Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cuộc sống tại nông trường của Huyên Hiểu Đông cứ thế trôi đi , êm đềm và dần trở nên ngọt ngào hơn với sự hiện diện của Thịnh Vô Ngung. Những buổi sáng thức dậy cùng tiếng chim hót, những bữa ăn ấm cúng, những buổi chiều đọc sách hay chơi game đã dệt nên một bức tranh bình yên mà cả hai chưa từng nghĩ mình sẽ có được . Sự gắn kết giữa họ không chỉ dừng lại ở tình bạn, mà còn len lỏi những rung động sâu sắc, mơ hồ.
Thịnh Vô Ngung, sau những đêm trút bầu tâm sự, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Anh không còn quá khép kín hay cố gắng che giấu sự yếu đuối của mình . Trước mặt Huyên Hiểu Đông, anh có thể là chính mình , một Thịnh Vô Ngung không hoàn hảo nhưng vẫn có giá trị. Anh trân trọng sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và cách Huyên Hiểu Đông chấp nhận mọi khuyết điểm của anh mà không hề có chút thương hại.
Huyên Hiểu Đông cũng nhận thấy sự thay đổi rõ rệt ở Thịnh Vô Ngung. Anh ấy cười nhiều hơn, nói nhiều hơn và đôi khi còn pha trò. Ánh mắt anh không còn đượm buồn mà đã ánh lên vẻ tinh nghịch, đầy sức sống. Chứng kiến Thịnh Vô Ngung dần hồi phục tinh thần, Huyên Hiểu Đông cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Y biết , mình đã làm đúng khi đón anh về đây.
Tình cảm của Huyên Hiểu Đông dành cho Thịnh Vô Ngung ngày càng lớn. Y không chỉ xem anh như một người bạn, mà là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình . Mỗi khi Thịnh Vô Ngung cười , tim y lại lỡ một nhịp. Mỗi khi anh cần giúp đỡ, y đều lập tức có mặt, không chút chần chừ. Sự quan tâm của y dành cho Thịnh Vô Ngung đã vượt xa một người chủ nhà dành cho khách trọ.
Một lần , Huyên Hiểu Đông đang ngồi sửa lại hàng rào bị hỏng ở cuối vườn. Trời nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo y. Thịnh Vô Ngung đẩy xe lăn ra , trên tay cầm một chai nước mát lạnh.
"Cậu nghỉ một chút đi ," anh nói , giọng điệu có chút lo lắng. "Trời nắng lắm, đừng để bị say nắng."
Huyên Hiểu Đông ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt quan tâm của Thịnh Vô Ngung. Y đón lấy chai nước, uống một hơi dài. "Cảm ơn anh ," y nói , lòng cảm thấy ngọt ngào.
Thịnh Vô Ngung ngồi bên cạnh, nhìn Huyên Hiểu Đông cặm cụi làm việc. "Cậu không cần phải làm mọi thứ một mình đâu . Nếu có gì cần, cứ nói với tôi ."
" Tôi quen rồi ," Huyên Hiểu Đông mỉm cười . "Với lại , tôi thích tự tay làm mọi thứ."
" Nhưng tôi muốn giúp cậu ," Thịnh Vô Ngung nói , giọng hơi trầm xuống. " Tôi không muốn mình vô dụng."
Huyên Hiểu Đông đặt dụng cụ xuống, quay sang nhìn thẳng vào Thịnh Vô Ngung. "Anh không hề vô dụng," y nói một cách kiên quyết. "Anh đã giúp tôi rất nhiều. Những lời khuyên của anh về việc quản lý nông trại, về cách tìm kiếm thị trường mới, đều rất hữu ích. Anh đã giúp tôi nhìn nhận mọi thứ theo một cách khác. Đó là những điều mà tôi không thể tự mình làm được ."
Thịnh Vô Ngung nghe vậy , ánh mắt anh dịu lại . Anh cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Huyên Hiểu Đông. Anh biết , Huyên Hiểu Đông không nói dối để an ủi anh .
Những khoảnh khắc nhỏ nhặt như vậy cứ thế diễn ra , dệt nên một mối quan hệ ngày càng sâu sắc. Họ bắt đầu cảm nhận được sự cần thiết của đối phương trong cuộc sống của mình .
Một buổi tối, khi đang xem phim cùng nhau , bỗng nhiên chiếc đèn trong nhà bị chập điện, cả căn nhà chìm vào bóng tối. Huyên Hiểu Đông lập tức bật đèn pin điện thoại lên.
"Chắc là chập điện rồi ," y nói . "Để tôi ra ngoài kiểm tra cầu d.a.o."
Thịnh Vô Ngung hơi giật mình trong bóng tối. Anh luôn có một chút sợ hãi khi ở một mình trong bóng tối, đặc biệt là sau tai nạn. "Cậu đi cẩn thận," anh nói , giọng hơi run.
Huyên Hiểu Đông nhận ra sự lo lắng của Thịnh Vô Ngung. Y đến gần anh , đặt tay lên vai anh . "Không sao đâu . Anh cứ ngồi yên ở đây. Tôi sẽ quay lại ngay."
Y nhanh ch.óng ra ngoài kiểm tra, và chỉ vài phút sau , đèn lại sáng trở lại . Huyên Hiểu Đông quay vào nhà, thấy Thịnh Vô Ngung vẫn đang ngồi yên, ánh mắt có chút sợ hãi.
"Anh ổn chứ?" Huyên Hiểu Đông hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng.
Thịnh Vô Ngung khẽ gật đầu. "Có hơi ... bất ngờ một chút."
Huyên Hiểu Đông
ngồi
xuống cạnh
anh
, lòng tràn đầy sự dịu dàng.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/cuoc-song-yen-binh-cua-anh/chuong-4
Y
biết
, dù Thịnh Vô Ngung
có
mạnh mẽ đến
đâu
,
anh
vẫn
có
những nỗi sợ hãi riêng. Và y
muốn
là
người
xoa dịu những nỗi sợ hãi đó cho
anh
.
"Anh không cần phải ngại," Huyên Hiểu Đông nói . "Ai cũng có những nỗi sợ hãi riêng. Điều quan trọng là có người ở bên cạnh mình ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-song-yen-binh-cua-anh/chuong-4-nhung-rung-dong-dau-tien.html.]
Thịnh Vô Ngung nhìn Huyên Hiểu Đông, ánh mắt anh sâu thẳm. Anh cảm thấy một sự an toàn lạ kỳ khi ở bên y. Anh biết , Huyên Hiểu Đông sẽ luôn ở đó để bảo vệ anh , để che chở cho anh .
Sự rung động trong trái tim của cả hai ngày càng rõ ràng hơn. Họ bắt đầu tìm kiếm sự gần gũi của đối phương một cách vô thức. Huyên Hiểu Đông thường xuyên lại gần Thịnh Vô Ngung hơn khi nói chuyện. Thịnh Vô Ngung cũng không còn né tránh những cái chạm nhẹ của Huyên Hiểu Đông.
Một buổi sáng, khi Huyên Hiểu Đông đang gọt trái cây, y vô tình làm đứt tay. Máu nhỏ xuống. Thịnh Vô Ngung thấy vậy thì lập tức đẩy xe lăn đến.
"Cậu có sao không ?" anh hỏi, giọng điệu đầy lo lắng. Anh cầm lấy tay Huyên Hiểu Đông, cẩn thận xem xét vết thương.
"Không sao đâu ," Huyên Hiểu Đông nói . "Chỉ là một vết cắt nhỏ thôi."
Thịnh Vô Ngung không nói gì, anh nhanh ch.óng lấy hộp y tế, sát trùng vết thương cho Huyên Hiểu Đông rồi băng bó cẩn thận. Bàn tay anh dịu dàng, ánh mắt anh tràn ngập sự quan tâm. Huyên Hiểu Đông nhìn anh , lòng y bỗng dấy lên một cảm xúc mãnh liệt. Y muốn ôm anh vào lòng, muốn nói cho anh biết y yêu anh nhiều như thế nào.
Khi Thịnh Vô Ngung băng bó xong, anh ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Huyên Hiểu Đông. Khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngừng lại . Ánh mắt họ giao nhau , truyền đi những thông điệp mà không lời nào có thể diễn tả được . Một dòng điện chạy qua cả hai, khiến trái tim họ đập loạn nhịp.
Thịnh Vô Ngung hơi đỏ mặt, vội vàng rút tay lại . "Cậu... cẩn thận hơn nhé," anh nói , giọng hơi lắp bắp.
Huyên Hiểu Đông chỉ mỉm cười , lòng tràn ngập hạnh phúc. Y biết , Thịnh Vô Ngung cũng có tình cảm với y.
Sau khoảnh khắc đó, mối quan hệ giữa họ trở nên thân mật hơn. Họ bắt đầu có những cái chạm nhẹ nhàng, những cái nắm tay vô thức, những ánh mắt trao nhau đầy tình cảm. Huyên Hiểu Đông không còn ngần ngại thể hiện sự quan tâm của mình dành cho Thịnh Vô Ngung. Y thường xuyên giúp anh di chuyển, bế anh lên giường hay xuống xe lăn khi cần.
Ban đầu, Thịnh Vô Ngung vẫn còn chút e ngại khi được Huyên Hiểu Đông bế. Anh sợ mình trở thành gánh nặng, sợ Huyên Hiểu Đông sẽ cảm thấy phiền phức. Nhưng Huyên Hiểu Đông luôn dịu dàng trấn an anh .
"Không sao đâu ," y nói . " Tôi khỏe mà. Anh cứ thoải mái đi ."
Sự chân thành của Huyên Hiểu Đông đã xua tan đi những e ngại của Thịnh Vô Ngung. Anh bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn khi được Huyên Hiểu Đông chăm sóc. Anh nhận ra rằng, ở bên Huyên Hiểu Đông, anh không cần phải cố gắng mạnh mẽ. Anh có thể dựa vào y, có thể tin tưởng y hoàn toàn .
Một đêm trăng sáng, Thịnh Vô Ngung ngồi trên xe lăn ở hiên nhà, ngắm nhìn bầu trời đầy sao . Huyên Hiểu Đông ngồi xuống cạnh anh , lặng lẽ nhìn lên bầu trời.
"Đẹp quá," Thịnh Vô Ngung nói , giọng điệu mơ màng. " Tôi chưa từng thấy nhiều sao như vậy ở thành phố."
"Ở đây không có ánh đèn đô thị, nên anh có thể nhìn thấy rõ hơn," Huyên Hiểu Đông đáp. "Anh thích ngắm sao à ?"
"Vâng," Thịnh Vô Ngung gật đầu. "Khi còn bé, tôi thường cùng ông ngoại ngắm sao . Ông nói , mỗi ngôi sao là một linh hồn, và chúng luôn dõi theo chúng ta ."
Huyên Hiểu Đông nghe vậy , lòng y chợt thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Y cũng từng có những kỷ niệm đẹp với ông ngoại. Y biết , Thịnh Vô Ngung đang nhớ về những ký ức đẹp đẽ của mình .
Y nắm lấy tay Thịnh Vô Ngung, siết nhẹ. "Ông ngoại anh chắc hẳn là một người rất tuyệt vời."
Thịnh Vô Ngung quay sang nhìn Huyên Hiểu Đông, ánh mắt anh ánh lên một tia sáng ấm áp. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Huyên Hiểu Đông, và từ sự thấu hiểu của y. Khoảnh khắc đó, anh biết rằng, mình đã tìm thấy một người tri kỷ, một người có thể cùng anh chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống.
Trong không gian tĩnh lặng của đêm trăng, hai trái tim cô đơn dần hòa vào nhau , dệt nên một bản tình ca êm đềm, ngọt ngào. Những rung động đầu tiên đã biến thành tình yêu, không lời nhưng sâu sắc.
________________________________________
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.