.t lấy cổ ông ta , đầu dây bên kia được cố định trên đỉnh xà nhà bằng gỗ lim. Dưới chân nạn nhân là một chiếc ghế gỗ lật nghiêng, trên mặt ghế vẫn còn vệt giày dính bùn đất sét.
"Không cần điều tra thêm nữa, kết cấu hiện trường quá rõ ràng." Đội phó Vương cầm cuốn sổ ghi chép, lật giở một cách vội vã, giọng gã vang lên đầy vẻ quả quyết nhằm che giấu sự bất an sau màn vả mặt ngoài cửa. "Nạn nhân nợ nần chồng chất do đầu tư thua lỗ vào các dự án bất động sản ở cảng Đông. Toàn bộ cửa chính, cửa sổ của căn phòng này đều được khóa c.h.ặ.t từ bên trong bằng chốt đồng cổ. Đây là một phòng kín hoàn hảo. Nạn nhân tự dẫm lên ghế, tự tròng dây vào cổ rồi đạp ghế tự sát. Thời gian t.ử vong sơ bộ là khoảng hai tiếng trước ."
Đám nhân viên pháp y xung quanh gật đầu, họ đang thu dọn dụng cụ, chuẩn bị hạ t.h.i t.h.ể xuống để đưa về nhà xác. Không một ai hoài nghi, hoặc nói đúng hơn, không một ai muốn hoài nghi một vụ án phòng kín đã có sẵn kết luận thuận lợi để đóng hồ sơ.
Tôi bước qua vạch cảnh báo màu vàng, đôi chân trần lạnh ngắt dẫm lên tấm t.h.ả.m len dày dưới sàn. Mùi hương nước hoa dịu nhẹ của hợp chất Omega thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi da thuộc cũ và mùi m.á.u đông. Tôi nhìn quanh một lượt. Trên bàn làm việc của Kiến trúc sư Trần, một tách trà vẫn còn vơi một nửa, ngọn bấc của cây nến thơm đã cháy rụi, sáp nến chảy tràn ra mặt bàn thành một hình thù quái dị—một hình đầu quạ mờ nhạt.
Chưa một ai chú ý đến vệt sáp đó. Họ quá vội vã.
"Phòng kín hoàn hảo?" Tôi cười lạnh, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt của căn phòng. Tôi tiến lại gần cánh cửa sổ bằng gỗ lim hướng ra phía vườn cây rậm rạp. "Đội phó Vương, tầm mắt của anh chỉ ngắn đến độ nhìn thấy cái chốt cửa khóa c.h.ặ.t thôi sao ?"
Vương quay ngoắt đầu lại , mặt gã đỏ rực vì giận dữ: "Khương Diệp Lạc! Cô lại muốn giở trò gì? Chốt đồng bên trong đã gài c.h.ặ.t, cửa kính không hề có vết nứt hay cạy mở, người ngoài làm sao vào được mà ngụy tạo hiện trường?"
Tôi không thèm đôi co. Tôi giơ tay phải lên, dùng đầu ngón tay thanh mảnh, dính m.á.u của mình quẹt nhẹ vào khe hở nhỏ giữa cánh cửa sổ và khung cửa bằng gỗ. Khi tôi rút tay lại , trên đầu ngón tay xuất hiện một sợi dây cước trong suốt, mỏng đến mức gần như vô hình dưới ánh đèn tuýp.
"Nhìn kỹ đi ." Tôi giơ sợi dây cước ra trước mặt Hoắc Triều Nghiêm, ánh mắt lạnh lùng như đang đọc một bản án t.ử hình. "Hung thủ đứng ở bên ngoài cửa sổ, vòng sợi dây cước này qua lẫy của chốt đồng bên trong, sau đó kéo mạnh từ phía ngoài để chốt rơi vào rãnh khóa. Khi cửa đã khóa c.h.ặ.t, hắn chỉ cần dùng lực giật đứt một đầu dây cước để rút sợi dây ra . Nhưng hắn quá vội, hoặc có lẽ hắn nghĩ đám cảnh sát thời đại này quá ngu ngốc để nhận ra một sợi dây cước có độ dày 0.02 mm bị kẹt lại trong thớ gỗ rỉ sét."
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Lý Đạt
đứng
phía
sau
lưng Vương,
hơi
thở của gã đột ngột trở nên hỗn loạn. Hai bàn tay gã giấu trong túi quần siết c.h.ặ.t, thớ cơ ở đùi co rút liên tục. Gã
biết
sợi dây cước đó. Trong ký ức vụn vỡ mà
tôi
đọc
được
từ gã ngoài cửa, chính tay gã
đã
cầm một cuộn dây cước tương tự ném xuống dòng nước xiết cảng Đông.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ben-cang-tan-duong/chuong-3
Hoắc Triều Nghiêm bước tới, anh giật lấy sợi dây cước từ tay tôi , đưa lên trước ánh đèn flash. Gương mặt anh không một gợn sóng, nhưng đôi mắt đen thẳm kia đã cuộn lên một trận cuồng phong dữ dội. Anh quay sang nhìn gã Đội phó, thanh âm trầm thấp gầm gừ: "Vương Minh, báo cáo giám định hiện trường của anh viết bằng mắt mù à ?"
Vương Minh lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy dọc hai bên thái dương: "Đội... Đội trưởng, đây chỉ là một chi tiết nhỏ... Có thể là dây cước của nạn nhân dùng để treo tranh..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ben-cang-tan-duong/3.html.]
"Dùng dây cước treo tranh để khóa cửa từ bên ngoài sao ?" Tôi cắt ngang lời gã, từng bước một tiến lại gần t.h.i t.h.ể đang treo lơ lửng của Kiến trúc sư Trần. Tôi ngước đầu nhìn thẳng vào nút thắt trên cổ ông ta .
Nút thắt này không phải là nút thắt thòng lọng thông thường của những kẻ tự sát. Sợi dây thừng vải thô được quấn quanh cổ nạn nhân đúng bốn vòng, đầu dây được luồn ngược từ dưới lên thông qua một vòng khuyên nhỏ, tạo thành một kết cấu siết đối xứng hoàn hảo, giữ cho nút thắt cố định đúng vị trí động mạch cảnh bên phải .
"Nút thắt thòng lọng giải phẫu." Tôi chậm rãi thốt ra năm chữ, thanh âm sắc lạnh như chứa đầy mảnh kính vỡ.
Phù Trình—nam phụ pháp y trẻ tuổi vừa mới từ phòng thí nghiệm trung tâm chạy đến hiện trường, nghe thấy năm chữ này thì giật nảy mình . Anh lao tới, đẩy gọng kính cận trên sống mũi, chăm chú nhìn vào gáy của t.ử thi, sắc mặt lập tức thay đổi từ kinh ngạc sang sợ hãi tột cùng.
" Đúng ... đúng vậy . Đây là kỹ thuật thắt nút chuyên dụng trong giải phẫu học cao cấp, dùng để cố định các mạch m.á.u lớn hoặc mô cơ trong phòng thí nghiệm vô trùng." Giọng Phù Trình run rẩy, anh nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn thấy một con quái vật. "Loại nút thắt này yêu cầu người thắt phải có sự chính xác tuyệt đối về lực và hiểu rõ cấu trúc giải phẫu người . Người bình thường không thể thắt được , càng không thể tự thắt trên cổ chính mình ."
Tôi bước lên chiếc ghế gỗ lật nghiêng, đứng đối diện với khuôn mặt xám ngắt của Kiến trúc sư Trần. Tôi giơ ngón tay, khẽ gạt nhẹ cổ áo của nạn nhân xuống, lộ ra một vệt bầm tím sâu hoắm, tụ m.á.u đen kịt dưới da.
"Nạn nhân bị bẻ gãy xương cổ trước khi sợi dây được siết vào gáy. Đây là hành hình, không phải tự sát." Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoắc Triều Nghiêm, đưa ra kết luận cuối cùng. "Có kẻ đã bẻ gãy cổ ông ta từ phía sau bằng một lực đạo cực mạnh và chính xác, sau đó mới tròng dây thừng vào , kéo t.h.i t.h.ể lên đèn chùm rồi ngụy tạo phòng kín. Ông ta đã c.h.ế.t trước khi bị treo lên ít nhất mười lăm phút."
Cả căn phòng khách chìm vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Chỉ có tiếng mưa xối xả bên ngoài đập vào cửa kính như tiếng gõ cửa của t.ử thần.
"Khương Diệp Lạc..." Hoắc Triều Nghiêm đột ngột bước lên một bước, khoảng cách giữa tôi và anh biến mất trong gang tấc.
Tốc độ của anh ta nhanh như một tia chớp đen. Trước khi tôi kịp có bất kỳ phản xạ nào của thân xác cũ, bàn tay to lớn, thô ráp của anh đã chuẩn xác bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay trái đang bị thương của tôi , lật ngược nó ra phía sau , ép c.h.ặ.t cơ thể gầy guộc của tôi vào chiếc cột gỗ lim bám rêu của căn biệt thự.
Cơn đau buốt từ vết rạch cổ tay và xương bả vai ập đến như dòng điện cao thế, nhưng ý chí sát thủ của năm 2046 trong tôi lập tức kích hoạt phản xạ tự vệ tối cao. Không cần suy nghĩ, tôi mượn lực ép của anh ta , xoay người một góc180o chân phải quét ngang triệt hạ trọng tâm của anh ta , đồng thời tay phải co lại thành một góc vuông, dùng cạnh xương cẳng tay đập thẳng vào động mạch cổ của Hoắc Triều Nghiêm để ép anh ta buông tay.
"Bộp!"
Một tiếng va chạm cơ học khô khốc vang lên.
Hoắc Triều Nghiêm không hề né tránh đòn đ.á.n.h của tôi , anh dùng bả vai trái đỡ trọn cú thúc của cẳng tay tôi , nhưng năm ngón tay phải của anh vẫn như một gọng kìm bằng thép, khóa c.h.ặ.t lấy cổ tay trái của tôi không dịch chuyển lấy một milimet. Anh đè mạnh người xuống, áp sát toàn bộ l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi, nồng nặc mùi khói t.h.u.ố.c và sương đêm của mình vào người tôi , giam cầm tôi hoàn toàn trong khoảng không gian nghẹt thở giữa cơ thể anh và chiếc cột gỗ.
"Kỹ năng phản xạ bẻ khớp tay để tự vệ này ... lực hướng tâm chuẩn xác đến từng milimet, dùng góc xương để triệt hạ động mạch cảnh..." Hơi thở của Hoắc Triều Nghiêm nóng hổi, phả sát bên tai tôi , giọng anh khàn đặc đầy rẫy sự điên cuồng và nguy hiểm. "Đây là kỹ năng cận chiến tối cao của sát thủ tinh nhuệ hoặc đặc nhiệm cấp S. Khương Diệp Lạc, một con b.úp bê vải chỉ biết khóc lóc như em, làm sao có được loại phản xạ m.á.u này ?"
Tôi chịu đựng cơn đau thấu xương từ vết thương bị siết c.h.ặ.t, đôi mắt lạnh tanh nhìn thẳng vào đồng t.ử đang co rút mạnh của gã đàn ông trước mặt. Bản chất ám muội và nguy hiểm giữa hai chúng tôi nổ ra như một quả b.o.m nổ chậm giữa hiện trường vụ án mạng.
"Anh muốn biết sao , Đội trưởng Hoắc?" Tôi khẽ nhếch môi, thanh âm nhỏ nhẹ như tiếng thì thầm của quỷ dữ. "Buông tay ra , tôi sẽ cho anh xem bản thiết kế ngầm của thành phố này đang nằm trong đầu ai."
Hoắc Triều Nghiêm khựng lại , ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào đôi mắt bất cần, sắc lạnh của tôi , bàn tay thép bắt đầu xuất hiện một sự d.a.o động dữ dội đầy rẫy những nghi vấn c.h.ế.t ch.óc không lời đáp. Mảnh ghép của chân tướng bắt đầu rướm m.á.u, và con quạ đen trong bóng tối đang cười nhạo tất cả chúng tôi .
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.