Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đêm buông xuống, phủ một màu đen tuyền lên trụ sở Tập đoàn Chiến thị, nhưng bên trong văn phòng Chủ tịch tầng cao nhất, ánh đèn vẫn sáng rực. Không khí đặc quánh sự căng thẳng và quyền uy.
Chiến Minh Thành, áo sơ mi trắng đã xắn tay, để lộ những đường nét cơ bắp mạnh mẽ, đang ngồi đối diện với Lý Hạo Nam. Trên bàn làm việc bằng gỗ óc ch.ó đen, một chiếc laptop hiển thị sơ đồ tổ chức chi tiết của Công ty Kinh Tế Lục Địa, đặc biệt là Phòng Pháp chế và Kế toán.
“Tình hình thế nào?” Giọng Chiến Minh Thành trầm khàn, lạnh băng không chút cảm xúc, nhưng đủ để khiến Lý Hạo Nam hiểu rằng đây là một mệnh lệnh cần hoàn thành bằng mọi giá.
“Thưa Chủ tịch, theo báo cáo sơ bộ, hồ sơ cáo buộc cô Quách Anh Thư biển thủ công quỹ được ký duyệt khẩn cấp bởi Trưởng phòng Pháp chế là Trần Duy Mạnh, một người có vẻ trung thành với Giám đốc Chiến Quốc Hùng.
Duy Mạnh đã lợi dụng một sai sót kỹ thuật nhỏ trong hệ thống giao dịch nội bộ của Kinh Tế Lục Địa để tạo ra một ‘lỗ hổng’ trị giá gần hai tỷ đồng, sau đó đổ trách nhiệm lên cô Quách Anh Thư.”
Lý Hạo Nam báo cáo lưu loát, không bỏ sót một chi tiết nào.
Chiến Minh Thành nhắm mắt lại trong giây lát, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Hai tỷ đồng. Một con số không lớn đối với Tập đoàn Chiến thị, nhưng đủ để hủy hoại cuộc đời một nhân viên kế toán quèn.
Đúng như anh dự đoán, đây là một nước cờ "nhẹ nhàng” của Chiến Quốc Hùng, một lời cảnh báo bằng cách chạm vào người thân cận của Liễu Minh Nguyệt.
“Trần Duy Mạnh... một quân cờ đã quá tuổi thọ.” Chiến Minh Thành mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên tia sắc lạnh như d.a.o cạo.
“Tìm kiếm bằng chứng giao dịch chuyển khoản đáng ngờ từ các tài khoản liên quan đến Chiến Quốc Hùng cho Trần Duy Mạnh. Không cần phải là giao dịch lớn, chỉ cần đủ để chứng minh mối liên hệ ngoài công việc. Đồng thời, kiểm tra lại toàn bộ giao dịch của Quách Anh Thư, đặc biệt là những giao dịch liên quan đến ‘lỗ hổng’ kia . Tôi muốn một báo cáo rõ ràng: cô ấy hoàn toàn vô tội.”
“Vâng, nhưng thưa Chủ tịch, nếu ta trực tiếp can thiệp vào cuộc điều tra nội bộ, có thể sẽ làm lộ ra sự lo lắng của ngài, và Chiến Quốc Hùng sẽ biết ta đang ra tay bảo vệ phu nhân…” Lý Hạo Nam cẩn trọng lên tiếng.
Chiến Minh Thành nhếch mép, nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt và tự tin. “Ông ta đã biết rồi , Hạo Nam. Việc của tôi không phải là giấu diếm, mà là phản đòn. Tôi muốn ông ta thấy, bất cứ thứ gì ông ta chạm vào , tôi đều sẽ phản công lại gấp mười lần .
Cuộc điều tra này phải được thực hiện bí mật nhưng hiệu quả. Hãy cử đội chuyên gia IT hàng đầu, làm việc trực tiếp tại trụ sở Kinh Tế Lục Địa, nhưng dưới danh nghĩa kiểm toán định kỳ. Tôi muốn Trần Duy Mạnh không kịp trở tay.”
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố lấp lánh như một dải ngân hà. Hình bóng anh đổ dài, cô độc nhưng đầy sức mạnh.
“Hạo Nam, hãy sắp xếp một cuộc họp nội bộ với ban lãnh đạo Kinh Tế Lục Địa vào 7 giờ sáng mai. Chủ đề: Chấn chỉnh đạo đức nghề nghiệp và kiểm toán nội bộ khẩn cấp. Tôi sẽ đích thân tham dự. Tôi muốn kết thúc vở kịch này trước khi bảo bối của tôi kịp rơi thêm một giọt nước mắt nào nữa.”
Trong một căn phòng họp nhỏ, lạnh lẽo của Công ty Kinh Tế Lục Địa, Quách Anh Thư đang ngồi đối diện với hai nhân viên Pháp chế và một luật sư. Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt càng làm nổi bật vẻ mặt tái mét và đôi mắt sưng húp vì khóc của cô.
“Cô Quách, cô nên thành thật đi . Bằng chứng đã rõ ràng. Số tiền hai tỷ đã bị chuyển hướng khỏi tài khoản giao dịch mà cô phụ trách. Nếu cô thành khẩn, chúng tôi có thể giảm nhẹ hình phạt. Hơn nữa, chúng tôi biết cô chỉ là một nhân viên nhỏ, chắc chắn có người đứng sau xúi giục. Cô chỉ cần nói ra , chúng tôi sẽ đảm bảo sự an toàn cho cô.” Gã luật sư, với vẻ mặt đạo đức giả và giọng nói từ tốn, đang cố gắng làm Anh Thư lung lay.
Anh Thư ôm c.h.ặ.t túi xách, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết , một khi đã ký vào giấy nhận tội, cuộc đời cô sẽ chấm hết. Danh dự và tương lai, tất cả sẽ tan biến.
“ Tôi ... tôi không làm ! Tôi đã làm việc ở đây hơn ba năm, chưa từng phạm một sai lầm nào. Hồ sơ giao dịch đó là một sai sót, nhưng tôi thề, tôi không hề có ý định biển thủ!” Anh Thư run rẩy, giọng nói yếu ớt.
“Không có ý định? Vậy tại sao hồ sơ thanh toán lại bị sửa đổi vào đúng ca làm việc của cô? Tại sao cô lại là người cuối cùng truy cập vào hệ thống đó trước khi sự việc xảy ra ?” Nhân viên Pháp chế gằn giọng, đặt một xấp giấy tờ trước mặt cô.
“Hãy nghĩ đến bố mẹ cô đi , cô Quách. Nếu bị truy tố, họ sẽ phải đối mặt với điều gì? 48 giờ. Chúng tôi đang cho cô cơ hội cuối cùng để chuộc lỗi .”
Lời đe dọa trực tiếp vào gia đình khiến Anh Thư sụp đổ. Cô không sợ vào tù, cô sợ bố mẹ cô phải đau khổ. Nước mắt lã chã rơi, cô cảm thấy mình như một con chim non bị nhốt trong l.ồ.ng, không lối thoát. Cô tuyệt vọng nghĩ đến Liễu Minh Nguyệt, người bạn duy nhất có thể tin tưởng.
“Nguyệt ơi, mình phải làm sao đây?”
Tại nhà Liễu gia, sự ấm áp của ánh nắng ban mai hôm trước đã bị thay thế bởi không khí nặng nề, lo âu. Minh Nguyệt ngồi trong phòng, chiếc laptop vẫn đang mở, nhưng cô không thể tập trung vào công việc.
Cô đã liên lạc với Anh Thư, và nghe thấy giọng nói tuyệt vọng của bạn mình . Cô cảm thấy bất lực và tức giận.
Chiến Quốc Hùng. Cái tên này ghim sâu vào tâm trí cô.
Cô đã từng nghĩ, sự phức tạp của Chiến gia chỉ là những tranh giành quyền lực khô khan trên sàn chứng khoán, chỉ là những lời xì xào, bàn tán. Nhưng bây giờ, cô thấy nó bằng xương bằng thịt. Một sự tấn công có chủ đích, nhắm vào những người vô tội để làm tổn thương kẻ thù.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy mặt tối, sự tàn nhẫn, và tính toán đến mức kinh hoàng của Chiến gia. Nó không chỉ là đầm lầy, nó là một chuỗi bẫy rập, nơi tình cảm bị lợi dụng, và danh dự con người bị đem ra làm quân cờ.
Cô hiểu tại sao Chiến Minh Thành lại luôn căng thẳng, luôn giữ vẻ lạnh lùng. Anh đang sống trong một chiến trường không ngừng nghỉ.
Cô đưa tay vuốt ve chiếc nhẫn đính hôn. Ánh kim cương lấp lánh, như một lời hứa, cũng như một gánh nặng.
“Minh Thành đã bảo mình tin tưởng anh ấy , không được can thiệp.” Cô tự nhủ.
Nhưng làm sao cô có thể ngồi yên khi Anh Thư đang phải chịu đựng? Cô muốn chạy đến đó, muốn đối chất với những kẻ đã vu oan cho bạn mình .
“Không được , mình phải bình tĩnh.” Minh Nguyệt cố gắng hít sâu. Cô không thể làm rối thêm tình hình của Chiến Minh Thành. Sự can thiệp thiếu suy nghĩ của cô có thể làm hỏng kế hoạch của anh , hoặc tệ hơn, khiến Chiến Quốc Hùng có thêm lý do để tấn công trực tiếp vào cô.
Cô đứng dậy, đi đến tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo khoác. Cô cần ra ngoài, cần hít thở. Cô quyết định đến một quán cà phê quen thuộc gần nhà để đọc sách. Cô phải thể hiện sự bình tĩnh, sự an toàn tuyệt đối. Cô phải là “ánh trăng sáng” bình yên mà Chiến Minh Thành cần.
Trước khi đi , cô nhớ lại lời dặn của anh , cô nhắn tin cho anh :
[Liễu Minh Nguyệt] (11:30 AM): Em ra quán cà phê Bốn Mùa gần nhà một lát. Ba mẹ đi chợ rồi . Em đã đeo nhẫn rồi , em hứa sẽ giữ gìn cẩn thận. Yêu chú.
Minh Nguyệt bước ra khỏi nhà, không hề biết rằng, cách đó vài trăm mét, một chiếc xe màu đen đang đỗ khuất dưới hàng cây, và bên trong, một người đàn ông đang theo dõi mọi động tĩnh của cô.
Tại văn phòng của mình , Chiến Quốc Hùng đang nhâm nhi một tách trà đắt tiền, khuôn mặt lộ rõ vẻ hài lòng.
“Thế nào, Trần Duy Mạnh làm tốt chứ?” Ông ta hỏi thư ký của mình , giọng nói chứa đầy sự thỏa mãn.
“Dạ thưa Giám đốc, mọi việc đang diễn ra đúng theo kế hoạch. Cô Quách Anh Thư đã hoảng loạn và gần như sụp đổ.
Chúng tôi đã gửi một ‘lá thư’ nặc danh đến cho cô Liễu Minh Nguyệt, với nội dung ám chỉ việc cô Anh Thư bị nhắm đến là vì mối quan hệ của cô ấy với Liễu Minh Nguyệt.”
Chiến Quốc Hùng cười lớn. “Tuyệt vời. Thằng nhóc Thành sẽ phải vật lộn với nó đây. Nó sẽ phải đứng giữa pháp luật và tình yêu. Nếu nó can thiệp quá thô bạo, nó sẽ bị tố cáo là lạm quyền, bao che tội phạm. Nếu nó bỏ mặc, cô gái của nó sẽ mất đi niềm tin. Một nước cờ tuyệt hảo!”
Ông ta đắc chí đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có thể thấy tòa nhà chính của Tập đoàn Chiến thị.
“Cháu trai của ta , ta muốn xem mày sẽ bảo vệ ‘báu vật’ của mày như thế nào, khi đối thủ của mày lại là ‘công lý’ mà mày tôn thờ. Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi.”
Đúng
lúc đó, thư ký của ông Hải báo
vào
. “Thưa Giám đốc, Chủ tịch
vừa
gửi email thông báo cuộc họp khẩn cấp ban lãnh đạo Kinh Tế Lục Địa
vào
7 giờ sáng mai.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-31
Chủ đề là: Chấn chỉnh đạo đức nghề nghiệp và kiểm toán nội bộ khẩn cấp. Và... Chủ tịch sẽ đích
thân
tham dự.”
Nụ cười trên môi Chiến Quốc Hùng lập tức đông cứng. Đôi mắt ông ta nheo lại .
Thằng nhóc này ... ra tay nhanh đến vậy sao ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-31-dem-trang-tren-ban-co-sinh-tu.html.]
“Chấn chỉnh đạo đức nghề nghiệp? Kiểm toán nội bộ? Ha! Một mũi tên trúng hai đích. Nó không chỉ muốn cứu con bé kia , mà còn muốn thanh trừng luôn đám người của ta ở đó.”
Chiến Quốc Hùng hiểu rõ, nếu Chiến Minh Thành đích thân ra tay, mọi chứng cứ giả mạo sẽ bị lật tẩy trong vòng vài giờ. Anh không chỉ là Chủ tịch, anh là một luật sư tốt nghiệp từ Ivy League, và là một thiên tài điều hành.
“Chuẩn bị xe! Ta cần phải gặp Trần Duy Mạnh. Phải làm cách nào đó để bịt miệng thằng ngốc đó lại , hoặc ít nhất là giữ chân nó đến sau cuộc họp.” Ông ta vội vàng ra lệnh, sự lo lắng đã bắt đầu xâm chiếm vẻ tự tin.
Minh Nguyệt ngồi trong quán cà phê, cố gắng tập trung vào cuốn sách. Cô đã uống hết một cốc cà phê đá, nhưng sự lo lắng vẫn không giảm bớt. Đúng lúc này , điện thoại cô rung lên.
[Chiến Minh Thành] (11:45 AM): Tôi đến quán cà phê đó. Đợi tôi năm phút. Tôi sẽ đeo kính râm và đội mũ, ngồi ở góc khuất nhất.
Minh Nguyệt giật mình . Anh ấy đến? Giữa lúc căng thẳng nhất? Cô vội vàng làm theo lời anh dặn.
Năm phút sau , một bóng dáng cao lớn, mặc một chiếc áo khoác da đen, đội mũ lưỡi trai và đeo kính râm bước vào quán.
Dù che chắn kỹ càng, sự hiện diện mạnh mẽ, đầy nam tính của Chiến Minh Thành vẫn thu hút mọi ánh nhìn . Anh đi thẳng đến góc khuất, kéo ghế ngồi đối diện cô.
Anh không nói gì, chỉ cởi kính râm ra . Đôi mắt anh quầng thâm vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt đó vẫn sáng rực, kiên định và dịu dàng.
“ Tôi chỉ có mười phút. Tôi đã phái người đến bảo vệ em ngay từ đầu, nhưng tôi muốn tự mình đến gặp em để làm rõ một chuyện.” Giọng anh khàn đi một chút.
Anh đưa tay ra , nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, ngón cái xoa nhẹ lên chiếc nhẫn đính hôn.
“ Tôi đã biết mọi chuyện, cả việc Chiến Quốc Hùng gửi ‘lá thư’ gián tiếp đến em, và việc Anh Thư bị ép cung. Tôi đã ra tay rồi . Đừng lo lắng, Anh Thư sẽ được minh oan trong 24 giờ tới. Trần Duy Mạnh và những kẻ tiếp tay sẽ phải chịu trách nhiệm.”
Minh Nguyệt nhìn vào đôi mắt đầy mệt mỏi nhưng kiên cường của anh , cảm thấy cổ họng nghẹn lại . Anh đã làm việc suốt đêm, và bây giờ lại cố gắng dành thời gian đến đây chỉ để trấn an cô.
“Minh Thành... chú... chú đã làm việc quá sức rồi . Em rất lo cho chú.” Cô thì thầm, không dám nói lớn.
“Cảm ơn chú. Em đã rất sợ hãi. Em thấy... em thấy sự tàn nhẫn của Chiến gia rồi . Họ đã lợi dụng Anh Thư... Em cảm thấy mình đang đẩy những người thân yêu vào vòng nguy hiểm.”
Chiến Minh Thành nắm c.h.ặ.t t.a.y cô hơn. “Nghe tôi nói đây, Liễu Minh Nguyệt. Em không đẩy ai vào nguy hiểm cả. Em là người bị tấn công. Đây không phải là chiến trường của riêng tôi , mà là chiến trường của chúng ta . Chiến Quốc Hùng đang lợi dụng tình yêu của tôi dành cho em để làm tôi yếu đuối, nhưng ông ta đã tính toán sai.”
Anh dừng lại , nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói vang lên đầy sức mạnh và cam kết: “Tình yêu của tôi dành cho em không phải là điểm yếu, nó là lực lượng. Nó là lý do tôi không bao giờ lùi bước, là lý do tôi phải chiến thắng cuộc chiến này .
Em phải mạnh mẽ. Em phải tin vào tôi . Hãy là ‘ánh trăng sáng’ của tôi , là nơi bình yên duy nhất mà tôi có thể quay về. Đừng lo sợ, hãy cứ giữ lấy sự thuần khiết, sự lạc quan của em.”
“Em không cần phải hiểu hết mọi nước cờ, không cần phải tham gia vào cuộc chiến này . Việc của em là ở lại nơi an toàn , và tin tưởng tuyệt đối vào tôi . Chỉ cần em không gục ngã, tôi sẽ không bao giờ thua cuộc.”
Minh Nguyệt cảm nhận được sự bảo bọc vững chãi từ anh . Cô gật đầu, nước mắt chực trào nhưng cô kìm lại .
“Em hiểu rồi , Minh Thành. Em sẽ làm ‘ánh trăng sáng’ của chú. Em tin chú.”
Chiến Minh Thành khẽ nhếch môi. Anh đứng dậy, kéo mũ lưỡi trai thấp xuống.
“ Tôi phải đi đây. Nhớ lời tôi dặn. Mọi chuyện sẽ kết thúc sớm thôi. Tối nay tôi sẽ gọi điện, ngủ ngon.”
Anh quay lưng bước đi , để lại một hương thơm nam tính thoang thoảng. Minh Nguyệt nhìn theo bóng anh , cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản. Cô biết , người đàn ông đó đã đặt cược tất cả vì cô. Và cô, sẽ không bao giờ làm anh thất vọng.
Tối hôm đó, tại trụ sở Tập đoàn Chiến thị, cuộc họp khẩn cấp của Chiến Minh Thành diễn ra . Lý Hạo Nam đặt một tập tài liệu dày cộp trước mặt anh .
“Thưa Chủ tịch, đã tìm ra . Trần Duy Mạnh đã bị phát hiện nhận một khoản tiền ‘cố vấn’ từ một công ty luật có liên quan đến Chiến Quốc Hùng. Chúng tôi cũng đã xác định được ‘lỗ hổng’ giao dịch của Anh Thư là một lỗi kỹ thuật do cố tình cài đặt từ bên ngoài, hoàn toàn không phải do cô ấy . Bằng chứng đã đủ để buộc tội Trần Duy Mạnh tội lạm dụng chức vụ, quyền hạn để can thiệp vào hoạt động nội bộ và vu khống người vô tội.”
Chiến Minh Thành gật đầu, đôi mắt ánh lên sự lạnh lùng. “Tốt. Nhưng tôi không muốn một cuộc thanh trừng nội bộ ồn ào. Đó không phải phong cách của tôi .”
Anh cầm điện thoại lên và gọi một cuộc gọi.
“Alo, là tôi , Chiến Minh Thành. Tôi muốn thông báo, sau cuộc kiểm toán nội bộ khẩn cấp, chúng tôi đã phát hiện ra một nhân viên kế toán của Kinh Tế Lục Địa là Quách Anh Thư bị vu oan. Tôi yêu cầu Công ty Kinh Tế Lục Địa phải gửi lời xin lỗi chính thức và phục hồi công việc cho cô ấy ngay lập tức. Đồng thời, Trần Duy Mạnh, Trưởng phòng Pháp chế, đã bị phát hiện có hành vi sai phạm nghiêm trọng trong công việc và bị sa thải ngay lập tức. Toàn bộ hồ sơ về sai phạm của Mạnh sẽ được chuyển giao cho Ủy ban Thanh tra nội bộ của Tập đoàn để điều tra, tôi không muốn báo công an, tôi muốn tự mình xử lý. Đây là một cảnh báo cho toàn bộ nhân viên: Công lý sẽ luôn được bảo vệ dưới sự lãnh đạo của tôi .”
Chiến Minh Thành cúp máy, nhìn sang Lý Hạo Nam. “Hủy bỏ cuộc họp sáng mai. Chỉ cần phát đi thông báo này . Điều tôi cần là sự minh bạch và tốc độ.”
Cùng lúc đó, tại nhà riêng, Chiến Quốc Hùng vừa hay tin. Ông ta đập mạnh tách trà xuống bàn, tiếng vỡ tan loảng xoảng.
“Thằng ranh con! Nó đã ra tay nhanh đến vậy sao ? Nó đã cứu con bé đó trong vòng chưa đầy một ngày?!” Chiến Quốc Hùng gầm lên.
“Thưa Giám đốc, không chỉ cứu. Cậu ấy đã sa thải Trần Duy Mạnh ngay lập tức, và công khai tuyên bố Mạnh vi phạm quy tắc đạo đức. Điều này chứng tỏ... cậu ấy đang gửi một lời cảnh báo trực tiếp đến ngài.” Thư ký lắp bắp.
Chiến Quốc Hùng đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu. Ông ta đã thua nước cờ đầu tiên. Chiến Minh Thành không chỉ bảo vệ được Liễu Minh Nguyệt, mà còn tận dụng cơ hội để nhổ đi một chiếc gai trong hệ thống của ông ta , công khai thể hiện quyền lực và sự chính trực tuyệt đối.
“Minh Thành... Mày giỏi lắm. Nhưng đây chỉ là màn dạo đầu. Mày đã chọn bảo vệ con bé đó. Tao sẽ cho mày thấy, cái giá phải trả cho tình yêu trong Chiến gia là đắt đỏ đến mức nào!”
Tại nhà họ Liễu, Minh Nguyệt nhận được tin nhắn từ Anh Thư.
[Quách Anh Thư] (10:30 PM): Nguyệt ơi, mình được minh oan rồi ! Sếp tổng đã đích thân ra tay, phục hồi công việc cho mình , còn gửi lời xin lỗi chính thức nữa. Họ nói người vu oan cho mình đã bị sa thải. Cảm ơn bồ! Bồ đã giúp mình phải không ?
Minh Nguyệt mỉm cười , lòng nhẹ nhõm vô cùng. Cô nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay.
[Liễu Minh Nguyệt] (10:35 PM): Mình đã nói rồi , mình tin bồ. Không cần cảm ơn mình , Anh Thư. Là người đàn ông của mình đã ra tay.
Cô biết , chiến thắng này là của Chiến Minh Thành. Anh không chỉ bảo vệ cô, mà còn giữ trọn lời hứa và bảo vệ sự vô tội. Đây là một hành động mạnh mẽ, dứt khoát, không cần ồn ào nhưng đủ sức răn đe.
Đêm đó, khi Chiến Minh Thành gọi điện thoại, Minh Nguyệt không còn run rẩy.
“Đã ổn rồi . Tôi đã làm sạch tàn dư và gửi đi thông điệp cần thiết.” Giọng anh vẫn mệt mỏi, nhưng tràn đầy sự thỏa mãn.
“Em biết mà. Em luôn tin chú.” Minh Nguyệt đáp lại , giọng nói bình yên và vững chãi.
“Ngoan lắm, ‘ánh trăng sáng’ của tôi . Bây giờ, tôi có thể chợp mắt được rồi .”
Chiến Minh Thành cúp máy. Anh biết , ông chú của anh sẽ không dừng lại . Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã có được sự tin tưởng tuyệt đối của Liễu Minh Nguyệt. Với anh , điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên thế giới này .
----------------------------
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.