Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Những ngày tháng trôi qua, cuộc sống chung của Huyên Hiểu Đông và Thịnh Vô Ngung dần trở thành một nếp quen thuộc. Huyên Hiểu Đông vẫn đảm nhiệm mọi công việc nặng nhọc ở nông trường, từ việc chăm sóc vườn tược, đàn gà, đến việc câu cá suối hay sửa chữa đồ đạc. Còn Thịnh Vô Ngung, anh vẫn duy trì thói quen đọc sách, nghiên cứu tài liệu liên quan đến công việc của công ty Đom Đóm, nhưng anh cũng bắt đầu hòa mình vào nhịp sống chậm rãi nơi đây.
Thịnh Vô Ngung không còn ngồi một mình trong phòng. Anh thường đẩy xe lăn ra hiên nhà, ngắm nhìn Huyên Hiểu Đông làm việc. Khi Huyên Hiểu Đông tưới rau, anh sẽ hỏi về các loại cây trồng. Khi Huyên Hiểu Đông bắt cá, anh sẽ tò mò về kỹ thuật câu. Những cuộc trò chuyện giữa họ dần trở nên tự nhiên và cởi mở hơn.
Huyên Hiểu Đông cũng bắt đầu chia sẻ nhiều hơn về bản thân , về những kỷ niệm tuổi thơ với ông ngoại, về niềm đam mê với việc nấu nướng. Y kể về cách y học được những công thức món ăn độc đáo từ những người bạn lính ở nhiều vùng miền khác nhau . Thịnh Vô Ngung lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh đôi khi ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Anh chưa từng gặp một người lính nào lại có tâm hồn nghệ sĩ và yêu đời đến vậy .
Mỗi khi Huyên Hiểu Đông chuẩn bị bữa ăn, Thịnh Vô Ngung lại đẩy xe lăn vào bếp, tự động nhận lấy những công việc lặt vặt như nhặt rau, gọt củ quả. Anh không muốn mình trở thành gánh nặng, mà muốn đóng góp một phần nhỏ bé vào cuộc sống chung. Huyên Hiểu Đông ban đầu còn ngần ngại, nhưng sau đó y hiểu được tâm tư của Thịnh Vô Ngung nên đã vui vẻ chấp nhận.
Những món ăn của Huyên Hiểu Đông không chỉ ngon miệng mà còn bổ dưỡng. Y luôn tìm cách kết hợp các nguyên liệu tươi sạch từ vườn nhà và suối để tạo ra những bữa ăn phong phú. Thịnh Vô Ngung, vốn quen với những bữa ăn sang trọng nhưng đôi khi tẻ nhạt, lại đặc biệt yêu thích những món ăn dân dã, đậm đà hương vị đồng quê của Huyên Hiểu Đông.
Một tối, Huyên Hiểu Đông nấu món mì trộn hương xuân, gà nước suối, xào thêm ít tôm sông rau hẹ. Mùi thơm của hành phi, tôm tươi và rau hẹ non lan tỏa khắp căn nhà. Thịnh Vô Ngung ngồi ở bàn ăn, hít hà mùi hương và mỉm cười .
"Món này có vẻ lạ miệng," anh nói .
"Là món ăn mà tôi học được từ một người bạn ở vùng núi phía Bắc," Huyên Hiểu Đông giải thích. "Rất thanh đạm mà vẫn đủ chất."
Thịnh Vô Ngung nếm thử. Sợi mì dai ngon, nước dùng gà ngọt thanh, tôm sông tươi rói và rau hẹ giòn ngọt. Tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một hương vị khó quên. "Quả thực rất ngon," anh khen ngợi. " Tôi chưa từng ăn món mì nào đặc biệt như vậy ."
Huyên Hiểu Đông nhìn thấy vẻ hài lòng trên gương mặt Thịnh Vô Ngung, lòng y cảm thấy ấm áp. Y thích nhìn anh ăn ngon, thích nhìn anh cười . Những nụ cười hiếm hoi ấy , giống như những bông hoa nhỏ bé, dần hé nở trong khu vườn tâm hồn của Thịnh Vô Ngung.
Ngoài việc nấu nướng, Huyên Hiểu Đông còn dành thời gian chơi game. Y thường mời Thịnh Vô Ngung xem y chơi, hoặc kể cho anh nghe về cốt truyện của các trò chơi. Ban đầu, Thịnh Vô Ngung tỏ ra không mấy hứng thú, nhưng dần dần, anh cũng bị cuốn hút bởi những câu chuyện phiêu lưu kỳ thú trong thế giới ảo.
Một tối, Huyên Hiểu Đông đang chơi một trò nhập vai hành động, Thịnh Vô Ngung ngồi bên cạnh theo dõi. Đến một phân đoạn gay cấn, nhân vật của Huyên Hiểu Đông gặp nguy hiểm, Thịnh Vô Ngung bất giác thốt lên: "Cẩn thận! Kẻ thù ở phía sau !"
Huyên Hiểu Đông giật mình , lập tức phản ứng, tránh được đòn tấn công. Y quay sang nhìn Thịnh Vô Ngung, mỉm cười . "Anh cũng có khiếu chơi game đấy chứ."
Thịnh Vô Ngung hơi đỏ mặt. " Tôi chỉ là... vô tình nhìn thấy."
Cũng từ đó, Thịnh Vô Ngung bắt đầu quan tâm hơn đến những trò chơi của Huyên Hiểu Đông. Anh hỏi về chiến thuật, về cách điều khiển nhân vật. Huyên Hiểu Đông kiên nhẫn giải thích, và y nhận ra rằng Thịnh Vô Ngung là một người rất thông minh, anh tiếp thu mọi thứ rất nhanh.
Tuy nhiên, những vết sẹo hằn trong tim Thịnh Vô Ngung vẫn chưa hoàn toàn lành lặn. Đôi lúc, khi màn đêm buông xuống, Huyên Hiểu Đông lại nghe thấy tiếng động nhẹ từ phòng anh . Y biết , anh lại đang mất ngủ, đang vật lộn với những suy nghĩ và nỗi đau riêng.
Một đêm, Huyên Hiểu Đông
nghe
thấy tiếng
khóc
thút thít
rất
nhỏ từ phòng Thịnh Vô Ngung. Y do dự một lúc,
rồi
quyết định gõ cửa.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/cuoc-song-yen-binh-cua-anh/chuong-3
"Thịnh Vô Ngung? Anh
ổn
chứ?"
Im lặng.
Huyên Hiểu Đông lại gõ cửa lần nữa. "Nếu anh không sao , cứ coi như tôi chưa từng hỏi. Nhưng nếu anh cần ai đó lắng nghe , tôi ở đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-song-yen-binh-cua-anh/chuong-3-tieng-long-chua-lanh.html.]
Sau một lúc im lặng, cánh cửa khẽ mở. Thịnh Vô Ngung ngồi trên xe lăn, gương mặt anh nhợt nhạt, đôi mắt sưng húp. Anh không nói gì, chỉ nhìn Huyên Hiểu Đông với ánh mắt đầy mệt mỏi và tổn thương.
Huyên Hiểu Đông bước vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại . Y quỳ xuống trước mặt Thịnh Vô Ngung, nhìn thẳng vào đôi mắt anh . "Anh không cần phải cố gắng mạnh mẽ trước mặt tôi ," y nói . "Anh có thể khóc , có thể yếu lòng. Tôi sẽ ở đây."
Những lời nói của Huyên Hiểu Đông như một liều t.h.u.ố.c an ủi, chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim Thịnh Vô Ngung. Anh không kìm được nữa, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi. Anh kể cho Huyên Hiểu Đông nghe về những nỗi đau, nỗi sợ hãi, về sự nghiệp dang dở, về cảm giác bất lực khi đôi chân không còn lành lặn. Anh kể về những đêm dài mất ngủ, về những cơn ác mộng tái hiện lại khoảnh khắc định mệnh đó.
Huyên Hiểu Đông lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Y chỉ lặng lẽ nắm lấy tay Thịnh Vô Ngung, truyền cho anh hơi ấm và sự động viên. Y biết , Thịnh Vô Ngung cần một người để chia sẻ, cần một người để trút bỏ những gánh nặng đang đè nén anh .
" Tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ có thể vượt qua được ," Thịnh Vô Ngung nói , giọng khàn đặc. "Mỗi ngày, tôi đều phải đối mặt với nỗi sợ hãi, với sự thật rằng mình đã trở thành một kẻ tàn phế."
"Anh không phải là kẻ tàn phế," Huyên Hiểu Đông nói , giọng kiên quyết. "Anh là Thịnh Vô Ngung. Một người mạnh mẽ, kiên cường, và tài giỏi. Chân anh có thể không đi được , nhưng trí tuệ và ý chí của anh thì không ai có thể sánh bằng."
Lời nói của Huyên Hiểu Đông như một luồng gió mát lành, xoa dịu vết thương lòng của Thịnh Vô Ngung. Anh nhìn Huyên Hiểu Đông, ánh mắt tràn ngập sự biết ơn. "Cảm ơn cậu ," anh nói , giọng nói nghẹn ngào. "Cậu đã giúp tôi rất nhiều."
Huyên Hiểu Đông mỉm cười . "Chúng ta là bạn mà. Bạn bè thì phải giúp đỡ nhau ."
Đêm đó, Huyên Hiểu Đông ở lại phòng Thịnh Vô Ngung cho đến khi anh ngủ thiếp đi . Y ngồi cạnh giường, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt anh . Y biết , quãng đường chữa lành của Thịnh Vô Ngung còn rất dài, nhưng y tin rằng, với sự kiên cường của anh và sự đồng hành của y, anh sẽ vượt qua được tất cả.
Sáng hôm sau , Thịnh Vô Ngung thức dậy với tâm trạng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Anh không còn cảm thấy nặng nề như trước . Anh nhớ lại những lời Huyên Hiểu Đông đã nói tối qua, và anh nhận ra rằng, mình không hề đơn độc.
Khi Huyên Hiểu Đông mang bữa sáng vào , Thịnh Vô Ngung nhìn y, nở một nụ cười rạng rỡ. "Chào buổi sáng, Huyên Hiểu Đông," anh nói . "Cảm ơn cậu vì tối qua."
Huyên Hiểu Đông mỉm cười . "Không có gì. Anh thấy khỏe hơn chưa ?"
"Rất nhiều," Thịnh Vô Ngung đáp. " Tôi nghĩ, tôi cần được như vậy lâu rồi ."
Từ khoảnh khắc đó, mối quan hệ giữa Huyên Hiểu Đông và Thịnh Vô Ngung đã bước sang một trang mới. Họ không chỉ là chủ nhà và khách trọ, mà còn là những người bạn thân thiết, chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống. Tiếng lòng của họ dần được chữa lành bởi sự quan tâm, thấu hiểu và tình cảm chân thành.
Thịnh Vô Ngung bắt đầu tham gia nhiều hơn vào các hoạt động ở nông trường. Anh không thể làm những việc nặng nhọc, nhưng anh có thể giúp Huyên Hiểu Đông lên kế hoạch trồng trọt, tính toán chi phí, hoặc tìm kiếm những giống cây mới. Với trí tuệ sắc bén của mình , anh đã giúp nông trường phát triển hơn rất nhiều.
Huyên Hiểu Đông cũng nhận ra rằng, Thịnh Vô Ngung không chỉ là một người bạn. Mỗi khi nhìn anh , y lại cảm thấy một sự rung động lạ kỳ, một sự ấm áp lan tỏa trong trái tim. Y không biết đó có phải là tình yêu hay không , nhưng y biết rằng, y muốn được ở bên Thịnh Vô Ngung mãi mãi.
Tình cảm giữa họ cứ thế lớn dần, tựa như dòng nước chảy thành sông, êm đềm và sâu lắng. Họ không nói ra thành lời, nhưng ánh mắt, cử chỉ và sự quan tâm dành cho nhau đã nói lên tất cả.
________________________________________
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.