Loading...

Đứa Trẻ Sinh Ra Trong Quan Tài
#8. Chương 8

Đứa Trẻ Sinh Ra Trong Quan Tài

#8. Chương 8


Báo lỗi

23

“Hơn nữa đối phương còn giở trò, khiến con trai ngươi chết rồi cũng không thể đi đầu thai làm người, mà nhốt hồn phách nó lại trong cơ thể.”

“Đợi khi cơ thể thối rữa hoàn toàn, nó sẽ hồn phi phách tán!”

Nói xong, Hoàng gia gia nhìn sắc mặt ngày càng trắng bệch của thôn trưởng, tặc lưỡi: “Rốt cuộc các người đã làm chuyện gì mà khiến người ta thù hận đến mức làm ra chuyện này!”

Thôn trưởng mặt mày xám xịt, như thể khó lòng chấp nhận sự thật: “Ta chưa từng đắc tội với ai, A Sinh của ta cũng là người thật thà, sao lại ra nông nỗi này cơ chứ!”

“Ông suy nghĩ kỹ đi, có phải bị ai tính kế rồi không.”

Thôn trưởng lắc đầu: “Nhà ta chẳng có thứ gì đáng giá, ai mà thèm tính kế.”

Câu nói này vừa dứt, trong đầu ta chợt nảy ra một ý nghĩ đáng sợ.

Chẳng lẽ là vì ta?! Những chuyện ta biết được vào khoảnh khắc này xâu chuỗi lại với nhau, trong lòng ta có một suy đoán sởn gai ốc.

Thôn trưởng bá bá là người thường, dáng vẻ kinh hoàng của ông ấy sau khi gia gia chết không phải là thứ mà thôn trưởng có thể giả vờ được.

Hai người thôn trưởng nhắc tới có lẽ đã biết về ta từ mười mấy năm trước, chúng chưa từng rời đi mà vẫn luôn ở trong thôn, nhìn ta lớn lên từng ngày.

Nhưng mục đích của chúng là gì? Hay là lúc A Sinh ca xảy ra chuyện, chính là lúc chúng đang thăm dò.

Ban đầu chúng không chắc chắn ta có ở trong thôn không, nên đã dùng mạng của A Sinh ca để thăm dò.

Những kẻ này đúng là mất hết nhân tính! Dùng mạng người để làm chuyện đó! Hoàng gia gia lắc lắc đầu: “Ân oán của ông với kẻ khác, lão tiên ta đây không biết.”

“Ta chỉ biết, hôm nay đám người các người đừng hòng đụng vào một sợi tóc của con bé Sơ Thập, nếu không ta sẽ xé xác hồn phách thằng nhóc này ăn tươi nuốt sống!”

Nói xong, ông liếc nhìn A Sinh ca một cái, A Sinh ca lập tức cuộn tròn lại.

24

Hoàng gia gia thở dài: “Đứa nhỏ này cũng là người đáng thương, sớm đi đầu thai kiếp sau, biết đâu lại được vào nhà tử tế, đừng tham lam kẻo cuối cùng hồn phi phách tán.”

Sau khi xâu chuỗi mọi chuyện, ta đoán họ chắc chắn còn giở trò trên người A Sinh ca, đợi khi A Sinh ca nhập vào cơ thể ta, đối phương sẽ biết ngay và tìm tới.

Thôn trưởng biết có Hoàng gia gia ở đây, chuyện này đương nhiên không thành.

Ông ta suy sụp ngồi xuống đất, không nói một lời.

Sự căm thù của ta dành cho thôn trưởng bá bá sớm đã biến mất ngay khoảnh khắc thông suốt mọi chuyện.

Ta và Hoàng gia gia phải rời khỏi đây ngay lập tức! Họ có thể tìm tới bất cứ lúc nào! Ta kéo áo Hoàng gia gia: “Hoàng gia gia, chúng ta đi thôi.”

Hoàng gia gia khó hiểu nhìn ta: “Đi?”

Ta gật đầu, hạ thấp giọng: “Đi trước đã, cháu nhớ ra một chuyện!”

Dù Hoàng gia gia còn đang nghi hoặc nhưng vẫn rời đi cùng ta.

Vương thẩm ngất xỉu dưới đất, Hoàng gia gia liếc nhìn ta: “Bà ta chỉ bị ngất thôi.”

Sau khi kéo Hoàng gia gia vội vã ra ngoài, ông mới hỏi: “Sao vậy? Lão già đó hại chết gia gia cháu mà!”

Bên ngoài tối đen như mực, chỉ có tiếng côn trùng kêu thưa thớt, ta nói hết những suy đoán trong lòng ra.

Hoàng gia gia lập tức trợn tròn mắt: “Cháu nói thật sao?”

Nói xong, ông nhìn quanh: “Không xong, thôn này cũng không ở được nữa, đi ngay!”

“Đêm hôm tuy nguy hiểm, nhưng chỉ cần không gặp phải lệ quỷ thì đại tiên ta đây vẫn xử lý được.”

Về nhà thu dọn qua loa, không kịp đau buồn đã vội khóa cửa.

Hoàng gia gia bảo tối nay tới nhà ông trước, nhà ông có thờ phụng đại tiên, lại gần thị trấn hơn nhiều, có thể tránh được bất trắc.

Ta đeo túi nhỏ theo Hoàng gia gia về.

Nhà ông phải băng qua một ngọn núi, nếu là ban ngày thì không xa lắm, chỉ mất nửa ngày đường.

Chỉ là đang là ban đêm, may mà tối nay có trăng, tạm thời nhìn rõ đường đi.

Đêm khuya là lúc âm khí nặng nhất, ta luôn có cảm giác có người theo sau.

Xung quanh đâu đâu cũng thấy ánh mắt đang dõi theo, lông tơ trên người ta dựng đứng cả lên.

Giọng Hoàng gia gia vang lên: “Đừng nhìn, cứ đi thẳng là được.”

Ta gật đầu, đi chưa được bao lâu thì phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc.

Bước chân ta khựng lại, là giọng của gia gia! “Sơ Thập~”

“Sơ Thập!”

Từng tiếng một, theo phản xạ ta muốn quay đầu lại nhìn, giọng Hoàng gia gia nổ tung bên tai ta.

“Đừng quay đầu lại!”

25

“Thứ đó đang muốn lừa cháu đấy!”

Ta giật mình, nếu không nhờ Hoàng gia gia, ta đã quay đầu lại rồi! “Đứa nhỏ, tiếp tục đi thẳng, dù nghe thấy hay nhìn thấy gì thì cũng là giả hết!”

Ta đánh liều tiếp tục đi, đi mãi, con đường nhỏ vốn vắng vẻ vào ban ngày giờ đây lại trở nên náo nhiệt lạ thường.

Bên cạnh ta dường như có người đang dán sát, họ đang thì thầm to nhỏ.

Vô số tiếng bước chân vang lên khiến da đầu tê dại, ta nhớ lời Hoàng gia gia, cố gắng chịu đựng sự sợ hãi mà đi tiếp.

Đi mãi, dần dần ta cảm giác đám đông xung quanh hình như đều tản đi.

Tẩu thuốc lào của Hoàng gia gia tỏa ra đốm lửa đỏ chót, ông giơ tay lau mồ hôi, bộ dạng như vừa thoát chết: “Không ngờ đời này còn có thể thấy nhiều cô hồn dã quỷ cùng một lúc đến thế.”

“Nói cũng lạ, sao chúng lại đột nhiên rời đi chứ?”

“Chắc là chúng nhận ra đại tiên ta lợi hại thế nào nên bỏ đi thôi.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/dua-tre-sinh-ra-trong-quan-tai/chuong-8

Ta không đáp lại.

Không hiểu sao nỗi sợ của ta không hề giảm bớt dù đám quỷ đó đã đi, ngược lại còn thấy sợ hơn! Xung quanh rõ ràng chẳng còn thứ gì, nhưng ta thậm chí còn đang run rẩy! Mà sống lưng Hoàng gia gia cũng thẳng hơn, ông giơ tay chỉ vào phía xa: “Sắp tới rồi, đằng kia là tới nhà.”

“Đêm nay đúng là hú vía.”

Đi về phía trước khoảng mười phút, một cơn gió lạnh thổi qua, tiếp đó là tiếng hát xướng của hát bội.

Âm thanh rất xa, như theo gió thổi tới.

Hoàng gia gia đi chậm lại, ông lầm bầm: “Sao ta nghe thấy có người hát xướng thế nhỉ!”

“Nơi hoang dã hẻo lánh này, dọa chết người mất!”

Ta nghe tiếng hát càng lúc càng gần, giọng run run đáp: “Cháu cũng nghe thấy, hơn nữa càng lúc càng gần!”

Hoàng gia gia lảo đảo suýt ngã sấp mặt, ông đứng vững lại, hạ thấp giọng: “Sơ Thập à, bảo cháu đừng nói bậy mà, người dọa người là chết thật đấy!”

Nói xong Hoàng gia gia dừng lại: “Ơ? Cái gì đây?”

Ông cúi người, nhặt lên một đôi giày thêu cũ kỹ.

Trong chớp mắt, Hoàng gia gia run cầm cập, ông muốn ném đôi giày đi nhưng lại không dám.

Người cứ đứng đờ đẫn ở đó, dù trời tối không nhìn rõ thần sắc, nhưng ta đoán chắc mặt ông lúc này đang tái mét.

Tiếng hát càng lúc càng rõ, giữa hoang sơn dã lĩnh vậy mà tự dưng mọc ra một sân khấu kịch.

Tiếng hát chính là phát ra từ sân khấu đó.

Một người đàn bà mặc trang phục diễn đang hát những câu từ thê lương trên sân khấu.

Trang phục diễn trên người bà ta tươi đỏ như máu, theo nhịp bước của bà ta, chất lỏng màu đỏ trên trang phục nhỏ giọt thành từng mảng xuống đất.

Hoàng gia gia mềm nhũn hai chân, suýt quỳ xuống đất: “Hồng y lệ quỷ!”

“Mấy năm nay cơ bản không còn ai diễn xướng nữa, tức là bà ta đã chết ít nhất vài chục năm rồi!”

Đôi giày thêu trong tay rơi xuống đất, người đàn bà trên sân khấu dừng động tác, chậm rãi quay sang nhìn chúng tôi.

Hoàng gia gia hét lớn, giọng như muốn vỡ ra: “Chạy mau!”

Dứt lời liền chạy như một cơn gió, Hoàng gia gia tuy tuổi cao nhưng chân tay lại linh hoạt vô cùng.

Ta phải cố gắng hết sức mới đuổi kịp ông.

Mà ngay khoảnh khắc chúng ta chạy, ta dường như thấy người đàn bà hát xướng kia nhìn ta đầy oán độc, bà ta không đuổi theo mà tiếp tục hát.

Ta thở phào nhẹ nhõm, không đuổi theo là tốt rồi, nhưng chẳng bao lâu sau ta đã biết tại sao nữ quỷ đó không đuổi theo.

Vì sân khấu đó đã xuất hiện ngay phía trước ta và Hoàng gia gia.

26

Nhìn chúng tôi càng lúc càng gần, tiếng hát cũng càng lúc càng lớn, Hoàng gia gia vội dừng lại nhưng vì quán tính mà ngã sấp xuống đất.

Ta vội đỡ ông dậy, Hoàng gia gia run rẩy: “Đêm nay chúng ta sợ là phải ở lại đây rồi.”

“Nữ quỷ đó là hồng y lệ quỷ còn lâu năm nữa, chúng ta chỉ còn nước chờ chết.”

Động tác của nữ quỷ trên sân khấu càng lúc càng nhanh, sân khấu cũng bị máu nhuộm đỏ đổi màu.

Cuối cùng khi khúc kịch hạ màn, bà ta nhìn về phía ta và Hoàng gia gia, không nói một lời.

Hoàng gia gia ngẩn người hồi lâu mới phản ứng lại: “Thưởng tiền!”

Ông vỗ tay tán thưởng, còn kéo ta theo.

Sau đó thì thầm: “Lát nữa vứt thứ gì đó trên người cháu lên sân khấu!”

“Chúng ta xem kịch thì phải trả tiền thưởng chứ.”

Nói xong Hoàng gia gia lấy từ trong người ra một chiếc ví tiền ném lên sân khấu.

Đang lúc ta loay hoay nghĩ nên vứt gì lên thì cổ tay bị người ta nắm chặt.

Chưa đợi ta phản ứng, Hoàng gia gia đã kéo ta bỏ chạy.

Ông vừa chạy vừa hét: “Đại tiên ơi, giúp ta cầm chân bà ta, đợi về nhà ta mua cho ngài mười con gà.”

“Không, năm mươi con gà!”

Dứt lời liền chạy không ngoảnh đầu lại.

Ta mơ hồ nghe thấy trong gió có tiếng gì đó mắng: “Đệt, ông sợ mà ta không sợ à?!”

Hoàng gia gia chắc cũng nghe thấy, nhưng bước chân ông không dừng lại chút nào, cứ thế mà chạy không quay đầu.

Chạy như điên, cuối cùng cũng tới nhà Hoàng gia gia.

Đến khi vào nhà mới phát hiện Hoàng gia gia chạy đến mức rơi mất một chiếc giày.

Ông nhanh chóng tìm tới gian phòng phụ thắp hương, rồi quỳ xuống đất lầm bầm: “Đại tiên ơi, chúng ta đã về nhà bình an, ơn cứu mạng của ngài chúng con xin khắc ghi trong lòng.”

Hoàng gia gia nói xong dừng lại, quay đầu nhìn ta: “Sơ Thập, mau qua đây lạy đại tiên một lạy đi.”

“Đại tiên đã xả thân cứu chúng ta đấy, chỉ không biết ngài ấy còn trở về được không.”

“Nếu không về được, chúng ta phải nhớ dịp lễ tết dâng gà quay mà ngài ấy thích, để tạ ơn cứu mạng.”

Nhìn Hoàng gia gia, ta nhỏ giọng nói: “Đại tiên chắc chắn sẽ trở về thôi.”

Hoàng gia gia lắc đầu: “Đó là lệ quỷ, sợ là đã hơn trăm năm rồi, đại tiên ta đây còn lạ gì, ngài ấy trạc tuổi lão già này thôi.”

“Chắc chắn không qua khỏi kiếp nạn tối nay rồi.”

Lời Hoàng gia gia vừa dứt, bên ngoài một cơn gió thổi bay cánh cửa, rồi một bóng hình màu vàng lao vào.

Đến khi nhìn rõ, Hoàng gia gia đã đang gào thét.

Một con chồn vàng đang ôm đầu ông cào cấu không ngừng, nó vừa cào vừa mắng: “Lão già kia, ngươi còn biết là nguy hiểm lắm sao.”

“Suýt chút nữa hồn ta bay phách lạc rồi.”

Chương 8 của Đứa Trẻ Sinh Ra Trong Quan Tài vừa kết thúc với nhiều tình tiết cuốn hút. Thuộc thể loại Cổ Đại, truyện hiện đang nằm trong top lượt đọc cao trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ chương mới nhất khi được cập nhật. Ngoài ra, bạn cũng có thể lướt qua các bộ truyện đang hot cùng thể loại để tiếp tục hành trình cảm xúc của mình!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo