Loading...
29
Tấm vải đen che kín cửa sổ, chúng ta hoàn toàn quên mất khái niệm ngày đêm.
Mơ màng nghe thấy tiếng Phương Thế Hữu hét lớn ngoài trướng.
"Tên thừa tướng khốn kiếp kia ! Dựa vào đâu mà giam tỷ tỷ ta lại ! Nếu tỷ ấy có chỗ nào đắc tội với ngươi, muốn giếc muốn lột da gì thì cứ nhằm vào ta này ! Lấy thân phận nam nhân đi bắt nạt nữ nhân thì tính là anh hùng cái thế chắc?!"
"Buông lão tử ra ! Các ngươi bắt ta làm gì?!"
Ta định châm đèn xem giờ.
Vừa mới nhỏm dậy được nửa người , đã bị hồ ly tinh này kéo trở lại .
"Một thằng nhãi con hôi sữa, xuất thân thổ phỉ, hành xử lỗ mãng, càn quấy ngang ngược, đáng chếc."
Chăn bông quấn chặt hai người , hắn theo đường nét của ta mà chậm rãi hôn xuống.
Ta không đẩy ra được , cả người run lên.
"Chàng mới là càn quấy ngang ngược..."
Hựu Niên bật cười một tiếng đầy chua chát, giây tiếp theo, nụ hôn dữ dội như vũ bão lại ập xuống.
*
Thực ra trước đây đọc tiểu thuyết ngôn tình, ta không tài nào hiểu được cái gọi là "nụ hôn cuồng nhiệt như vũ bão".
Cái gì mà diễn đạt loằng ngoằng thế?
Bây giờ giác ngộ rồi ...
Nó thực sự như vũ bão, môi lưỡi quấn quýt, hơi thở dồn nén, nồng nhiệt đến mức không thể kháng cự.
Nhưng ta , một nữ hán tử mạnh mẽ kiêu hùng, trên giường cũng không thể nhận thua!
Dốc hết vốn liếng từ các tiểu thuyết trước đây, thử nghiệm tất cả các chiêu thức đã học được .
"Run cái gì?" Ta cắn môi hắn cười nhạo. "Ban nãy còn mạnh miệng lắm cơ mà?"
Đúng lúc này , ta cảm nhận được một giọt nước mắt rơi xuống mặt mình .
Sau đó...
Đến lượt ta run rẩy.
Hắn càng lúc càng gấp gáp, vừa khóc , vừa cố chấp vùi đầu tiếp tục.
*
Tin vui: Hai mươi bảy tuổi, cuối cùng ta cũng "ăn thịt" được rồi .
Tin buồn: Đau lưng mất hai ngày mới xuống giường được .
*
Cái tin đồn "Thừa tướng ban ngày hoang dâm, ban đêm gọi nước ba lần " mọc cánh mà bay khắp đại doanh chủ tướng.
Ta có hơi xấu hổ, nhưng không cảm thấy mất mặt.
Trên đời này ta chẳng còn ràng buộc, có thể gặp được người mình yêu, đó là niềm vui to lớn nhất.
Bất kể người khác có cười sau lưng thế nào, ta chẳng để tâm.
*
Người duy nhất khó dỗ dành, là Phương Thế Hữu.
Mặt hắn như đưa đám, ngày ngày lang thang như hồn ma vất vưởng trong đại doanh chủ tướng.
Mỗi lần nhìn thấy Hựu Niên, hắn hận không thể hóa ánh mắt thành phi tiêu, b.ắ.n Hựu Niên thành tổ ong vò vẽ.
Mỗi lần nhìn thấy ta , hắn toét miệng khóc rống.
"Một đại mỹ nhân như tỷ tỷ ta ! Người mà ta trân quý nhất! Hắn mới đến nửa tháng mà đã cướp mất rồi !"
"Áo lót tình yêu của ta cũng đã tặng rồi ! Rõ ràng tỷ đã nhận lấy rồi !"
Không phân biệt
được
hắn
khóc
thật
hay
đang bày trò nữa.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/nam-ay-anh-trang-soi-vao-chon-u-toi/chuong-27
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta cười dở khóc dở, nói :
"Hay ta trả lại áo cho ngươi?"
Phương Thế Hữu nghiến răng:
"Trả cái gì mà trả? Tỷ cứ mặc vào , sưởi ấm người cho tốt , ngày ngày lượn lờ trước mặt hắn ! Tức chếc con gấu kia cho ta !"
Hahaha, như một đứa trẻ vậy .
*
Hựu Niên gọi hắn vào trướng nói chuyện, lúc bước ra , Phương Thế Hữu không còn ầm ĩ nữa, trên mặt thêm mấy phần trưởng thành.
"Tỷ, tỷ cứ sống vui vẻ đi ."
"Ta sẽ lập chiến công, sau này nếu có ngày tỷ nhìn hắn không thuận mắt nữa, muốn bỏ hắn đi , ta sẽ mang kiệu tám người khiêng đến đón tỷ về nhà!"
Hắn lại được thăng một cấp, bị Hựu Niên phái đến Tây Bắc quản lý đô hộ phủ.
*
Tên thổ phỉ nhỏ nhoi lưu lạc trong loạn thế, năm đó xuống núi chỉ với một thanh đao cùn.
Bây giờ, vai rộng lưng dày, cũng đã trưởng thành thành một nam nhân đội trời đạp đất.
30
Lập Xuân vừa qua, triều ta càng gia tăng thế tấn công.
Người Đát Hãn cạn lương ba tháng, cuối cùng cũng đến bước hết đạn, cạn thực. Sứ giả của bọn họ quỳ gối trước cổng thành, cầu xin hết lần này đến lần khác, mới được phép đi vào từ cửa hông.
Những con linh cẩu hung tàn kia , rốt cuộc cũng phải cúi đầu trước Thịnh Triều.
*
Ta không muốn hồi kinh.
Ta muốn đi qua một vòng mấy tòa biên thành phía Bắc, truyền bá những kiến thức y học ngoại khoa mà ta đã tích lũy suốt mấy năm qua đến khắp các doanh trại quân y.
Băng bó, khâu vá, khử trùng, cạo lông vết thương trước khi phẫu thuật...
Dù ta chỉ biết sơ sài, nhưng ở thời đại này , đó là những phương pháp cứu mạng.
*
Hựu Niên cầm bút viết thư, vỏn vẹn dăm ba câu, đưa cho viên Tuần phủ sứ đi cùng.
"Hồi bẩm Hoàng thượng, cứ nói năm nay ta không về kinh nữa."
Tuần phủ sứ trừng lớn mắt:
"Thừa tướng, sao ngài có thể làm thế?! Hoàng thượng ngày nào cũng nhớ đến ngài ba lần , còn đang đợi ngài về kinh chủ trì đại cục đấy!"
Hựu Niên nhàn nhạt liếc qua, cả nhóm quan viên lập tức mím chặt miệng, không ai dám hó hé nửa lời.
*
Ta có hơi lo lắng.
"Cái gì mà ‘Hoàng thượng đợi ngài về chủ trì đại cục’?!"
Hắn đáp:
"Nửa năm bị giam lỏng, mỗi ngày ăn uống của Hoàng huynh đều qua tay Đông Xưởng, cơ thể tích tụ ít nhiều độc tố, hai năm qua điều dưỡng mới không còn đáng ngại."
Nửa năm ấy hiểm ác đến mức nào, chúng ta là người trong cuộc, đều hiểu rõ.
*
Trăng sáng vằng vặc trên cao, ta dựa vào lòng hắn , đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve vết sẹo cũ trên tay hắn .
"Thật tốt , cuối cùng chàng cũng vượt qua sóng gió, nhìn thấy ánh trăng rồi ."
Hựu Niên khẽ cong khóe môi, trong mắt chỉ có duy nhất một hình bóng:
"Nàng mới là ánh trăng."
"Gì cơ?" Ta nghe không hiểu.
Hắn cúi xuống hôn ta , đôi môi chạm nhẹ vào môi ta , giọng trầm thấp đầy mê hoặc:
"Trời quang mây tạnh…"
"… trăng sáng vừa lên."
-HẾT-
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.