Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
13
Đúng là đã cho tôi " biết tay" thật.
Thèm mala quá
Khi tỉnh dậy, nhìn bộ đồ ngủ mới tinh sạch sẽ trên người , hương thơm thức ăn truyền đến từ ngoài phòng.
Người chồng mẫu mực đúng là người chồng mẫu mực.
Dọn dẹp đúng là một tay cừ khôi.
Ôm cái đầu đau như sắp nứt ra , tôi định mở miệng gọi Bùi Việt.
Giây tiếp theo, một ly nước ấm đã được áp vào má tôi .
Ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt thanh lãnh của Bùi Việt, tôi có dự cảm không lành.
Anh đang giận.
Rõ ràng trưa hôm qua đã nói rõ rồi ...
Bùi Việt rất ít khi nổi giận, mà một khi đã giận thì khó dỗ dành vô cùng.
Vì sự an nguy của cái eo, tôi không thèm suy nghĩ, vén chăn chui tọt vào lòng Bùi Việt.
Dụi mặt liên tục vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh : "Bùi Việt, em sai rồi ."
Cúi đầu nhận lỗi . Anh sẽ không nỡ lạnh nhạt với tôi đâu .
Tôi rướn người lên, cẩn thận đưa môi mình lại gần môi anh .
Hôn hai cái là nhanh khỏi ngay!
"Ưm—"
Đôi môi đang chu ra bị ngón tay giữa cứng rắn của anh chặn lại , ánh mắt Bùi Việt sắc lẹm, giọng điệu không cho phép nghi ngờ:
"Lâm Hàm Nguyệt, đừng có đ.á.n.h trống lảng, nhắc lại những lời anh nói trưa hôm qua cho anh nghe ."
Suỵt. Không trốn được rồi .
Cơ thể mềm nhũn, tôi lại nằm vật ra giường. Nhắm mắt lại , từng chữ từng chữ hồi tưởng.
"Giải quyết xong chuyện của bố thì gọi điện cho anh , anh sẽ đợi em ở cửa."
Sắc mặt Bùi Việt vẫn bình thản: "Còn gì nữa?"
"Em có thể tùy ý dựa dẫm vào anh , lợi dụng anh , thậm chí là... làm tổn thương anh ."
Tôi nhắm c.h.ặ.t mắt, giọng ngày càng nhỏ.
"Còn gì nữa?"
"Còn nữa, còn nữa Lâm Hàm Nguyệt, anh , anh yêu, anh ..."
Tôi không nói ra được .
Nhắc đến những thứ liên quan đến tình yêu luôn làm tôi thấy khó mở lời.
Trưa hôm qua sau khi nói lời ly hôn với Bùi Việt. Tôi định quay người đi ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/loi-thi-tham-ben-tai-trai/13-14.html.]
Chậm hai giây nữa là nước mắt sẽ rơi xuống.
Nhưng Bùi Việt lại mặc kệ sự phản đối của tôi , kéo thẳng tôi vào văn phòng, mạnh bạo nâng cằm tôi lên, bắt tôi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu của anh mà nói lại lời ly hôn một lần nữa, bảo tôi khinh thường cái người điếc như anh .
Tôi đâu phải diễn viên. Đào đâu ra kỹ năng diễn xuất siêu đẳng như thế?
Bùi Việt quá thông minh. Không hổ danh là một doanh nhân.
Sau khi nhốt tôi trong văn phòng, anh nhanh ch.óng trích xuất camera giám sát khu vực tôi vừa đứng , phát hiện ra tôi đã nghe không sót một chữ cuộc đối thoại của anh với người cộng sự.
Hiểu lầm còn
chưa
kịp hình thành. Đã
bị
anh
mạnh mẽ x.é to.ạc lớp ngụy trang.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/loi-thi-tham-ben-tai-trai/chuong-7
Thật là mất mặt. Sự yếu đuối giấu kín trong lòng bấy lâu nay đã bị Bùi Việt phát hiện.
Nhưng cũng thật may mắn. Sau khi nhìn thấu bản chất của tôi , anh vẫn kiên định nắm lấy tay tôi .
Tôi đã từng khao khát người bố đã rời xa tôi ngoảnh đầu nhìn lại tôi một lần .
Dù là bố thí. Dù là thương hại.
Nhưng những gì ông để lại cho tôi chỉ là hết lần này đến lần khác bị bỏ rơi.
Thậm chí khi tôi cô lập không nơi nương tựa, ông còn đẩy tôi vào vũng bùn lầy.
Tôi đã khóc . Đã oán hận. Đã cầu khẩn. Đều vô dụng.
Căn bệnh tâm lý khiến tôi luôn giữ nụ cười trên môi, nhưng thâm tâm lúc nào cũng phải chịu đựng sự giày vò.
"Lâm Hàm Nguyệt." Một giọng nói xuyên qua kẽ hở thời gian.
Tôi thấy một tia sáng ch.ói mắt, mạnh mẽ đến mức khiến người ta không nhịn được mà nheo mắt lại , nhưng vẫn muốn nhìn rõ nguồn gốc giọng nói .
Bùi Việt tám tuổi mặc bộ đồ liền thân siêu nhân điện quang, một tay dắt tôi đang mếu máo, một tay cầm bánh pháo bảo đưa tôi đi đ.á.n.h cá. Kết quả ném trúng cái hố xí bên cạnh, làm cả hai đứa b.ắ.n đầy người .
Bùi Việt mười lăm tuổi đầy khí chất nổi loạn đ.á.n.h nhau với người khác vì tôi , kết quả một miếng kẹo cao su vô tình b.ắ.n trúng đầu tôi , làm tôi phải cắt bỏ mái tóc dài đẹp đẽ vừa mới nuôi.
Bùi Việt mười tám tuổi mặc bộ đồng phục học sinh ngây ngô nhìn tôi muốn nói lại thôi trước kỳ thi đại học, cuối cùng không một lời chào mà bay xa sang nước khác.
Và bây giờ. Bùi Việt ba mươi tuổi bước qua kẽ hở thời gian, trên người vẫn còn mặc chiếc tạp dề hình gấu nhỏ mà tôi mua cho anh , vừa mới nấu cơm cho tôi xong.
Anh nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, giọng điệu dịu dàng như dỗ dành đứa trẻ: "Anh yêu em."
14
Bùi Việt bảo tôi hãy thử dựa dẫm vào anh .
Tôi không hiểu. Bình thường quần áo đều là anh mặc cho, cơm là anh đút, tắm cũng là anh tắm cho. Chỉ thiếu nước anh lau m.ô.n.g cho tôi nữa thôi! Còn muốn dựa dẫm thế nào nữa?
Nhưng anh ngẩng đầu lên từ dưới thân tôi , đôi mắt ướt át nhìn tôi nói thế vẫn chưa đủ.
Tôi định phản bác, nhưng toàn thân đã mềm nhũn không còn sức lực, chỉ đành thuận theo mọi yêu cầu của anh .
Nửa năm sau , anh đưa tôi di cư ra nước ngoài, trọng tâm của công ty cũng theo đó chuyển sang nước ngoài.
Thực ra tôi biết , anh không muốn để tôi gặp mặt bố tôi . Kể từ sau khi nói rõ ràng chuyện đoạn tuyệt quan hệ. Ông ấy ở bên ngoài bắt đầu tung tin đồn tôi là đứa con gái ăn cháo đá bát. Lời lẽ khó nghe đến mức nào đều được nói ra hết. Bùi Việt đã âm thầm xử lý không ít chuyện sau lưng tôi , nhưng khó tránh khỏi vẫn có vài lời xì xào lọt vào tai tôi .
Thế là anh bảo: "Chúng ta ra nước ngoài sống nhé?"
Tôi lại nhớ đến lời anh nói . Hãy dựa dẫm vào anh thêm một chút. Vậy thì cứ dựa dẫm vào anh thêm một chút vậy . Mọi quyết định đều giao cho anh . Anh đứng ra sắp xếp, tôi chỉ việc tận hưởng.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.