Loading...
Trong ảnh, gia gia cười nhìn ta, khoảnh khắc tiếp theo, bức ảnh đột nhiên biến thành ảnh thờ trong linh đường.
Nền đen trắng, vẻ mặt gia gia nghiêm nghị, chưa đợi ta kịp phản ứng, gia gia trong ảnh mặt đầy kinh hoàng, trợn mắt, miệng há hốc đầy sợ hãi, giống hệt dáng vẻ trước khi chết của ông.
Sự biến cố bất ngờ khiến ta sợ đến mức đánh rơi điện thoại.
Đợi đến khi hoàn hồn nhặt điện thoại lên, bức ảnh đó lại trở về như cũ, cứ như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.
Trên điện thoại hiển thị thời gian là ba giờ sáng, một luồng gió lạnh thổi qua khiến ta vô thức rùng mình.
Giấy vàng trong linh đường bị thổi bay tán loạn, sau đó ta cảm thấy một ánh nhìn quỷ dị đang dõi theo mình.
Ta ngẩng đầu nhìn lên, ảnh thờ của gia gia đang nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt oán độc âm hiểm.
Máu tươi từ ngũ quan trong bức ảnh rỉ ra, chưa đợi ta kịp phản ứng, một âm thanh the thé vang lên.
Giống như tiếng móng tay cào vào ván gỗ, nghe mà da đầu tê dại.
Ta hít sâu mấy hơi mới trấn tĩnh lại, cẩn thận lắng nghe nguồn gốc âm thanh.
Rất nhanh, ta xác định được âm thanh phát ra từ đâu: tiếng móng tay cào vào ván gỗ đó truyền ra từ trong quan tài của gia gia.
Trong chớp mắt, vô số ý nghĩ nảy ra trong đầu ta.
Sao gia gia lại cào quan tài? Ảnh thờ của ông chảy máu, chẳng lẽ ông đã xảy ra chuyện gì?
Trong quan tài có động tĩnh, liệu có phải gia gia chưa chết?
Ta từng xem một bản tin, có người được bác sĩ xác nhận đã tử vong, nhưng lại tỉnh lại trước khi hạ táng.
Lúc đó người nhà nghe trong quan tài có tiếng động, đã lấy hết can đảm mở nắp quan tài ra cứu người, không ngờ người đó thực sự chưa chết.
Chưa đợi ta suy nghĩ thêm, tiếng cào ván gỗ trong quan tài bắt đầu thay đổi.
Từ tiếng móng tay cào thành tiếng đẩy nắp quan tài. Vì còn quàn linh mấy ngày nên chỉ đậy nắp chứ không đóng đinh phong quan.
Chỉ vài cái đẩy, nắp quan tài đã rơi mạnh xuống đất.
Thân hình còng queo của gia gia bật dậy từ trong quan tài, đôi mắt ông vẩn đục không có đồng tử, móng tay đen xì vừa nhọn vừa dài.
Cảnh tượng này khiến ta sợ đến mức ngã ngồi trên mặt đất, bịt miệng không dám phát ra nửa tiếng động.
Gia gia mặc đồ liệm, cổ vặn vẹo cứng nhắc, rồi nhìn chằm chằm vào ta.
Ngay sau đó, ông trèo ra khỏi quan tài, lao về phía ta với tốc độ cực nhanh.
Ta bị gia gia đè chặt, đôi bàn tay ông lạnh lẽo cứng đờ, siết chặt lấy cổ ta, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Chết, chết!”
6
Cổ bị siết chặt, rất nhanh lồng ngực bắt đầu thiếu oxy, khó thở, tầm nhìn trở nên mờ mịt.
Ta nhìn về phía căn phòng các thúc bá nghỉ ngơi, theo lý mà nói, động tĩnh lớn như thế dù họ có ngủ say cũng nên tỉnh lại.
Nhưng không một ai bước ra. Đôi mắt ta trợn ngược, đại não vì thiếu oxy bắt đầu hỗn loạn, cuối cùng dần mất đi ý thức.
Ở giây cuối cùng trước khi lịm đi, ta dường như nghe thấy tiếng vật gì đó vỡ tan.
Giống như một miếng ngọc rơi xuống đất vỡ vụn vậy.
Ta bị các thúc bá lay tỉnh, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy mấy khuôn mặt đầy lo lắng, cả thôn trưởng bá bá cũng ở đó.
Sau khi đứng dậy từ dưới đất, thôn trưởng bá bá vẫn đang quở trách mấy vị thúc bá, các thúc bá cúi đầu lẩm bẩm: “Tối qua không biết sao chúng tôi chẳng nghe thấy tiếng động gì cả.”
“Đến lúc ngủ dậy mới phát hiện quan tài đã mở, thi thể của Từ thúc và Sơ Thập nằm cạnh nhau.”
Ta xoa xoa đầu, cảnh tượng tối qua cứ hiện lên trong đầu ta không dứt, giống hệt một cơn ác mộng.
Một tia sáng lóe lên trong não, trước khi hôn mê ta dường như nghe thấy tiếng ngọc vỡ, trên người ta lại vừa vặn có một miếng.
Ta lấy miếng ngọc bội trên cổ ra, miếng ngọc vốn ấm áp có độ bóng ngày thường giờ đây trông như một hòn đá bình thường, bên trên chằng chịt vết nứt.
Thôn trưởng bá bá quở trách xong mới quay sang nhìn ta: “Sơ Thập, tối qua đã xảy ra chuyện gì? Sao đang yên đang lành cháu lại ngất đi?”
“Còn nữa, thi thể gia gia cháu và vết thương trên cổ cháu rốt cuộc là thế nào?!”
Thi thể gia gia đã được đưa về quan tài, mấy vị thúc bá cũng tò mò xúm lại muốn biết tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Ta kể lại sự việc tối qua, thôn trưởng bá bá và mấy vị thúc bá đều trợn tròn mắt: “Cháu nói gia gia cháu tối qua trèo ra khỏi quan tài, muốn bóp chết cháu?”
Trong mắt họ tràn đầy vẻ không thể tin nổi, nhưng nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy vào buổi sáng và vết thương trên cổ ta, họ lại không thể không tin.
Thôn trưởng bá bá là người bình tĩnh nhất, ông châm một tẩu thuốc lá khô rít một hơi, khói thuốc bao quanh, ông chậm rãi mở lời: “Chuyện này hơi quái đản, phải mời người đến xem sao.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/dua-tre-sinh-ra-trong-quan-tai/chuong-3
”
Thôn trưởng bá bá hành động rất nhanh, ông lập tức bảo người đi mời bán tiên ở thôn bên cạnh.
Đó là một bà lão mù, nghe người ta bảo bà ta rất lợi hại.
Trong nhà có việc gì người ta đều tìm bà để xử lý. Bà lão mù được người ta cõng tới.
Vì đi gấp, khi đặt bà lão mù xuống, bà vẫn còn kêu ca: “Ôi cái bộ xương già này của tôi sắp bị xóc rời ra rồi!”
Bà vừa dứt lời, sắc mặt liền thay đổi, đôi mắt nhắm nghiền chậm rãi mở ra.
Đôi mắt của bà lão mù rất đáng sợ, bên trong toàn lòng trắng, chỉ có đồng tử rất nhỏ ở giữa lòng trắng.
Con ngươi bà đảo qua đảo lại, sau đó lẩm bẩm trong miệng: “Người chết oan?!”
“Oán niệm trong lòng không tan, không chịu rời đi!”
“Đêm qua có để ông ta dính máu không?”
7
Thôn trưởng bá bá nhìn ta rồi lắc đầu, nhớ ra bà lão mù không nhìn thấy nên mới bảo: “Không ạ.”
“Chắc là không có đâu.”
Bà lão mù thở phào nhẹ nhõm: “Không có là tốt rồi, nếu dính máu thì đó không phải việc bà lão này có thể quản được.”
“Thứ này một khi đã vấy máu, mười dặm quanh đây sẽ không còn người sống!”
“Thật là tạo nghiệp mà, người đang yên đang lành sao lại thành oán thi.”
“Lát nữa các người nghe ta sắp xếp, oán thi này phải xử lý ngay, nếu sinh biến cố thì mạng sống của các người và của ta đều khó giữ!”
Bà lão mù cần rất nhiều thứ, thôn trưởng bá bá liền bảo người đi thị trấn một chuyến.
Đợi khi mua đồ về, bà lão mù dùng bút lông dính đầy máu gà vẽ đủ loại bùa chú trong quan tài.
Mỗi nét bút rơi xuống, thi thể của gia gia lại rung lên, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên vẻ đau đớn.
Bà lão mù như thấy ta không nỡ nhìn, liền lên tiếng giải thích: “Oán thi không có nhân tính, chúng không biết đau, không có tư tưởng, nếu không xử lý, chúng sẽ giết sạch mọi sinh vật sống.”
“Người nằm đó là gia gia cháu nhỉ, nếu oán thi không được xử lý, hồn phách gia gia cháu cũng không thể luân hồi, cuối cùng sẽ hồn phi phách tán.”
Bà lão mù hạ nét bút cuối cùng, liền bảo người đóng đinh phong quan, sau đó bảo người cầm một con gà trống lớn dẫn đường, gọi người khiêng quan tài đi hạ táng ngay.
Trong đêm tối, đuốc sáng rực rỡ, con gà trống lớn ngũ sắc như thể bị thứ gì đó dẫn dắt, cứ kêu cục tác rồi đi thẳng về phía trước, cuối cùng dừng lại ở một bãi đất trống.
Bà lão mù chỉ huy đặt quan tài xuống, rồi dặn hạ táng gia gia ở đây.
Làm xong mọi việc, bà lão mù đã mệt lả. Vì trời quá muộn nên bà không về được, đêm đó ở lại nhà ta.
Sau khi gia gia đi rồi, căn phòng trống rỗng, ta nằm thế nào cũng không ngủ được.
Gần sáng, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Ta hơi nghi hoặc, không biết ai lại tới nhà ta sớm như vậy. Khi ta mở cửa, ngoài cửa không có ai cả, chỉ là cách đó không xa có một bóng đen đứng đó.
Bóng đen thấy ta mở cửa liền do dự một lát rồi tiến lại gần. Vì trời chưa sáng nên khi bóng đen tiến lại gần ta cũng chỉ nhìn được hình dáng mơ hồ.
Nhưng dù vậy, ta vẫn nhận ra bóng đen đó là ai, là gia gia!
Ông mặc bộ đồ liệm lúc hạ táng đi tới trước mặt ta, khuôn mặt tái nhợt nhưng lại không khiến ta sợ hãi, vì trong mắt ông tràn ngập sự từ ái.
Gia gia vươn tay muốn xoa đầu ta, nhưng chưa chạm tới đã rụt tay về.
Ông nhìn ta, há miệng nhưng không phát ra được tiếng nào, ông như muốn nói với ta điều gì đó.
Thấy mình không thể phát ra âm thanh, ông sốt ruột khua tay múa chân liên hồi.
Tiếng gà gáy cuối cùng vang lên, trên mặt gia gia hiện lên vẻ kinh sợ, ông nhìn quanh rồi khua tay với ta mấy cái nữa, sau đó biến mất không dấu vết.
8
Ta bừng tỉnh, phát hiện mình vậy mà đã ngủ thiếp đi.
Ta mơ thấy gia gia? Cẩn thận hồi tưởng lại những việc trong mơ, gia gia dường như muốn nói với ta điều gì đó nhưng không hiểu sao ông lại không thể nói ra, chỉ có thể khua tay múa chân với ta.
Ông khua tay vừa gấp vừa nhanh, ta hoàn toàn không hiểu ý nghĩa là gì, chỉ có câu cuối cùng ta hiểu được, ông nói: “Cẩn thận!” Cẩn thận cái gì? Cẩn thận ai? Chỉ cảm thấy lần này trở về giống như bước chân vào một màn sương mù! Sáng ra ta nấu cơm sáng, khi ăn cùng bà lão mù, ta nhớ đến những chuyện trong mơ.
Bà lão mù là người có bản lĩnh, hiểu biết rộng, ta nhỏ giọng hỏi: “Bà ơi, người chết rồi có thể nói chuyện không ạ?” Bà lão mù nhắm mắt quay đầu về phía ta: “Người chết rồi thì hồn phách sẽ rời khỏi cơ thể, đó là thứ ta gọi là quỷ.
Quỷ mới chết bình thường không cách nào tiếp xúc với người sống, nhưng có thể báo mộng.” “Họ trong mơ không khác biệt mấy so với lúc còn sống, đương nhiên cũng có thể nói chuyện.
Nhưng hồn phách của người bình thường cơ bản sẽ bị câu hồn sứ giả mang đi, nếu không rời khỏi nhân gian kịp thời thì sinh hồn sẽ nhanh chóng tan biến.”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.