Loading...
Sau khi tôi đóng kênh livestream,
rất nhiều người nghĩ tôi biến mất.
Nhưng thực ra …
tôi chỉ trở về làm một người bình thường.
Tôi chuyển đến một thành phố nhỏ ven sông.
Không quá ồn ào.
Không quá tĩnh lặng.
Vừa đủ để nghe được tiếng nước chảy
vào mỗi buổi sáng.
Tôi thuê một căn phòng nhỏ trên tầng hai,
ban công nhìn ra bờ sông.
Mỗi sáng, tôi mở cửa sổ,
ánh nắng chiếu vào rất sớm.
Không cần gương.
Không cần phù.
Chỉ cần…
một tách trà nóng.
Tôi làm việc tại một thư viện tư nhân.
Không lớn.
Chỉ vài dãy kệ gỗ,
mùi giấy cũ và mực in.
Công việc của tôi là phân loại sách,
ghi chú, bảo quản tài liệu cổ.
Không ai biết rằng,
những cuốn sách tôi cầm từng ngày
chính là thứ tôi đã từng dùng
để bước qua sinh t.ử.
Không ai hỏi tôi
vì sao tôi hiểu chữ cổ.
Không ai hỏi
vì sao tôi nhận ra những ký hiệu kỳ lạ.
Ở đây…
không ai hỏi quá nhiều.
Và tôi thích điều đó.
Buổi chiều,
tôi thường ra bờ sông đi bộ.
Nhìn người qua lại .
Người già tập thể d.ụ.c.
Trẻ con đuổi nhau cười .
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
Những đôi tình nhân nắm tay đi chậm.
Tôi đứng đó,
nhìn họ.
Không phán xét.
Không đoán mệnh.
Không nhìn thấy âm khí.
Chỉ nhìn …
những con người đang sống.
Một lần ,
có một cô gái trẻ đến hỏi tôi :
“Chị ơi,
chị có tin vào số phận không ?”
Tôi nhìn cô ấy .
Rất lâu.
Rồi nói :
“ Tôi tin vào lựa chọn.”
Cô gái cười .
Không hiểu hết.
Nhưng cũng không cần hiểu hết.
Đôi khi,
con người không cần câu trả lời đúng.
Chỉ cần câu trả lời
khiến họ
có
dũng khí
đi
tiếp.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/phong-livestream-am-duong/chuong-18
Tôi không còn trấn tà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phong-livestream-am-duong/ngoai-truyen.html.]
Không còn phá án.
Không còn đứng giữa âm và dương.
Nhưng đôi khi…
vào những đêm mưa rất nhỏ,
khi tôi đi qua những con hẻm vắng,
tôi vẫn có thể cảm nhận được
một thứ gì đó rất mờ…
không phải quỷ.
Không phải linh.
Mà là…
những cảm xúc chưa được nói ra .
Khi ấy , tôi không vẽ phù.
Không niệm chú.
Tôi chỉ đứng lại ,
hít sâu,
và nói khẽ:
“Không sao đâu .”
“ Tôi nghe rồi .”
Rồi tiếp tục đi .
Không ai biết tôi từng là ai.
Không ai cần biết .
Một buổi tối nọ,
tôi mở lại chiếc điện thoại cũ.
Vẫn còn lưu rất nhiều tin nhắn.
Từng cầu cứu.
Từng cảm ơn.
Từng khóc .
Từng sống sót.
Tôi không xóa.
Cũng không đọc lại .
Chỉ đặt điện thoại xuống.
Như đặt một quá khứ
đã hoàn thành nhiệm vụ của nó.
Tôi không quay lại Âm Dương Môn.
Không phải vì cắt đứt.
Mà vì…
có những nơi
chỉ cần tồn tại trong ký ức.
Đủ rồi .
Đêm đó,
tôi đứng ở ban công.
Nhìn dòng sông lặng lẽ trôi.
Ánh đèn phản chiếu trên mặt nước
vỡ thành những mảnh sáng nhỏ.
Tôi bỗng nghĩ:
Có lẽ…
tôi không sinh ra
để ở trong bóng tối.
Tôi sinh ra …
để bước ra khỏi nó
đầu tiên.
Rồi để lại ánh sáng
cho những người đến sau .
Tôi quay vào phòng.
Tắt đèn.
Ngủ một giấc rất sâu.
Không mơ.
Không thấy quỷ.
Không thấy gương.
Chỉ thấy…
một buổi sáng bình thường
đang chờ tôi tỉnh dậy.
Và với tôi …đó chính là phần thưởng lớn nhất sau tất cả.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.