Loading...
Mặt ta nóng ran. Ta lườm Trình Hề Hoài một cái cháy mặt, nhưng hắn vẫn còn đang mải mê trong vòng xoáy nghi ngờ bản thân “ được hay không được ”, “cứng hay không cứng”, nên chẳng hề hay biết gì.
Còn Tống Liễu, nàng ấy vẫn giữ nguyên vẻ mặt kinh ngạc từ nãy, nhưng nội tâm lại xôm tụ phải biết :
– Thảo nào phải bày trò chọc ghen mới mong giành lại được trái tim phu nhân, hóa ra Trình tiểu tướng quân bị yếu à !
– Tội nghiệp Trình phu nhân ghê, đúng là khổ quá mà…
– Khoan, mình biết bí mật của tiểu tướng quân rồi , có khi nào hắn g.i.ế.c người diệt khẩu không ?
Mặt nàng ấy lập tức chuyển sang trắng bệch, hàng mi run lên.
Ta im lặng, chỉ nháy mắt với Tống Liễu một cái đầy ẩn ý như muốn nói : “Hiểu là được .”
Sắc mặt cả hai lập tức thay đổi. Một người càng đen, một người càng trắng.
– Ta muốn đi húc đầu vào cột c.h.ế.t quách cho rồi .
– Mình có bị diệt khẩu không đây…
– Ta muốn đi húc đầu vào cột quá.
– Chắc chắn mình sẽ bị diệt khẩu…
…
Kể từ sau khi ta bảo Trình Hề Hoài “ không được ”, hắn bắt đầu né ta như né tà. Nhưng gia nhân không rõ nội tình nên tưởng ta thất sủng, cộng thêm vài biểu hiện kỳ quái của ta sau khi có khả năng nghe tiếng lòng, trong phủ dấy lên tin đồn ta hóa điên vì đau thương quá độ.
Những lời ong tiếng ve như vậy ngày một nhiều. Thậm chí ai nấy đều đinh ninh rằng chỉ cần Tống Liễu sinh con, ta sẽ bị tống cổ ra khỏi Trình phủ.
Thế nên ta chẳng thể ngờ người đứng ra che chở ta nhất trong Trình phủ lại là đệ đệ của Trình Hề Hoài, Trình Cẩm Ngôn. Đệ ấy là người duy nhất trong Trình gia đi theo con đường văn chương, tính tình ôn hòa điềm đạm, dịu dàng chu đáo.
Chỉ tiếc đệ ấy không phải gu của ta . Yếu quá, không chịu nổi đòn.
Nhưng ta biết đệ ấy lại là gu của một người khác – Tống Liễu.
Làm sao ta biết được chuyện này ư?
Chuyện là một hôm Tống Liễu ghé phòng ta thỉnh an như thường lệ. Nàng ấy vừa mới nói : “Dạo này Trình công t.ử tặng nhiều đồ cho muội lắm…” thì đúng lúc chạm mặt Trình Cẩm Ngôn.
Dĩ nhiên Trình Cẩm Ngôn cũng đã nghe được mấy lời ong tiếng ve. Giờ đây đối diện với Tống Liễu, sắc mặt đệ ấy sa sầm thấy rõ.
Đệ ấy đứng chắn giữa ta và Tống Liễu: “Tống cô nương, bất kể cô nương và huynh trưởng của ta thế nào, cả đời này ta chỉ nhận Khương Miên làm tẩu tẩu, mong cô nương tự trọng!”
Ta nghe mà cảm động rớt nước mắt, đúng là không uổng công cưng chiều tiểu t.ử này .
Nhưng ngoài cảm động, ta còn thấy hơi áy náy. Dù sao Tống Liễu cũng chỉ được Trình Hề Hoài thuê về chọc ta ghen chứ đâu phải thiếp thật, nhỡ nàng ấy nghe những lời này mà bị tổn thương thì sao .
Ai dè ngay sau đó, ta nghe thấy tiếng lòng si mê điên cuồng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/phu-quan-ta-ngoai-lanh-trong-mit-uot/chuong-2
vn/phu-quan-ta-ngoai-lanh-trong-mit-uot/chuong-2.html.]
– Á á á khí phách quá đi , đẹp trai quá đi !
– Mắng ta thêm vài câu nữa được không ?
Trời đất quỷ thần ơi, đồ cuồng ngược này lòi ở đâu ra vậy ! Tống đi mau!
Tống Liễu che mặt sụt sùi bỏ đi , nhưng khóc đến độ khóe mắt cứ giật giật.
Khoan đã ! Ta nheo mắt nhìn lại . Này, diễn có tâm một chút được không , ai lại vừa khóc vừa liếc mắt đưa tình như thế kia !
Trình Cẩm Ngôn thở dài thườn thượt, kéo ghế ngồi đối diện ta : “Tẩu tẩu đừng buồn, ta thề không để huynh trưởng hòa ly với tẩu tẩu đâu .”
Ta gật gù, đang định tỏ ra cảm động, nào ngờ…
– Tẩu tẩu và huynh trưởng mà hòa ly là ta không xong với mẫu thân đâu . Mẫu thân bảo chỉ ưng tẩu tẩu làm tức phụ thôi, huynh trưởng dám hòa ly với tẩu tẩu, mẫu thân sẽ bắt ta cưới tẩu tẩu luôn, nhưng ta … đ.á.n.h không lại …
“Á!” Trình Cẩm Ngôn đo đất. Công t.ử nho nhã ban nãy phút chốc đã tả tơi.
“Tẩu tẩu đá ghế ta làm gì!”
Ta khoanh tay, mặt lạnh như tiền: “Đau lòng quá nên phát rồ thôi.”
Phụ thân ta nói cấm có sai! Cả Trình gia này đào đâu ra được một mống t.ử tế cơ chứ.
Chuyện thị phi của Trình gia dĩ nhiên cũng bay tới tai phụ thân ta . Ta cứ thắc mắc mãi, với tính cách của ông, sao lại có thể im hơi lặng tiếng đến thế.
Mãi cho tới khi ta nhận được một bọc đồ từ Khương phủ. Bên trong là một chồng sách dày cộp:
“Làm thế nào để g.i.ế.c phu quân mà không bị quan phủ sờ gáy”
“Nữ nhân hòa ly là xinh đẹp nhất”
“108 loại độc d.ư.ợ.c không màu không mùi”
“Danh sách tiểu quan ở Vạn Hoa Lâu”
Cứ lật một cuốn, mí mắt ta lại giật đùng đùng. Đọc đến cuốn cuối cùng, ta suýt nghẹn thở, quẳng thẳng cả bọc vào tủ.
Hay lắm! Xem ra việc húc đầu vào cột tự vẫn không còn đủ đô với phụ thân ta nữa rồi . Giờ ông muốn ta vác cả cây cột lên, xiên cho tổ tông mười tám đời nhà Trình Hề Hoài bay màu luôn đây mà.
Ta vừa đóng cửa tủ thì có tiếng gõ cửa, chắc Tống Liễu lại mò sang đây mà.
Dạo này , tần suất nàng ấy ghé thăm cứ gọi là dày đặc. Cũng phải thôi, nàng ấy chẳng có cớ nào để gặp trực tiếp Trình Cẩm Ngôn nên đành đi đường vòng qua chỗ ta , cốt để “tình cờ” chạm mặt đệ ấy mỗi khi ghé thăm. Hứng vài câu mắng, liếc mắt đưa tình vài cái, thế là trong lòng đã phơi phới như hoa.
Đến nỗi Trình Cẩm Ngôn cũng phải lén lút hỏi ta : “Tẩu tẩu, mắt Tống cô nương có vấn đề gì không ạ?”
Ta chán chẳng buồn nói với cặp đôi một ngốc một ngơ này , bèn bực dọc đáp: “Mắt không bị gì thì sao ưng huynh trưởng của đệ được ?”
Trình Cẩm Ngôn nghe vậy bèn gật gù tỏ vẻ đã hiểu. Từ đó, ánh mắt đệ ấy nhìn Tống Liễu pha thêm vài phần thương cảm. Tống Liễu lại cứ ngỡ màn liếc mắt đưa tình của mình đã thành công mỹ mãn, thành ra khóe mắt càng co giật hơn.
“Sao muội lại đến nữa rồi , đã bảo Trình Cẩm Ngôn không có ở đây mà…”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.