Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ánh nắng ban mai trong veo, mát rượi len lỏi qua rèm cửa sổ bằng vải lanh, rót đầy căn phòng ngủ nhỏ của Liễu Minh Nguyệt bằng sắc vàng dịu dàng.
Khác hẳn với không khí căng thẳng, lạnh lẽo ở căn biệt thự lộng lẫy của Chiến Minh Thành, ngôi nhà nhỏ của gia đình họ Liễu tràn ngập sự ấm áp và mùi hương quen thuộc của hạnh phúc giản dị.
Minh Nguyệt thức dậy trong cảm giác dễ chịu và thân thuộc mà cô đã tạm quên đi trong suốt thời gian sống cùng Chiến Minh Thành. Mùi hương của hoa nhài trắng mẹ cô cắm trong phòng, tiếng chim hót líu lo ngoài bậu cửa sổ, và tiếng lọc cọc vui tai phát ra từ căn bếp nhỏ, nơi ba cô đang chuẩn bị bữa sáng... Tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tình thân .
Cô vươn vai, cảm nhận sự thoải mái khi không cần phải tỉnh dậy vì mùi hương nam tính, mạnh mẽ của Chiến Minh Thành hay sự lạnh lẽo của căn biệt thự quá rộng. Đêm qua, cô đã có một giấc ngủ sâu và trọn vẹn nhất sau một thời gian dài.
Mặc bộ đồ ở nhà màu xanh nhạt quen thuộc, Minh Nguyệt bước xuống bếp. Ba cô - ông Hải đang đeo tạp dề và tỉ mỉ lật những chiếc bánh crepe thơm phức. Mẹ cô - bà Thanh thì đang sắp xếp những món đồ ăn sáng lên bàn.
“Dậy rồi à , cô công chúa nhỏ của ba?” Ông Hải quay lại , nụ cười hiền hậu như ánh nắng sớm. “Thấy con ngủ ngon quá nên ba mẹ không dám gọi.”
“Hì, con nhớ cái giường thân yêu của con quá trời.” Minh Nguyệt ôm chầm lấy ba mình , hít hà mùi hương của gỗ đàn hương và hơi ấm của gia đình.
“Cái con bé này ” bà Thanh cười mắng yêu, đặt một đĩa bánh crepe béo ngậy ra trước mặt cô. “Giường ở nhà thằng Thành không êm bằng cái giường của con ở nhà này sao ? Lần nào nó cũng gọi điện hỏi con ngủ có ngon không đó.”
Cái tên Chiến Minh Thành vừa được nhắc đến, trái tim Minh Nguyệt đã khẽ hẫng đi một nhịp. Cô biết , anh đang cố gắng giữ sự bình thường nhất có thể cho cô, không muốn cô lo lắng về những cơn sóng ngầm mà anh đang phải đối mặt.
Bữa sáng diễn ra trong tiếng cười nói rôm rả, những câu chuyện vụn vặt thường ngày của ba mẹ , những lo lắng nhỏ bé của ba về mấy chậu lan, hay kế hoạch đi chợ của mẹ . Chính những điều giản dị, chân thật này đã tạo nên pháo đài bình yên mà Chiến Minh Thành sẵn sàng bảo vệ bằng mọi giá.
Sau bữa sáng, Minh Nguyệt ngồi bên cửa sổ phòng khách, cầm cuốn sách còn đang đọc dở. Cảm giác nhẹ nhõm và thư thái lan tỏa.
Cô nghĩ về Chiến Minh Thành, về sự cứng rắn nhưng đầy dịu dàng của anh . Cô chợt nhớ lại lời anh nói hôm qua: “Em cứ tận hưởng khoảng thời gian làm con gái nhỏ của ba mẹ đi .”
Cô hiểu sự hy sinh và gánh nặng của anh . Khi cô ở đây, cô biết anh sẽ không phải lo lắng nhiều về cô, anh có thể dốc toàn lực đối phó với những thử thách đang chờ đợi.
Đang miên man trong suy nghĩ, chiếc điện thoại đặt bên cạnh rung lên. Đó là tin nhắn của Chiến Minh Thành.
[Chiến Minh Thành] (10:00 AM): Bảo bối, em đã dậy chưa ? Tôi đã làm việc suốt đêm. Khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi nhớ đến ánh mắt sáng rực của em. Mọi thứ trở nên mệt mỏi và vô vị khi không có em ở bên.
Nhớ ăn sáng đủ chất, dù đồ ăn ở nhà tôi có ngon đến mấy, cũng không thể so sánh với món bánh crepe của ba em.
Tôi sẽ gọi cho em vào bữa trưa. Nhớ nhắn tin cho tôi mỗi khi em đi đâu đó, dù chỉ là ra cửa hàng tiện lợi. Tôi sẽ cử người đi theo bảo vệ em, nhưng đừng để lộ ra , để em có thể tận hưởng sự bình yên tuyệt đối.
Yêu em. Hãy cứ là "ánh trăng” bình yên của riêng tôi , nhé?
P/S: Chiếc nhẫn đính hôn của em, tôi đã nhờ thợ kim hoàn làm lại một chút cho vừa tay. Đừng tháo nó ra , dù là lúc đi ngủ. Nó là lời tuyên bố của tôi với cả thế giới.
Minh Nguyệt đọc tin nhắn, môi khẽ cong lên thành nụ cười hạnh phúc. Đằng sau sự lạnh lùng của một vị Chủ tịch Tập đoàn, là một trái tim yêu nồng nhiệt và một người đàn ông chu đáo đến từng chi tiết nhỏ. Cô hiểu rõ, việc anh dặn dò cô đeo chiếc nhẫn không chỉ là tình cảm cá nhân, mà còn là một tấm lá chắn vô hình mà anh muốn tạo ra xung quanh cô.
Cô nhanh ch.óng gõ lại :
[Liễu Minh Nguyệt] (10:05 AM): Em dậy rồi , và đang tận hưởng bữa sáng thần thánh của ba.
Chú phải ngủ một chút đi chứ! Làm việc cả đêm như vậy sao chịu nổi? Chú là người sắt hay sao ?
Em hứa sẽ đeo nhẫn cẩn thận, không tháo ra đâu . Em biết chú đang lo lắng cho em. Em tin chú, Chiến Minh Thành. Chú cứ yên tâm làm việc, em ở đây ổn lắm.
Cảm ơn chú và yêu chú rất nhiều.
Cô đặt điện thoại xuống, cảm thấy lòng mình ấm áp và kiên định hơn. Mặc dù cô không biết rõ Chiến gia phức tạp đến mức nào, nhưng cô biết mình không hề cô đơn. Chiến Minh Thành sẽ bảo vệ cô.
Cùng lúc đó, tại trụ sở Tập đoàn Chiến thị, bầu không khí hoàn toàn khác. Chiến Quốc Hùng - chú út của Chiến Minh Thành, đang ngồi trong văn phòng của mình , vẻ mặt cau có và khó chịu. Kế hoạch mua lại cổ phần nhỏ lẻ của ông ta đã bị chặn đứng một cách bí ẩn và dứt khoát.
“Anh nói cái gì? Bị hụt mất ư?” Chiến Quốc Hùng gằn giọng với thư ký qua điện thoại.
“Dạ thưa Giám đốc, không chỉ hụt mà còn... toàn bộ các cổ đông đó đều đồng loạt từ chối bán. Họ nói rằng đã được một ‘thế lực’ mua với giá cao hơn rất nhiều, và ‘thế lực’ đó yêu cầu giữ kín danh tính.”
Chiến Quốc Hùng đập mạnh tay xuống bàn. “Thế lực nào vào đây nữa? Chắc chắn là thằng nhóc Thành! Nó đã ra tay nhanh đến vậy sao ?”
Đúng như Chiến Minh Thành dự đoán, tuyên bố chuyển nhượng tài sản đã gây chấn động, nhưng thay vì khiến ông ta nhụt chí, nó lại càng kích thích sự tham vọng của Chiến Quốc Hùng. Ông ta biết , tuyên bố đó là bằng chứng cho thấy Chiến Minh Thành thực sự xem trọng cô gái này . Và bất cứ thứ gì mà Chủ tịch xem trọng, đều có thể trở thành điểm yếu chí mạng.
Nếu không thể tấn công trực diện vào tài chính hay quyền lực của Chiến Minh Thành, thì hãy tấn công vào “tổ ấm” của nó, vào người mà nó yêu hơn cả chính mạng sống mình .
“Vậy còn chuyện tôi giao cho nhóm thám t.ử?” Chiến Quốc Hùng chuyển sang giọng lạnh lùng hơn, đầy toan tính. “Hồ sơ của con bé Liễu Minh Nguyệt đâu ?”
“Dạ... đã có thông tin rồi ạ. Nhưng có một vài chi tiết khá thú vị. Chúng tôi phát hiện cô Liễu có một người bạn thân tên là Quách Anh Thư, hiện đang làm tại phòng Kế toán của một công ty con thuộc sở hữu của Tập đoàn chúng ta , công ty Kinh Tế Lục Địa.”
Chiến Quốc Hùng nhếch mép, một nụ cười nham hiểm hiện ra . Một đường dây đã được kết nối.
“Công ty Kinh Tế Lục Địa... Ha! Nó là một công ty nhỏ, dễ dàng thao túng. Tốt! Ta không muốn động đến con bé Liễu ngay lập tức. Nhưng ta có thể dùng người thân cận của nó để gửi một ‘lời chào’ nhẹ nhàng đến thằng cháu trai láo xược của ta .”
Ông ta ra lệnh một cách dứt khoát: “Lập tức điều tra về con bé Anh Thư đó. Tìm ra bất kỳ sơ hở nào trong công việc, dù là nhỏ nhất. Chuẩn bị một kế hoạch chi tiết, ta muốn con bé đó bị buộc tội biển thủ hoặc làm thất thoát tài sản của Tập đoàn. Đừng làm lộ ra rằng ta là người đứng sau . Chỉ cần làm cho mọi việc xảy ra một cách tự nhiên nhất.”
“Mục đích?”
“Mục đích là để con bé Nguyệt của nó phải lo lắng, phải chạy đến cầu xin ta . Ta muốn xem thằng nhóc Thành sẽ xử lý ‘công lý’ và ‘tình yêu’ của nó như thế nào.” Chiến Quốc Hùng cười lớn, giọng nói chứa đầy sự độc ác.
“Đã đến lúc cho thằng nhóc đó biết , Chiến gia không phải là nơi nó có thể xây dựng tổ ấm. Ta sẽ khiến nó phải lựa chọn: quyền lực hay tình yêu.”
Ba ngày sau .
Sự bình yên ở nhà họ Liễu bắt đầu rạn nứt. Liễu Minh Nguyệt đang ngồi làm việc trên laptop thì điện thoại rung lên. Là Quách Anh Thư - cô bạn thân chí cốt của cô. Khác với Tú Anh thì lên cấp ba cô mới gặp Anh Thư và sau đó mới thân với cô ấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-30
net.vn - https://monkeyd.net.vn/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-30-anh-trang-sang-giua-song-ngam.html.]
“Nguyệt ơi, bồ có rảnh không ?” Giọng Anh thư run rẩy, nghe rõ sự sợ hãi.
“Mình rảnh, bồ làm sao thế? Giọng bồ sao lạ vậy ?” Minh Nguyệt lo lắng, vội vàng đặt máy tính xuống.
“Mình... mình bị đình chỉ công việc rồi , Nguyệt ạ. Họ nói mình ... mình có liên quan đến việc biển thủ một khoản tiền lớn của công ty! Mình bị Phòng Pháp chế mời lên làm việc, họ nói sẽ báo công an nếu mình không giải trình được . Mình không làm gì cả, Nguyệt ơi, mình thề luôn đó!” Anh Thư khóc nấc lên.
Minh Nguyệt cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
“Biển thủ? Anh Thư, bồ bình tĩnh đi ! Chuyện gì xảy ra vậy ? Công ty mà bồ đang làm có phải là Kinh Tế Lục Địa không ?”
“ Đúng rồi , là công ty con của Tập đoàn Chiến thị! Mình cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Mình chỉ là một nhân viên kế toán quèn, sao lại bị dính vào chuyện này chứ? Họ còn nói , nếu mình không nhận lỗi và trả lại tiền trong vòng 48 giờ, họ sẽ khởi kiện!”
Nghe đến Tập đoàn Chiến thị, trái tim Minh Nguyệt thắt lại . Một sự liên kết nguy hiểm và bất an bỗng hiện ra trong đầu cô.
Tại sao ngay lúc này , khi cô vừa ra mắt gia đình Chiến Minh Thành, thì bạn thân cô lại gặp chuyện ở một công ty thuộc Tập đoàn của anh ?
Cô cố gắng giữ bình tĩnh, dù tay cô đang run lên. “Bồ đừng khóc , Anh Thư. Mình tin bồ. Mình sẽ giúp bồ minh oan. Tuyệt đối không được ký bất kỳ giấy tờ nào, nghe chưa ? Bây giờ trước hết bồ kể rõ cho mình mọi chuyện, mọi giao dịch mà bồ đã làm , mình sẽ tìm cách.”
Minh Nguyệt cúp máy, lòng cô chìm xuống. Mặc dù cô đã cố gắng trấn an bạn, nhưng trực giác phụ nữ của cô mách bảo rằng chuyện này không hề đơn giản. Mọi thứ quá trùng hợp. Cô nhớ lại lời ông nội đã nói , rằng Chiến gia rất phức tạp. Cô chợt hiểu ra rằng, sóng gió đã bắt đầu nổi lên.
“Anh Thư là người vô tội... Đây là một màn kịch. Một lời cảnh báo?” Minh Nguyệt lẩm bẩm.
Sự sợ hãi không phải đến từ bản thân cô, mà là vì những người cô yêu thương. Họ đang bị lợi dụng để tấn công cô. Chiến Minh Thành đã nói sẽ bảo vệ cô, nhưng cô không muốn anh phải đối mặt với rắc rối ngay lập tức chỉ vì một người bạn của cô.
Nhưng rồi , Minh Nguyệt nhận ra , đây không phải là lúc để yếu lòng. Cô là một phần của Chiến gia rồi , và cô phải học cách đối mặt. Cô hít một hơi sâu, đưa tay vuốt ve chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út. Tấm lá chắn của Chiến Minh Thành.
“Mình phải nói cho anh ấy biết . Không được giấu giếm.”
Cô tìm đến một góc phòng yên tĩnh, nơi cô có thể nói chuyện riêng tư mà không làm ba mẹ lo lắng, và bấm số điện thoại của Chiến Minh Thành.
Đầu dây bên kia , Chiến Minh Thành vừa kết thúc cuộc họp hội đồng quản trị căng thẳng. Lý Hạo Nam vừa báo cáo cho anh rằng Chiến Quốc Hùng đã có động thái lạ, nhưng vẫn chưa rõ mục tiêu. Khi thấy tên Minh Nguyệt hiện lên, vẻ mặt lạnh lùng của anh lập tức dịu đi .
“Nguyệt à , tôi vừa định gọi cho em. Có chuyện gì vậy ? Giọng em nghe hơi lo lắng.”
Minh Nguyệt cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự run rẩy vẫn không giấu được .
“Minh Thành, có chuyện rồi . Là về Anh Thư... cô ấy là bạn thân nhất của em với Tú Anh. Cô ấy đang làm việc tại Công ty Kinh Tế Lục Địa, công ty con của Tập đoàn mình . Họ cáo buộc cô ấy biển thủ công quỹ và yêu cầu cô ấy giải trình trong 48 giờ, nếu không sẽ khởi kiện.”
Giọng Minh Nguyệt càng lúc càng nghẹn lại : “Em biết Anh Thư, cô ấy không bao giờ làm những chuyện như vậy . Minh Thành... em... em thấy có gì đó không ổn . Tại sao mọi chuyện lại xảy ra ngay bây giờ? Có phải ... có phải ai đó đang cố tình làm thế không ?”
Giọng Chiến Minh Thành lập tức trở nên trầm và lạnh, nhưng ẩn chứa sự trấn an tuyệt đối: “Bảo bối, đừng sợ. Em đã làm rất đúng khi gọi cho tôi ngay lập tức.”
Anh ra hiệu cho Lý Hạo Nam đi ra khỏi phòng. Giọng anh chỉ còn dành riêng cho cô, dịu dàng nhưng đầy uy quyền.
“Nghe tôi nói đây. Việc này không phải là trùng hợp. Chú út của tôi - Chiến Quốc Hùng là người đứng sau mọi chuyện. Ông ta biết rằng không thể tấn công tôi trực diện, nên ông ta đang cố gắng tìm điểm yếu từ những người xung quanh em. Đây là nước cờ đầu tiên, là lời cảnh cáo.”
Minh Nguyệt bàng hoàng: “Thật sự là Chiến Quốc Hùng? Nhưng ... tại sao ? Em có làm gì đâu ?”
“Em không cần làm gì cả. Chỉ cần em là vị hôn thê của tôi , là 'báu vật' mà tôi đã công khai bảo vệ, thì em đã trở thành mục tiêu.” Chiến Minh Thành thở dài.
“Minh Nguyệt, gia tộc của tôi là một đầm lầy, nơi mà những kẻ tham lam sẵn sàng làm bất cứ điều gì để hạ gục đối thủ. Ông ta muốn em phải lo lắng, phải chạy đến cầu xin ông ta , hoặc muốn tôi phải bận tâm giải quyết chuyện này để phân tán sự tập trung.”
Anh ngừng lại , giọng nói trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, như một vị tướng ra lệnh:
“Bây giờ, em phải hết sức bình tĩnh và làm theo những gì tôi dặn dò.
Thứ nhất: Tuyệt đối không được can thiệp vào chuyện của Anh Thư. Không được gặp bất kỳ ai bên phía công ty Kinh Tế Lục Địa. Mọi chuyện về bạn em, tôi sẽ đích thân giải quyết. Tôi sẽ điều tra và đảm bảo sự trong sạch cho cô ấy một cách nhanh nhất.
Thứ hai: Giữ mọi chuyện kín đáo. Không được nói với ông nội và ba mẹ em về sự liên quan của Chiến Quốc Hùng. Họ đã lớn tuổi, không cần phải lo lắng về những chuyện phức tạp này . Chỉ nói rằng bạn em gặp rắc rối ở công ty, và tôi đang giúp đỡ.
Thứ ba và quan trọng nhất: Kể từ bây giờ, em và gia đình phải cực kỳ cẩn thận. Mọi hoạt động sinh hoạt phải diễn ra trong tầm mắt của nhau . Không nhận bất kỳ món quà, cuộc gọi, hay sự giúp đỡ nào từ người lạ. Đặc biệt, đừng bao giờ để bất kỳ ai có vẻ khả nghi lại gần em hoặc gia đình.
Tôi biết em đang sợ, nhưng hãy tin tôi . Tôi đã đoán trước được việc này và đã chuẩn bị sẵn sàng. Mạng lưới bảo vệ tôi triển khai xung quanh nhà em là tuyệt đối an toàn . Sẽ không một con ruồi nhặng nào làm hại được em và gia đình. Hãy cứ đeo chiếc nhẫn của tôi , và mạnh mẽ lên, cô gái của tôi . Tôi sẽ lo liệu mọi chuyện.”
Minh Nguyệt nghe giọng nói kiên quyết và trấn an của anh , nỗi sợ hãi dần tan đi , thay vào đó là sự ấm áp và tin tưởng.
“Em... em hiểu rồi , Minh Thành. Em sẽ làm theo lời chú dặn. Em tin chú.”
“Ngoan lắm. Tôi yêu em.” Chiến Minh Thành thì thầm.
“Bây giờ tôi phải ra tay. Em hãy chờ tin tốt của tôi về chuyện của bạn em. Tạm biệt, và đừng để tâm trạng này ảnh hưởng đến sự bình yên của em.”
Cúp máy. Chiến Minh Thành ngay lập tức bấm số điện thoại của Lý Hạo Nam. Khuôn mặt anh giờ đây lạnh lẽo và sắc bén hơn cả thép.
“Hạo Nam, triển khai khẩn cấp. Tôi muốn điều tra toàn bộ Phòng Pháp chế của công ty Kinh Tế Lục Địa, tìm ra người đã nhận lệnh từ Chiến Quốc Hùng. Tôi muốn bắt được bằng chứng không chỉ là sai phạm của công ty, mà còn là bằng chứng cho thấy Chiến Quốc Hùng đã lạm dụng quyền lực để tấn công người vô tội. Tôi muốn ông ta phải hối hận vì đã chạm vào người phụ nữ của tôi . Tối nay, tôi cần một bản báo cáo đầy đủ trên bàn.”
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang chìm trong ánh nắng ch.ói chang. Nhưng trong mắt Chiến Minh Thành, đó là một chiến trường đã được phát lệnh.
“Chiến Quốc Hùng. Ông đã đi quá giới hạn. Đã đến lúc ông phải trả giá cho sự tham lam của mình .”
Ngọn lửa bảo vệ và báo thù trong lòng Chiến Minh Thành đã bùng lên dữ dội. Anh không còn là người đàn ông yếu mềm tối qua. Anh đã trở lại là vị tổng tài Chủ tịch Chiến thị lạnh lùng, sẵn sàng quét sạch mọi chướng ngại vật để bảo vệ "ánh trăng” của đời mình .
---------------------------
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.