Loading...
Nguyễn Hân nhíu mày, thông tin phản hồi từ mạng xã hội nói ra điều cô đang nghĩ:
"Như vậy, tại sao bạn cảm thấy khó xử? Chưa chơi đủ sao?"
Chưa chơi đủ sao? Từ mười tám tuổi đến giờ, Nguyễn Hân đã không nhớ nổi mình từng có bao nhiêu đàn ông. Cô đặt điện thoại vào túi chống nước bên cạnh, nín thở chìm xuống bồn tắm.
Nước ấm tràn qua môi, sống mũi, trán... Khi cả người chìm trong bồn tắm, thế giới bỗng tĩnh lặng.
Cô nhắm mắt đắm chìm, trong đầu chợt nhớ lại một buổi chiều mùa đông năm mười tám tuổi.
Đèn đường mờ ảo, bông tuyết bay lả tả, con đường rộng thấp thoáng. Cách cửa sổ một lớp, phòng ngủ căn hộ ấm áp như xuân.
Cậu trai ngồi trước bàn viết kịch bản đau đầu, Nguyễn Hân thấy cậu khó chịu, quyết định cho cậu chút cảm hứng, cô kéo rèm cửa, cởi một lớp áo khoác, trèo lên người cậu, thứ gì đó trên đùi cậu làm cọt kẹt khiến cô cựa quậy.
Vài lần cựa quậy, hơi thở cậu trai trở nên gấp gáp, tay nắm lấy eo cô: "em, đừng..."
Cô nghe thấy tiếng cười của mình, hơi chói tai đầy đắc ý: "Đừng gì? Đừng động hay đừng dừng?"
Trên mặt cậu là một lớp ánh hồng mỏng, cùng với khuôn mặt thanh tú và ngũ quan, thoáng chút quyến rũ.
Cô cúi xuống, hào phóng hôn lấy yết hầu cậu, bị cậu tránh một cách cứng nhắc: "Đừng như vậy..."
"Đừng thế nào?" Nguyễn Hân vui vẻ kéo mặt cậu lại, ngón tay cù trên mặt cậu: "Anh không thích em sao?"
Eo thít chặt, khóe môi mát lạnh, hơi thở cậu trở nên dài: "Không, anh thích." Dừng một chút, như thể cảm thấy chưa đủ, lại thêm một chữ, "Rất thích."
Nói xong câu này, tay cậu siết chặt, người đè xuống, đôi môi mát lạnh lướt qua môi dưới cô hôn mạnh mẽ.
Cơ thể lại lạnh lại nóng, cô bản năng cựa quậy trên người cậu, không ngừng trêu chọc cậu, rõ ràng cô cũng là lần đầu, nhưng không hiểu sao cô lại thuần thục tự nhiên đến vậy.
Cô vụng về nhưng có kế hoạch hôn lên cổ, xương đòn, ngực... cơ thể cậu căng cứng với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, ngay cả nút áo sơ mi cũng căng ra vài nếp nhăn, nhưng vẫn kiên trì: "... không được..."
"Tại sao không được?"
"Chúng ta vẫn là học sinh.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/khuat-phuc-duc-vong/chuong-37
"
"Bây giờ là thời đại nào rồi" Nguyễn Hân mắng cậu bảo thủ, móc cằm cậu cười tinh nghịch: "Yên tâm, em sẽ chịu trách nhiệm với anh."
Cậu cắn môi dưới, ấp a ấp úng như một thiếu nữ bị ép buộc: "Nhưng chuyện này, anh muốn để dành đến khi em gả cho anh..."
Nguyễn Hân vỗ lên mặt cậu, vui vẻ: "Phạm Hùng, không lẽ anh là lần đầu?"
Phạm Hùng vốn luôn hợp tác bỗng bị cảm giác xấu hổ đánh gục. Nguyễn Hân vội vàng an ủi: "Thực ra em cũng là lần đầu."
Nguyễn Hân nhân hứng lên lại ve vãn vài cái trên mặt cậu, một tay cậu chống vào thành ghế sau lưng cô, mím môi, cúi xuống hôn lên trán cô. Tay kia men theo ngực xuống dưới, tháo dây nịt của cô...
Đó là lần đầu cô ve vãn đàn ông; cảm xúc không thể kiềm chế, cuối cùng Phạm Hùng vẫn không kìm được mà chiếm đoạt cô, chỉ là khi cậu vụng về tiến vào cơ thể cô, cả hai đều phát hiện một vấn đề cô không có màng trinh.
Sau đó Nguyễn Hân nhiều lần hồi tưởng, đều không nghĩ ra nguyên nhân, cô từng hỏi bác sĩ, đối phương nói với cô, có thể là rách màng trinh do vận động mạnh không phải quan hệ tình dục, nhưng Nguyễn Hân sao cũng không nhớ nổi, cô từng vì cưỡi ngựa hay vận động khác mà chảy máu.
Có lẽ là bẩm sinh không có màng trinh, nhưng xác suất nhỏ như vậy lại trúng vào mình...
Nguyễn Hân vốn không phải người hay suy nghĩ vẩn vơ, nhưng sau ngày đó, dù Phạm Hùng không nói gì, thái độ với cô bắt đầu thay đổi, cậu trở nên rất bận, không có thời gian cho cô, cậu bắt đầu im lặng khi cô nói về kế hoạch tương lai của hai người; cậu không bao giờ động vào cô nữa, cho đến khi cậu nhận séc từ cha cô, đi du học...
'Ào một tiếng, Nguyễn Hân chống người từ bồn tắm đứng dậy, há mồm thở gấp. Cảm giác ngạt thở dưới nước, khiến cô như trở về ngày đó, cô nhìn Phạm Hùng nhận séc từ bố cô, lòng nặng trĩu gần như ngạt thở.
Năm trăm triệu đuổi đi một anh, kỳ thực không tính là lần chơi đắt nhất của cô.
Nhưng qua đêm đó, đổi vô số đàn ông, Nguyễn Hân suýt tưởng mình đã quên hết từng chút một với Phạm Hùng, thì ký ức bỗng sống động trở lại, rõ ràng như ngày hôm qua.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.