Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi ấy hắn sợ đau, cũng sợ nhìn thấy m.á.u.
Nhưng càng sợ Tiểu Huỳnh khóc hơn.
“Đừng khóc nữa Tiểu Huỳnh, không đau đâu , thật sự không đau mà.
“Ta cố ý ngã đó, y phục rách rồi thì nàng mới vá cho ta , còn thêu đom đóm nữa.”
Rốt cuộc từ bao giờ, thứ đau lòng ấy lại biến thành chán ghét mất kiên nhẫn đây?
À đúng rồi .
Là sau này … sau này di nương bỏ độc vào canh, Tiểu Huỳnh đã uống thay hắn .
Ban đầu hắn vừa đau lòng vừa áy náy, ngày nào cũng ở bên nàng, giống như trước kia , hái hoa cho nàng cài tóc, cùng nàng thả diều.
Nhưng thời gian cứ dần trôi qua.
Hứa Phi Mặc ngày một bận rộn.
Hắn phải đi học đọc sách, phải kết giao bằng hữu, phải biết rằng trên đời này có biết bao cô nương tốt đẹp , Tiểu Huỳnh cũng chẳng phải người xinh đẹp nhất.
Hắn đã lớn tới cái tuổi leo cây sẽ thấy xấu hổ, thả diều sẽ bị người khác cười chê.
Thế nhưng Tiểu Huỳnh mãi mãi không thể thông minh lên được .
Cũng mãi mãi chẳng thể trưởng thành.
Tim Hứa Phi Mặc bỗng đau nhói, ngay cả giọng điệu cũng dịu xuống vài phần:
“Đói lâu như vậy , nàng ta chắc cũng biết sai rồi .
“Lục Mai, bảo nhà bếp nấu một bát canh ngọt mang qua đi .”
Lục Mai lúc này mới khóc lóc quỳ xuống:
“Xin chủ t.ử thứ tội. Hôm qua Tiểu Huỳnh cô nương đã mất tích rồi .”
Đám nha hoàn quỳ đầy đất, ai nấy nhìn nhau không dám thở mạnh.
Chẳng phải chủ t.ử nhà mình trước giờ luôn chướng mắt vị hôn thê ngốc nghếch kia hay sao ?
Sao giờ người vừa mất tích, chủ t.ử lại sốt ruột tới mức gần như muốn lật tung cả thành lên tìm?
Có tên tiểu tư tự cho mình thông minh, đoán rằng chủ t.ử làm lớn chuyện chỉ là sợ người ngoài dị nghị nên giả vờ tìm kiếm mà thôi:
“Chủ t.ử, chuyện này cũng chẳng còn cách nào khác, chúng ta đã tận lực rồi . Nhà họ Chúc đâu chỉ có mình Tiểu Huỳnh cô nương, giờ ngài tiền đồ rộng mở thế này , bọn họ nào dám trách ngài, e là còn mong đổi sang một nữ nhi thông minh hơn…”
Tên tiểu tư còn chưa nói hết câu, n.g.ự.c đã lãnh trọn một cú đá của Hứa Phi Mặc.
Đây là lần đầu tiên mọi người thấy sắc mặt chủ t.ử âm trầm tới vậy . Có hạ nhân gan lớn run run hỏi:
“Chẳng… chẳng lẽ bị bọn buôn người bắt đi rồi ? Nếu bị bán tới sòng bạc hay … hay t.ửu quán, thì nơi đó nước sâu lắm…”
Hứa Phi Mặc hiểu lời mà tên tiểu tư không dám nói ra là gì.
Lầu xanh kỹ viện.
Đúng vậy .
Trước đây cũng từng xảy ra rồi .
Là 2 năm trước .
Ngày ấy hắn đang đợi Từ huynh tới uống rượu ngắm hoa.
Chúc Tiểu Huỳnh chạy tới nói mình đã 16 tuổi rồi , hỏi hắn bao giờ sẽ qua rước nàng.
“Là đợi 16 năm, nàng nhớ nhầm rồi , đồ ngốc.”
Bây giờ nghĩ lại , lời ấy thật sự quá tổn thương người khác.
Tiểu Huỳnh buồn bã
ngồi
trên
tảng đá trong hậu viện suy nghĩ thật lâu.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ga-nham-nhung-duoc-yeu-thuong/chuong-3
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ga-nham-nhung-duoc-yeu-thuong/chuong-3.html.]
Trong hậu viện có một mụ già giả làm người bán kẹo hồ lô, dụ dỗ Tiểu Huỳnh đi theo.
May mà Từ huynh phát hiện kịp lúc, khi ấy mụ ta đang kéo Tiểu Huỳnh đứng ở đầu phố hoa.
Hắn chạy tới kéo Tiểu Huỳnh lại , vậy mà nàng không chịu nghe , cứ khăng khăng đòi theo mụ già kia đi .
Tối hôm ấy trở về, hắn nổi trận lôi đình, mắng nàng là đồ ngu ngốc, sao lại vừa ngốc vừa ham ăn tới mức người ta cho hai viên kẹo đã muốn theo người ta đi mất rồi .
Tiểu Huỳnh đỏ hoe mắt, cuống quýt giải thích cho mình :
“Không phải đâu … không phải vì thèm ăn đâu .”
“Là bà ấy nói bà ấy có t.h.u.ố.c thông minh, nên ta mới đi theo…”
Nàng cúi đầu, không ngừng lau nước mắt, nhưng lau thế nào cũng chẳng hết.
“… Tiểu Huỳnh… Tiểu Huỳnh chỉ muốn trở nên thông minh thôi mà.”
Những ngày Tiểu Huỳnh mất tích, Hứa Phi Mặc thường xuyên mơ thấy nàng.
Mơ thấy mình đòi nàng một sợi dây đồng tâm, nói muốn cùng nàng hẹn ước trọn đời.
Mơ thấy bóng lưng cô độc trên tảng đá nơi hậu viện, cùng gương mặt đẫm nước mắt kia .
Hắn còn mơ thấy năm 12 tuổi, chính mình đầu rơi m.á.u chảy vì ngã từ cây thanh mai xuống đang hỏi hắn :
“Thế sau này thì sao ? Sau này Hứa Phi Mặc có qua rước Chúc Tiểu Huỳnh về nhà không ?
“Hài t.ử của hai người tên là gì vậy ? Trông giống ngươi hay giống nàng hơn?”
Hứa Phi Mặc giật mình tỉnh giấc.
Lúc ấy đã là đêm khuya trăng treo đầu cành.
Ngoài cửa sổ, sao thưa trăng khuyết, bốn bề tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua cành thanh mai.
“Chủ t.ử. Chủ t.ử.”
Hạ nhân vội vã chạy tới báo tin.
Hứa Phi Mặc mừng rỡ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh, khẽ ho một tiếng:
“Bảo nàng ấy đừng sợ, ta sẽ không mắng nàng ấy đâu . Gọi nhà bếp mau chuẩn bị ít thức ăn mang sang đi .
“Mấy hôm nay trời trở lạnh, bảo nha hoàn nhóm lò sưởi lên, đừng để nàng ấy bị lạnh.”
Suy nghĩ một lát, khóe môi Hứa Phi Mặc còn khẽ cong lên:
“Còn nữa, nói với nàng ấy rằng ngày mai ta sẽ dẫn nàng đi xem y phục, chọn ngày thành thân .”
Lời vừa dứt, một trận gió bất chợt thổi qua ngoài cửa sổ, khiến lòng hắn bỗng nhẹ nhõm sáng tỏ như mây tan thấy trăng.
Đúng vậy .
Vốn nên thành thân với nàng từ lâu rồi .
Phải rồi .
Hứa Phi Mặc vốn dĩ nên thành thân với Chúc Tiểu Huỳnh để nàng làm thê t.ử của hắn .
Rùa
“… Không, không phải chuyện của Tiểu Huỳnh cô nương.”
Sắc mặt hạ nhân trở nên khó xử:
“Ngài chẳng phải đã đặt một phần hạ lễ tân hôn cho đại nhân Từ ở Khúc Châu sao ? Chưởng quầy Lý đã làm xong rồi , gấp rút mang tới cho ngài xem thử.”
Chiếc hộp gỗ t.ử đàn chạm khắc tinh xảo được mở ra .
Bên trong là một khối ngọc đồng tâm ôn nhuận, ngụ ý chúc đôi uyên ương tình sâu nghĩa nặng, ân ái trăm năm.
Cùng với một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng nhỏ xinh, cầu mong họ sớm sinh quý t.ử, con cháu đầy đàn.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.