Loading...
“Quỷ mà ta nói đến, phần lớn đều là những kẻ có chấp niệm, hoặc oán khí cực kỳ nặng nề, lúc sống từng chịu đau khổ, những kẻ như vậy mới có thể lưu lại nhân gian, quỷ kiểu này cũng chia thành mấy đẳng cấp.”
Sau khi bà lão mù nói xong, dù đôi mắt kia không mở ra, nhưng ta lại cảm thấy bà liếc nhìn ta một cái: “Cháu gặp phải chuyện gì rồi?”
Ta kể lại việc mơ thấy gia gia một lượt, lông mày bà lão mù nhíu chặt lại: “Không nói được?”
“Ta ngược lại biết một phương pháp có thể khiến quỷ không nói được.”
“Lúc còn sống, vào mơ đổ dầu nóng vào họng, làm vậy sau khi chết, cổ họng bị bỏng hỏng mất thì vĩnh viễn không thể phát ra âm thanh nữa.”
“Chẳng lẽ gia gia cháu biết được chuyện gì, đối phương sợ gia gia cháu chết rồi đi kiện cáo, nên mới phong ấn miệng ông ấy?”
Ta lắc đầu, gia gia là một người thật thà, bình thường quan hệ làng xóm cũng tốt, xung quanh toàn là những người chất phác, ông làm sao biết được chuyện của ai chứ? Sau khi bà lão mù ăn cơm xong liền đi về, lúc đi bà nắm tay ta, đeo một sợi dây đỏ vào cổ tay ta, vỗ vỗ mu bàn tay ta: “Đứa nhỏ, nhớ kỹ phải đeo mọi lúc, lúc mấu chốt có thể cứu mạng cháu.”
Trong lòng ta cảm động muốn nói gì đó, bà lão mù lại lắc đầu: “Vạn vật đều có linh.”
Sau khi bà lão mù đi, thôn trưởng bá bá đến thăm ta, ông nhìn ta, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương: “Gia gia cháu không còn nữa, sau này nếu có việc gì cứ tìm bác.”
Nhắc đến gia gia, lòng ta trĩu nặng, ta buồn bã đáp một tiếng.
Ta xin giáo viên hướng dẫn nghỉ nửa tháng, nghe nói chuyện nhà ta xảy ra chuyện, cô giáo khách sáo an ủi vài câu, bảo ta xử lý xong việc nhà rồi quay lại.
Đồ gia gia để lại không nhiều, đầu giường có một cuốn sổ tiết kiệm bên trong có hai mươi vạn tệ.
Mật mã là sinh nhật ta, ngoài sổ tiết kiệm ra thì chỉ còn mấy món đồ cũ trong nhà.
Còn có quần áo cũ của gia gia, ta thu dọn những món đồ gia gia yêu thích lúc sinh thời lại với nhau, rồi đốt trước mộ ông.
Trong nhà ngoài di ảnh của gia gia ra thì chẳng còn lại mấy thứ khác.
Dọn dẹp nhà cửa xong, ta đi đến tiệm vá xác của gia gia.
Những năm trước, thu nhập từ nghề này của gia gia rất khá, vài năm gần đây thì không còn mấy khách, chỉ là thỉnh thoảng gia gia vẫn ghé qua xem.
Gia gia nói sau này ta phải chăm chỉ học hành, không được làm nghề như ông.
Cả đời ông không cưới vợ sinh con chính là vì nghề này ảnh hưởng quá lớn.
Ông định sẵn phải cô độc đến già, cũng nhờ mệnh cách của ta đặc biệt nên mới không bị ảnh hưởng.
Đời này cũng chẳng còn gì hối tiếc.
9
Cửa tiệm đã có phần rách nát, lớp sơn đỏ son trên cửa đã bong tróc gần hết, lộ ra màu gỗ nguyên bản.
Nơi đây tuy nằm ở trấn nhưng vị trí lại cực kỳ hẻo lánh, xung quanh không có hộ dân nào, chỉ duy nhất tiệm này nằm ở đây.
Cửa sổ có mấy chỗ đã vỡ, trong phòng bày hai tấm ván giường, trên đó có rất nhiều dấu vết đỏ sẫm.
Dụng cụ vá xác của gia gia cũng ở đây, đi sâu vào trong có một căn phòng nhỏ.
Trước đây gia gia thường hay nghỉ ngơi ở căn phòng nhỏ này, hồi nhỏ gia gia làm việc ở sân trước, ta thì ngủ trong căn phòng nhỏ này.
Nơi đâu cũng còn hơi vết của gia gia, tựa như ông vẫn còn ở đó vậy.
Ta thu dọn đồ đạc trong phòng một lượt, tìm thấy một ít đồ đạc của gia gia và một chiếc hộp sắt.
Tiệm tuy cũ kỹ nhưng bên trong lại rõ ràng không có nhiều bụi bặm.
Chắc là gia gia còn ghé tiệm mấy ngày trước khi chết.
Nghĩ đến cuộc điện thoại cuối cùng gia gia gọi cho ta tối hôm đó, lòng ta lại đau thắt lại, nếu đêm đó ta chịu nói chuyện với gia gia thêm một lát thì tốt biết mấy.
Ta sờ chiếc hộp sắt trong tay, hộp không khóa, ta chưa từng thấy bao giờ, lau đi nước mắt rồi mở hộp ra, bên trong là một cuốn sổ.
Gia gia biết chữ, nhà ông trước kia cũng thuộc dạng khá giả, sau này gặp nạn nên ông mới theo sư phụ học nghề vá xác.
Cuốn sổ đã ố vàng trông có vẻ đã nhiều năm rồi, trên đó ghi chép rất nhiều thứ bằng bút than đã mờ đi.
Ta lật ra phía sau, rồi nhìn thấy những dòng ghi chép mới nhất.
Trên sổ nhật ký của gia gia đều có ghi ngày tháng.
Ngày mùng 3 tháng 10, hắn lại tới.
Ta nghĩ hắn điên rồi, lại dám nói ra những lời bậy bạ đó.
Ngày mùng 4 tháng 10, hắn thực sự điên rồi, ta nói thế nào hắn cũng không nghe.
Ngày mùng 5 tháng 10, hắn muốn giết ta! Về sau nữa thì không còn ngày tháng gì cả.
Ta trốn vào cửa tiệm, ta bắt đầu nằm mơ, đêm nào cũng mơ thấy có người đổ dầu nóng vào họng mình.
10
Hắn không muốn ta nói ra chuyện của hắn.
Ta sống không lâu nữa rồi, Sơ Thập sắp mười tám tuổi rồi, ta phải bảo nó cẩn thận… Ghi chép từ đây bị đứt quãng, trên giấy vẽ một đường đen dài, như bị ngắt quãng giữa chừng.
Trong lòng ta hiện lên một suy nghĩ kinh hoàng, gia gia là bị người ta hại chết! Sự phẫn nộ lập tức dâng trào, gia gia là một ông lão thật thà tốt bụng, ai lại nhẫn tâm muốn hại chết ông chứ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/dua-tre-sinh-ra-trong-quan-tai/chuong-4
Hèn gì thôn trưởng bá bá nói gia gia bảo ông không được báo cho ta biết tin ông qua đời, gia gia không muốn ta về.
Giấc mơ kia cũng đã có lời giải thích, kẻ hại chết gia gia muốn ra tay với ta, gia gia báo mộng để nhắc nhở ta, chỉ tiếc là gia gia không thể nói chuyện, những gì ông khua tay ta cũng không hiểu, chỉ hiểu được hai chữ cuối cùng.
Gia gia đã già, bình thường hầu như đều ở trong thôn, nếu thực sự có người thì người trong thôn chắc chắn sẽ biết.
Còn có thôn trưởng bá bá nói gia gia tìm ông trước khi chết, biết đâu thôn trưởng bá bá biết chút gì đó.
Nghĩ đến gia gia bị hại chết, ta không thể đợi thêm một khắc nào nữa.
Chưa tới thôn đã gần chạng vạng, ta đi trên con đường nhỏ, một tiếng trẻ con khóc vang lên.
Giờ này sao lại có trẻ con? Chẳng lẽ là trẻ lạc từ thôn lân cận? Ta lần theo tiếng khóc đi tới, đó là một đứa trẻ mặc đồ xanh, quần áo trên người nó rách nát, mặt mũi lấm lem bùn đất, nó nhìn ta đầy đáng thương: “Chị ơi, em lạc đường rồi.” “Em sợ lắm, chị ơi chị đưa em về nhà được không?” Đứa bé chừng bảy tám tuổi, trông cực kỳ tội nghiệp.
Một đứa trẻ lạc ở đây, ngộ nhỡ gặp nguy hiểm thì làm sao.
Ta do dự một lát rồi đưa ra quyết định, đợi đưa đứa bé về nhà rồi ta sẽ về nhà mình sau.
Ta nắm tay đứa bé, nó nói nó tên Nhạc Nhạc, đi đường với mẹ thì muốn đi vệ sinh, nó chạy ra sau cây đi xong quay lại thì mẹ đâu mất tiêu rồi.
Theo lời mô tả của Nhạc Nhạc, nhà nó ở thôn phía trước.
Không xa lắm, đi bộ khoảng nửa tiếng.
Ta nắm tay Nhạc Nhạc đi về phía ngôi thôn, nói cũng lạ, con đường bình thường đi nửa tiếng, lúc này lại thấy xa lạ thường.
Càng đi càng thấy bất thường, ta hầu như có thể khẳng định mình gặp phải thứ không sạch sẽ rồi.
Người già thường bảo hay có người không tìm được đường về nhà trên đường đi, bất kể đi bao xa hầu như vẫn ở nguyên tại chỗ.
Đây là gặp “quỷ đả tường” (quỷ dẫn đường) rồi, nếu cứ đi tiếp sẽ mệt chết tại chỗ, ta đứng im tại chỗ không dám đi nữa.
Nhạc Nhạc thấy ta không động đậy, nó nghiêng đầu nhìn ta: “Chị sao lại dừng lại ạ?” “Có phải chị cũng lạc đường rồi không?” Ta đang định an ủi Nhạc Nhạc thì thấy nó chỉ vào một chỗ lớn tiếng nói: “Chị nhìn xem đó là gì ạ?” Trong đống cỏ có vệt vải xanh, chưa đợi ta nói gì Nhạc Nhạc đã chạy tới đó, ta đành phải đuổi theo.
Dưới gốc cây, ta nhìn thấy một bộ hài cốt, trên hài cốt còn mặc một bộ quần áo màu xanh.
11
Chỉ trong nháy mắt, mồ hôi lạnh toát ra trên trán ta.
Bộ hài cốt đó không lớn, là của một đứa trẻ, mà bộ quần áo màu xanh kia tuy đã rách một phần nhưng vẫn rất quen mắt.
Ta cứng đờ quay đầu nhìn Nhạc Nhạc, mặt nó tái mét, nghiêng đầu lộ ra hàm răng trắng hếu về phía ta.
“Chị ơi, nhìn thấy không, đó là thi thể của em đấy.” Nhạc Nhạc nói xong, cơ thể nó bắt đầu thối rữa nhanh chóng, da thịt trên mặt rơi ra từng mảng từng mảng.
Ta quay đầu bỏ chạy, Nhạc Nhạc đứng nguyên tại chỗ nhìn chằm chằm ta: “Chị không chạy thoát được đâu.” Tiếng khóc của đứa trẻ vang ra từ khắp các hướng, bất kể ta chạy thế nào thì Nhạc Nhạc vẫn xuất hiện trước mặt ta.
Ánh mắt nó đỏ rực nhìn ta như nhìn con mồi, sau đó lao về phía ta.
“Em muốn cơ thể của chị.” “Đưa cơ thể cho em, em mới có thể sống tiếp được.” Âm thanh sắc lẹm khiến da đầu ta tê dại, ta giơ tay kháng cự, nhưng lại như đâm vào khối sắt, vừa lạnh vừa cứng.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Nhạc Nhạc kêu lên thất thanh rồi vội vã buông ta ra, khói đen bốc lên từ tay nó như bị thứ gì đó đốt cháy.
Ta vô thức nhìn lên tay mình, là sợi dây đỏ bà lão mù cho ta, nó đã bảo vệ ta.
Sợi dây đỏ làm Nhạc Nhạc bị thương, cảnh tượng trước mắt cũng bắt đầu biến đổi, một con đường quen thuộc hiện ra trước mắt.
Quỷ đả tường biến mất, ta vội vã chạy về phía trước.
Trời đã bắt đầu tối sầm lại.
Nhạc Nhạc đuổi theo sát nút phía sau, ta không dám dừng lại lấy nửa phần, cuối cùng cũng đến được trong thôn, Nhạc Nhạc theo sau ta cũng dừng lại.
Nó đứng ngoài thôn nhìn ta từ xa, như muốn vào thôn mà lại không dám.
Một lúc sau, nó quay người chui vào bóng đêm.
Thoát khỏi Nhạc Nhạc, ta vừa thở phào nhẹ nhõm thì nỗi lo lại dâng lên, phản ứng vừa rồi của Nhạc Nhạc khiến ta thấp thỏm không yên.
Cử chỉ vừa rồi của nó hình như có chút kiêng dè, cuối cùng mới không nỡ rời đi.
Thông thường những thứ khiến quỷ kiêng dè chỉ có hai trường hợp, một là trong thôn có cao nhân lợi hại.
Hai là trong thôn có một con quỷ lợi hại hơn! Trường hợp thứ nhất hầu như là không thể, khả năng thứ hai lớn hơn nhiều.
Người trong thôn không có hoạt động giải trí gì, đều ngủ khi trời tối, cả thôn đen kịt một màu, chỉ có ánh trăng thưa thớt rơi trên mặt đất.
Một bóng người đứng phía xa, cả người ta cứng đờ tại chỗ.
Lại nữa sao?!
“Sơ Thập sao giờ mới về.”
Giọng của bóng người đó rất quen, ta nhớ rằng hình như là người trong thôn,
trái tim đang treo lơ lửng của ta lập tức thả lỏng.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.