Loading...
Cuộc chiến cuối cùng…
không bắt đầu bằng m.á.u.
Mà bắt đầu bằng…
những người không còn sợ hãi.
Tôi không lập môn phái.
Không dựng cờ.
Không kêu gọi theo tôi .
Tôi chỉ gửi một tin nhắn
cho những người từng được tôi cứu.
Chỉ một câu:
“Nếu anh /chị còn tin vào ánh sáng,
hãy ở lại .”
Không nói họ phải làm gì.
Không hứa hẹn điều gì.
Không ép buộc.
Nhưng chỉ trong một đêm…
tôi nhận được bảy mươi ba phản hồi.
Không phải “đồng ý”.
Mà là:
“ Tôi còn ở đây.”
“ Tôi chưa quên.”
“ Tôi không sợ nữa.”
Tôi đặt tên cho họ:
Người tỉnh giấc.
Không phải vì họ mạnh.
Mà vì họ…
không còn bị dẫn dắt bởi nỗi sợ.
Tôi không cho họ bùa.
Không dạy họ thuật.
Tôi chỉ nói :
“Các người không cần chiến đấu.”
“Chỉ cần…
đừng để nỗi sợ bị dùng làm v.ũ k.h.í.”
Đêm hôm đó,
kẻ đứng sau camera…
chính thức ra tay.
Hệ thống livestream ma
đồng loạt hoạt động trở lại .
Hàng trăm phòng livestream xuất hiện cùng lúc.
Không người dẫn.
Không lời nói .
Chỉ có những hình ảnh
khiến người ta không thể rời mắt:
Tai nạn.
Tự sát.
Gương vỡ.
Phòng trọ tối.
Ánh mắt sau rèm cửa.
Nỗi sợ tập thể…
được kích hoạt.
Nhưng lần này …
có thứ khác.
Trong từng phòng livestream đó,
bắt đầu xuất hiện bình luận.
Không phải la hét.
Không phải cầu cứu.
Mà là:
“Đây không phải sự thật.”
“Đây là cách họ muốn chúng ta sợ.”
“Đừng nhìn nữa.”
“Tắt đi .”
Số người xem không tăng.
Mà… giảm.
Kẻ đứng sau camera
bắt đầu mất kiểm soát.
Tôi đứng trước máy tính.
Không phát sóng.
Không kết nối.
Chỉ nhìn mạng lưới
đang rung lên từng chút một.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn duy nhất.
“Cô đang phá thế giới của ta .”
Tôi trả lời:
“Không.”
“ Tôi đang trả nó về cho con người .”
Không lâu sau …
tín hiệu từ một trung tâm phát sóng cũ
bị phát hiện.
Lâm Trình gửi định vị cho tôi .
Không phải nhà máy bỏ hoang.
Mà là…
tòa nhà từng là trụ sở truyền hình cũ của thành phố.
Nơi có hệ thống phát sóng ngầm
chưa từng bị tháo dỡ hoàn toàn .
Tôi tới đó.
Không một mình .
Bảy người trong mạng lưới Người tỉnh giấc
đã ở đó trước tôi .
Không ai cầm v.ũ k.h.í.
Không ai mặc đồ đặc biệt.
Chỉ là…
những con người bình thường
đã từng sợ hãi
và không muốn sợ nữa.
Chúng tôi bước vào .
Tầng hầm tối.
Mùi ẩm.
Dây điện chằng chịt.
Ở giữa phòng điều khiển…
hắn đứng đó.
Không màn hình.
Không máy quay .
Không hệ thống.
Chỉ là một người đàn ông
đứng giữa rất nhiều thiết bị đã tắt.
Hắn nhìn tôi .
Rất lâu.
Rồi cười .
“Cô thắng rồi .”
Tôi không đáp.
“Ta không còn người xem.”
“Không còn nỗi sợ để nuôi hệ thống.”
“Không còn ai tin ta nữa.”
Hắn nhìn những người phía sau tôi .
“ Nhưng các người …”
“ có biết mình vừa làm gì không ?”
“Các người đã phá một trật tự.”
“Một trật tự khiến con người …
luôn nhớ rằng mình yếu.”
Tôi bước lên một bước.
“Và đó chính là lý do
nó cần bị phá.”
Hắn nhắm mắt.
Thở ra một hơi dài.
“Ta đã nghĩ…”
“chỉ cần con người còn sợ…”
“thì thế giới này sẽ còn cần ta .”
Hắn mở mắt.
Nhìn tôi .
“ Nhưng hóa ra …”
“thứ con người cần…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/phong-livestream-am-duong/chuong-6
vn - https://monkeyd.net.vn/phong-livestream-am-duong/chuong-6-2-am-duong-mon-than-phan-bi-che-giau.html.]
“ không phải là kẻ đứng giữa bóng tối.”
“Mà là người …”
“dám đứng trước nó.”
Hắn quay người .
Tự bước tới bảng điều khiển.
Nhấn một nút.
Tất cả hệ thống…
tắt hoàn toàn .
Không nổ.
Không cháy.
Không ánh sáng.
Chỉ là…
im lặng.
Một sự im lặng
không còn đáng sợ.
Hắn quay lại nhìn tôi lần cuối.
“Cô không thắng ta ,” hắn nói .
“Cô thắng…
nỗi sợ của con người .”
Hắn bước ra khỏi tầng hầm.
Không ai giữ.
Không ai đuổi.
Bởi vì từ khoảnh khắc đó…
hắn đã không còn là kẻ đứng sau camera nữa.
Tôi đứng giữa phòng.
Xung quanh là những người tỉnh giấc.
Không ai reo hò.
Không ai khóc .
Chỉ có một cảm giác rất rõ ràng:
Cuộc chiến cuối cùng…
đã kết thúc.
Không bằng cái c.h.ế.t.
Không bằng m.á.u.
Mà bằng…
sự thức tỉnh.
Sau ngày hệ thống livestream ma sụp đổ,
thành phố không thay đổi gì rõ rệt.
Xe vẫn chạy.
Người vẫn vội.
Tin tức vẫn đầy rẫy tai nạn, t.h.ả.m họa, bi kịch.
Chỉ có một điều…
đã khác.
Không còn ai “ không được rời”.
Không còn ai bị giữ lại bởi nỗi sợ
được dựng nên từ màn hình.
Tôi đóng kênh livestream.
Không thông báo.
Không tạm nghỉ.
Chỉ lặng lẽ…
ngừng phát sóng.
Rất nhiều người nhắn tin hỏi tôi :
“Chủ phòng, sao không live nữa?”
“Cô đi đâu rồi ?”
“Không trấn tà nữa sao ?”
Tôi không trả lời từng người .
Tôi chỉ đăng một dòng cuối cùng:
“Ánh sáng không cần livestream.”
Tôi rời khỏi căn phòng quen thuộc.
Rời khỏi bàn máy tính.
Rời khỏi camera.
Tôi đi giữa thành phố,
như một người bình thường.
Không phù.
Không gương.
Không chuỗi hạt.
Nhưng tôi biết …
những gì tôi từng làm
chưa bao giờ biến mất.
Chúng chỉ…
chuyển sang một hình thức khác.
Một ngày nọ,
tôi đi ngang qua sân trường cũ.
Nơi từng có mồ tập thể.
Bây giờ…
là một khoảng sân yên tĩnh.
Tấm bia đá vẫn ở đó.
Không ai phá.
Không ai che.
Chỉ đứng lặng lẽ
giữa tiếng cười của trẻ con.
Tôi đứng rất lâu.
Không thắp nhang.
Không niệm chú.
Chỉ đứng .
Một đứa trẻ chạy ngang qua,
đột nhiên dừng lại , nhìn tôi .
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
“Cô ơi,” nó hỏi,
“cô là ai vậy ?”
Tôi cúi xuống, mỉm cười .
“ Tôi chỉ là…
người từng đi ngang qua.”
Nó gật đầu,
rồi chạy đi .
Tôi đứng dậy.
Tiếp tục đi .
Tôi biết …
Tô Mộc Hàn
không còn là người đứng giữa âm và dương nữa.
Không phải vì tôi bỏ cuộc.
Mà vì…
cuối cùng,
con người đã học cách
đối diện bóng tối mà không cần tôi .
Tôi ghé vào một quán cà phê nhỏ.
Ngồi cạnh cửa sổ.
Ngoài kia , ánh nắng chiếu lên kính,
tạo thành những mảnh sáng nhỏ.
Tôi nhìn những mảnh sáng đó.
Không có gì huyền bí.
Không có gì siêu nhiên.
Nhưng rất thật.
Rất yên.
Tôi nhớ lại từng vụ án.
Phòng 404.
Dưới gầm giường.
Cái bóng trong gương.
Sân trường không có ban đêm.
Livestream không được rời.
Tất cả…
đều bắt đầu từ nỗi sợ.
Và kết thúc bằng…
việc con người không còn để nỗi sợ dẫn đường.
Tôi đứng dậy, rời quán.
Đi vào dòng người .
Không ai nhận ra tôi .
Và đó…
chính là điều tôi muốn .
Bởi vì…
Ánh sáng thật sự
không cần ai nhìn thấy.
Nó chỉ cần…
được tồn tại.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.