Loading...

Ta Ở Cổ Đại Mở Lò Luyện Thi
#4. Chương 4

Ta Ở Cổ Đại Mở Lò Luyện Thi

#4. Chương 4


Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nếu bạn hỏi tôi : “Cảm giác kiếm được tiền đầu tiên ở cổ đại như thế nào?”

Tôi sẽ trả lời: Rất tuyệt.

Nhưng nếu hỏi thêm: “Có nguy hiểm không ?”

Thì tôi sẽ nói : Cực kỳ.

Đêm hôm đó, tôi ngồi bệt dưới sàn phòng học xá, nương theo ánh nến leo lét mà đếm đi đếm lại thỏi bạc Lục Hành Chi vừa đưa. Năm lượng bạc (tính cả tiền thưởng thêm). Ở cái thời đại mà một bát mì chỉ tốn vài văn tiền này , năm lượng bạc là một con số có thể khiến người ta hoa mắt.

Tôi c.ắ.n nhẹ vào thỏi bạc, cảm giác lành lạnh, cứng cáp khiến tôi sướng rần rần. Nhưng ngay sau đó, hình ảnh Lục Hành Chi ép sát tôi vào cột đình và lời nói của hắn hiện lên trong đầu. Tôi rùng mình , vội vàng sờ lên n.g.ự.c. Vẫn c.h.ặ.t. May quá.

“Không được , Mộc Miên ơi là Mộc Miên.” – Tôi tự tát nhẹ vào má mình một cái – “Kiếm tiền của tên họ Lục đó chẳng khác nào đùa với lửa. Hắn quá thông minh, quá nhạy bén. Cứ tiếp tục gia sư một kèm một thế này , sớm muộn gì hắn cũng lột sạch cái lớp da tú tài của mình mất.”

Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu tôi . Tại sao phải mạo hiểm với một mình gã ác ma đó khi mà ngoài kia có cả một đàn cừu béo đang chờ được vặt lông?

Giảng cho một người là ba lượng, nhưng nếu giảng cho mười người , mỗi người chỉ cần thu một lượng thôi, tôi đã có mười lượng rồi ! Lại còn được ngồi giữa đám đông, Lục Hành Chi có muốn làm trò ép sát hay ngửi mùi cũng chẳng còn cơ hội.

Đó chính là lúc kế hoạch “Lò luyện thi Lâm gia” chính thức t.h.a.i nghén.

Sáng hôm sau , tôi không còn là một tú tài nghèo khổ lủi thủi nữa. Tôi bước vào lớp Giáp Tam với phong thái của một CEO chuẩn bị lên sàn chứng khoán.

Mục tiêu đầu tiên: Thẩm Trình.

Tên công t.ử áo đỏ này đang nằm ườn ra bàn, mặt mày ủ rũ vì bài kiểm tra tháng sắp tới. Tôi đi ngang qua, cố tình làm rơi một tờ giấy nháp có vẽ sơ đồ "Phá đề" hôm qua đã dạy Lục Hành Chi.

“Cái gì đây?” Thẩm Trình nhặt lên, mắt lim dim nhìn vào những mũi tên loằng ngoằng.

“À, chỉ là một chút mưu mẹo để biến bài luận từ hạng bét lên hạng ưu thôi. Thẩm thiếu gia không cần bận tâm đâu .” – Tôi giả vờ đưa tay lấy lại .

“Khoan đã !” – Thẩm Trình giữ c.h.ặ.t tờ giấy, mắt sáng rực như thấy vàng – “Ngươi... ngươi nói thật? Chỉ cần cái hình vẽ quái quỷ này mà qua được kỳ thi tháng á?”

Tôi mỉm cười đầy bí hiểm, hạ thấp giọng: “Phu t.ử dạy các ngươi học thuộc lòng, ta dạy các ngươi cách 'thắng' người ra đề. Thẩm thiếu gia, ngươi muốn quỳ ở từ đường thêm một tháng, hay muốn cha ngươi lần đầu tiên trong đời tự hào vỗ vai ngươi?”

Thẩm Trình nuốt nước bọt cái ực. Đòn tâm lý này chưa bao giờ sai.

“Ngươi... tối nay giảng cho ta ! Ta trả ngươi ba lượng!”

Tôi lắc đầu, giơ một ngón tay lên: “Không, tối nay ta mở lớp tại gian phòng trống phía sau học đường. Chỉ thu một lượng bạc mỗi người . Nhưng với một điều kiện: Ngươi phải rủ thêm ít nhất ba người nữa. Nếu đủ mười người , ta sẽ tặng kèm bí kíp 'đoán đề' độc quyền.”

Thẩm Trình vỗ bàn đứng dậy: “Chuyện nhỏ! Đám chiến hữu của ta đang khóc cha gọi mẹ vì bài thi tháng kia kìa. Ngươi cứ đợi đấy!”

Thẩm Trình vừa đi khỏi, tôi lập tức bắt tay vào công cuộc "quảng cáo thực địa". Một mình Thẩm Trình là không đủ, tôi cần một làn sóng.

Tôi đảo mắt một vòng quanh lớp Giáp Tam. Kia rồi , Chu T.ử An – gã công t.ử thấp bé nhất lớp nhưng có cái loa phát thanh gắn trong họng, chuyện gì qua tai hắn thì chỉ mười lăm phút sau cả học viện đều biết . Tôi tiến lại gần, cố tình thở dài thườn thượt khi nhìn vào tờ danh sách giả mà mình vừa nguệch ngoạc mấy cái tên:

“Chậc, mười người đầu tiên đã đủ rồi . Chắc phải đóng sổ sớm thôi, kiến thức tinh hoa đâu thể truyền bá rộng rãi.”

Chu T.ử An đang loay hoay với đống mực tàu, nghe thấy chữ “đủ rồi ” liền vểnh tai lên như ch.ó săn thấy mồi: “Này Lâm huynh , cái gì mà mười người ? Cái gì mà tinh hoa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-o-co-dai-mo-lo-luyen-thi/chuong-4.html.]

Tôi vờ giật mình , vội vàng giấu tờ giấy sau lưng: “À, không có gì.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ta-o-co-dai-mo-lo-luyen-thi/chuong-4
Chỉ là một buổi mạn đàm về việc làm sao để viết một bài luận ‘Sách lược biên cương’ mà khiến Phu t.ử Trương phải rơi lệ vì tâm đắc thôi. Nhưng mà... đủ người rồi , Chu huynh cứ tiếp tục vẽ rùa lên vở đi .”

“Ấy ấy , đừng!” – Chu T.ử An nhảy bổ tới, nắm lấy tay áo tôi – “Ngươi nhìn xem, mặt ta vàng võ vì thức đêm chép phạt đây này . Một lượng bạc đúng không ? Ta trả hai lượng! Cho ta một chỗ!”

Tôi lắc đầu đầy vẻ đắn đo: “Chuyện này không phải về tiền, mà là về sự lĩnh hội. Nhưng thôi, thấy huynh thành tâm, ta sẽ mở thêm một suất ‘dự thính’. Huynh biết đấy, buổi học này ta sẽ dùng phương pháp ‘Bát trận đồ văn chương’, biến các ý chính thành các quân cờ, chỉ cần lắp ghép lại là thành một bài luận tuyệt phẩm. Không cần học thuộc, không cần thức đêm.”

Tôi nói nhỏ vào tai hắn , giọng đầy mê hoặc: “Ngươi thử nghĩ xem, chiều nay lúc trả bài, khi mọi người còn đang gãi đầu bứt tóc, ngươi lại thản nhiên nộp sớm với những lý lẽ khiến giám khảo phải kinh ngạc. Lúc đó, mấy cô nương ở học viện nữ sinh bên cạnh nghe danh, chẳng lẽ lại không nhìn ngươi bằng ánh mắt khác sao ?”

Cái bánh vẽ về sự nổi tiếng và sĩ diện đã đ.á.n.h trúng tim đen của Chu T.ử An. Hắn lập tức đứng lên ghế, dõng dạc thông báo như một người trúng số : “Các huynh đệ ! Nghe cho rõ đây! Lâm huynh sắp mở lớp truyền dạy mật tịch thi cử. Ai muốn không bị cha đ.á.n.h, ai muốn được mỹ nhân chú ý, mau mang bạc đến ghi danh! Chậm chân là chỉ còn đường về nhà quỳ từ đường mọt gối thôi!”

Chỉ trong nháy mắt, bàn học của tôi trở thành cái chợ vỡ.

Lý Minh Viễn – kẻ vốn lười đến mức không buồn mở mắt – nay cũng lật đật mò tới, đặt một thỏi bạc vụn lên bàn: “Lâm huynh , ta không cần mỹ nhân, ta chỉ cần Phu t.ử Trương không bắt ta đứng dưới nắng hai canh giờ nữa là được . Cho ta một suất.”

“Ta nữa!” “Đừng chen lấn, ta đến trước !”

Tôi đứng giữa vòng vây, tay thu bạc, miệng không ngừng "chốt đơn": “Từ từ, ai cũng có phần! Trần công t.ử, chỗ của huynh là hàng đầu, rất dễ tiếp thu ‘vận khí’. Lý công t.ử, suất của huynh được tặng thêm một mẫu than mài nhọn để ghi chú. Nhớ nhé, chỉ mười lăm suất duy nhất, dạy nhiều quá sẽ bị lộ thiên cơ!”

Trong lòng tôi đang gào thét vì sung sướng. Đây chính là sức mạnh của Marketing!

Từ mười người dự tính ban đầu, con số đã vọt lên mười tám. Mỗi người một lượng bạc... Tôi cảm giác như mình đang đứng trên một núi vàng.

Nhưng , ông trời quả nhiên không cho ai hưởng lộc dễ dàng như vậy .

Ngay khi tôi đang hí hửng cất túi bạc trĩu nặng vào bên trong lớp áo, Quản sự học viện bước vào , gõ chuông vang dội:

“Thông báo! Theo lệnh của Viện trưởng, chiều nay tất cả môn sinh lớp Giáp phải tập trung tại khu vực kiểm tra thể lực để chuẩn bị cho kỳ thi võ học nhẹ. Yêu cầu: Tất cả phải thay y phục, kiểm tra thương tật và số đo hình thể!”

Mười tám thỏi bạc trong túi tôi bỗng nhiên nặng như mười tám tảng đá, kéo tôi từ chín tầng mây rơi thẳng xuống hố băng.

Cả lớp hò reo vì được nghỉ tiết văn, riêng tôi thì cảm thấy trời đất như sụp đổ.

Kiểm tra thể lực? Thay y phục? Điều đó đồng nghĩa với việc... tôi phải cởi áo trước mặt một đám đàn ông và lão sư dạy võ!

Tôi đứng hình tại chỗ, mồ hôi hột bắt đầu lăn trên trán. Đây không còn là chuyện kiếm tiền nữa, đây là chuyện giữ mạng. Cái lớp vải quấn n.g.ự.c này mà lộ ra , tôi không chỉ bị đuổi học, mà còn có thể bị khép vào tội khi quân (vì giả mạo nam nhân thi cử).

Lúc tôi đang hoảng loạn tột độ, một bàn tay lạnh lẽo đột ngột đặt lên vai tôi .

“Lâm huynh , sao mặt lại tái mét thế kia ?”

Tôi quay lại , chạm ngay ánh mắt sâu hoắm của Lục Hành Chi. Hắn nhìn tôi , khóe môi hơi nhếch lên, bàn tay đặt trên vai tôi khẽ siết nhẹ như đang dò xét điều gì đó bên dưới lớp áo.

“Ngươi... ngươi lo cho sức khỏe của ta à ?” – Tôi cố nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả mếu.

“Không.” – Hắn cúi xuống, nói nhỏ vào tai tôi – “Ta chỉ đang tự hỏi, với cái thân hình 'mảnh mai' như lá lúa của ngươi, làm sao vượt qua được cửa kiểm tra cởi trần của lão sư dạy võ đây?”

Tôi sững sờ. Hắn biết ! Chắc chắn hắn đã nghi ngờ từ dải ruy băng hồng đêm qua.

Chiều nay, tại nhà tắm phía Tây, nếu tôi không nghĩ ra cách gì đó... thì cái lò luyện thi này sẽ chưa kịp khai trương đã thành lò thiêu xác tôi rồi !

 

Chương 4 của Ta Ở Cổ Đại Mở Lò Luyện Thi vừa kết thúc với nhiều tình tiết cuốn hút. Thuộc thể loại Cổ Đại, Không CP, Nữ Cường, HE, Đoản Văn, Hài Hước, Học Đường, Học Bá, Trả Thù, Xuyên Sách, Chữa Lành, Xuyên Không, Sảng Văn, Trinh thám, truyện hiện đang nằm trong top lượt đọc cao trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ chương mới nhất khi được cập nhật. Ngoài ra, bạn cũng có thể lướt qua các bộ truyện đang hot cùng thể loại để tiếp tục hành trình cảm xúc của mình!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo