Loading...
Không biết có phải vì thấy tôi tốn quá nhiều thời gian để suy nghĩ một câu làm sai hay không .
Bùi Tịch viết phần giải thích ra giấy nháp.
Vừa đẩy đến tầm tay tôi thì bị cô giáo chú ý tới.
“Này Bùi Tịch, em cứ giảng trực tiếp cho bạn ấy là được .”
“Hai em có thể giảng bài sai cho nhau là tốt nhất.”
Lúc cô giáo ra ngoài lấy nước nóng, tôi nhận lấy tờ giấy nháp của anh .
“Cảm ơn.”
Lại nói : “Anh có thể giảng trực tiếp mà.”
Bùi Tịch khựng lại , trầm giọng nói :
“ Tôi tưởng cậu không muốn để ý đến tôi .”
Ánh mắt tôi lướt cực nhanh qua phần đọc hiểu, không ngẩng đầu lên mà chỉ “Ừ” một tiếng.
“ Nhưng ban nãy cô giáo yêu cầu anh giảng rồi .”
Ngòi b.út của nam sinh đặt trên tờ đề thi, rất lâu sau vẫn không di chuyển.
Mực thấm ra thành một mảng đen nhánh.
17
Càng đến gần ngày thi Olympic.
Thời gian cô giáo tiếng Anh giữ chúng tôi lại luyện đề vào buổi tự học buổi tối càng dài.
Có lúc thậm chí còn kéo dài thêm cả tiếng đồng hồ.
Hôm đó, cô giáo giữ chúng tôi lại gần một tiếng rưỡi mới cho về.
Trường học gần như không còn một bóng người .
Tôi lắc lắc đầu.
Cố gắng xua đi những con chữ tiếng Anh trong đầu, rảo bước nhanh hơn.
Phía sau chợt vang lên một tiếng rên rỉ kìm nén.
Tôi dừng bước, quay đầu lại .
Bùi Tịch đang ôm bụng, tay kia chống vào tường, sắp đứng không vững nữa.
Khuôn mặt trắng bệch không còn giọt m.á.u tố cáo mức độ nghiêm trọng của căn bệnh.
Tôi bực bội mím môi, bước ngược trở lại .
“Bùi Tịch, anh không sao chứ?”
Anh cố gắng đứng thẳng người lên.
Thất bại.
“ Tôi không sao .”
Giọng nói run rẩy khiến lời anh nói chẳng có chút sức thuyết phục nào.
Tôi âm thầm thở dài một tiếng.
... Mệt quá, chỉ muốn về nhà thôi.
Cả tòa nhà đã không còn ai.
Tôi đành phải gọi điện cho tài xế, nhờ chú ấy lên đỡ Bùi Tịch đến bệnh viện.
Tài xế giúp anh đi đăng ký khám bệnh.
Tôi đỡ Bùi Tịch đi về phía phòng cấp cứu.
Không lâu sau , lại cầm tờ phiếu đi làm xét nghiệm rồi quay lại phòng khám, tài xế mệt đến mức thở hồng hộc.
Bác sĩ vừa kê đơn vừa nói :
“Viêm dạ dày cấp tính, phải truyền dịch.”
“Cứ đưa cậu ấy đến thẳng phòng truyền dịch là được .”
Bùi Tịch nghiêng đầu nhìn tôi đang buồn ngủ đến mức sắp không mở nổi mắt, đôi mắt anh sầm xuống.
“Xin lỗi , làm lỡ thời gian về nhà của cậu .”
“ Tôi không còn đau như vậy nữa.”
“ Tôi tự đi truyền dịch được , mọi người về đi .”
Tôi vừa định nói gì đó.
Trong tầm mắt bỗng xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.
Tôi như trút được gánh nặng, vẫy vẫy tay với cô ta .
“Lê Thính Nguyệt, chúng tôi ở đây.”
Vừa dứt lời, cổ tay tôi bị nắm c.h.ặ.t.
Bùi Tịch kéo tôi đối mặt với anh , nơi đáy mắt cuộn trào giông bão.
“Cậu gọi cô ta đến?”
Tôi vùng vằng: “Sao thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-co-chay-ve-phia-anh-mot-van-lan/chuong-6.html.]
“Bùi Tịch, buông tôi ra .”
Anh
lại
càng kéo
tôi
lại
gần hơn một chút.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/du-co-chay-ve-phia-anh-mot-van-lan/chuong-6
“Bây giờ cậu ghét tôi đến vậy sao ?”
Tôi cảm thấy khó hiểu trước cơn giận dữ đột ngột của anh .
“Anh đang nói gì vậy ?”
“Tại sao lại cứ phải gọi cô ta ?”
Giọng Bùi Tịch lạnh lẽo như ngâm trong đá.
“Cậu muốn chứng minh điều gì với tôi .”
“Cậu hoàn toàn không quan tâm đến tôi và Lê Thính Nguyệt nữa, thậm chí còn sẵn sàng chủ động tạo cơ hội cho chúng tôi , đúng không .”
“Nói đi , Tiết Phù.”
Tôi chậm một nhịp mới phản ứng lại được anh đang nói gì.
Tôi nhắn tin cho anh em của Bùi Tịch.
Nhờ cậu ta đến bệnh viện truyền dịch cùng anh .
Là cậu ta đã đẩy việc này cho Lê Thính Nguyệt.
Cố nén mệt mỏi đưa anh đến bệnh viện, ngược lại còn bị anh chất vấn.
Tôi chỉ cảm thấy thật nực cười .
Sự mệt mỏi trong tích tắc chuyển hóa thành ngọn lửa giận.
Tôi cố sức vùng khỏi tay Bùi Tịch, lùi lại vài bước.
“Anh nói đúng đấy, Bùi Tịch.”
Tôi không cảm xúc nhìn anh .
“ Đúng là tôi không còn bận tâm đến hai người nữa.”
“ Nhưng tôi không rảnh rỗi đến mức lãng phí thời gian để tạo cơ hội cho hai người .”
“Đối với tôi bây giờ, sự tồn tại của anh không còn mạnh mẽ như thế. Hai người có ở bên nhau hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi .”
“Còn nữa, sau này nếu ốm đau thì đừng có cố chống đỡ đến trường nữa. Tình huống như hôm nay mà xảy ra thêm lần nào nữa thì đối với người khác cũng là một gánh nặng đấy.”
Bùi Tịch gắt gao nhìn chằm chằm vào tôi , cảm xúc mãnh liệt cuộn trào trong ánh mắt.
Lê Thính Nguyệt đã đi đến gần.
Tôi không nói thêm một lời, cùng tài xế rời đi .
19
Mối quan hệ giữa tôi và Bùi Tịch giảm xuống điểm đóng băng.
Tiết tự học buổi sáng, cô giáo tiếng Anh đi họp giao ban rồi .
Trong văn phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi .
Sau khi trao đổi chấm xong bài kiểm tra tiếng Anh nhỏ, anh vừa định mở miệng giảng lỗi sai như mọi khi.
Tôi cúi đầu lấy lại bài kiểm tra của mình , giọng điệu khách sáo.
“Cảm ơn.”
“ Tôi tự sửa được , không phiền anh giảng đâu .”
Trong văn phòng chỉ còn lại tiếng ngòi b.út sột soạt trên mặt giấy.
Bùi Tịch im lặng một lúc lâu.
Giống như lần đầu tiên, anh viết phần giải thích ra giấy nháp rồi đẩy sang.
Động tác rất nhẹ nhàng, như sợ làm kinh động đến thứ gì đó.
Ánh mắt tôi không hề nhúc nhích nửa phân.
Vo viên tờ giấy lại , không chút do dự ném thẳng vào thùng rác.
Bài làm sai thì luôn có cách giải quyết.
Dù có lãng phí thêm chút thời gian, tôi cũng không muốn nói thêm với anh một lời nào nữa.
21
Trạng thái này giữa tôi và Bùi Tịch cứ kéo dài cho đến khi kỳ thi Olympic kết thúc.
Khoảng thời gian tôi rời đi chỉ còn lại một ngày.
Tôi vốn tưởng rằng tôi và Bùi Tịch sẽ không còn bất kỳ sự giao thoa nào nữa.
...
Giai đoạn giao mùa cuối đông đầu xuân.
Thành phố nội địa này càng trở nên hanh khô hơn.
Khắp các khu dân cư, đường phố đều dán đầy những lời cảnh báo phòng cháy chữa cháy, kiểm tra rủi ro tiềm ẩn.
Nhưng rõ ràng là trường học không hề để tâm.
Mạch điện trong tòa nhà thực hành Vật lý cũ kỹ bị chập cháy.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.