Loading...
9
Sau trận này, vết thương của anh tôi nặng hơn.
Khương Nịnh ngã lên người anh tôi nên còn ổn, tiêu sái vẫy tay với chúng tôi rồi khập khiễng rời đi.
Tôi dìu anh trai khó khăn đi về nhà.
Trên đường, anh tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng mở miệng:
“Em gái à, em có thấy mấy ngày nay anh đặc biệt xui xẻo không?”
“Ôi, đời mà.” tôi đáp qua loa.
“Không! Không phải xui xẻo bình thường, anh cảm thấy bắt đầu từ khi em và cái cậu họ Tạ đó làm bạn cùng bàn.”
“Ôi, người mà.” tôi tiếp tục qua loa.
“Thẩm Tuệ!” anh tôi nóng nảy.
Ánh mắt tôi nghiêm lại, nghiêm túc nói:
“Anh, anh như vậy là không đúng. Anh không thể vì Tạ Dục An xuất thân từ cô nhi viện mà kỳ thị người ta, còn nói cậu ấy là sao chổi, đồ xui xẻo, anh quá đáng lắm! Anh, không ngờ anh lại là loại người như vậy, em thật sự rất thất vọng!”
Anh tôi sững người: “Anh có nói vậy sao? Anh…”
Anh suy nghĩ một chút, trầm giọng nói:
“Xin lỗi, Tuệ Tuệ, là lỗi của anh. Anh lại là người hẹp hòi như vậy, may mà có em nhắc nhở, sau này sẽ không như vậy nữa.”
Tôi hài lòng gật đầu.
Vừa dìu anh trai rẽ qua một góc, dưới ánh đèn đường liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Tạ Dục An!
Tôi lập tức lùi lại một bước lớn, anh tôi bị tôi kéo ngã ngửa ra sau, mở miệng định gào lên.
May mà tôi nhanh tay lẹ mắt bịt miệng anh lại.
“Suỵt!”
Anh tôi hiểu ý gật đầu, cùng tôi lén lút áp sát bức tường thò đầu ra nhìn.
Lúc này mới phát hiện dưới đèn đường không chỉ có Tạ Dục An, còn có một người phụ nữ trung niên thấp bé.
10
Đây chắc là mẹ nuôi của Tạ Dục An.
Người phụ nữ cầm một tấm ảnh trong tay, trừng mắt nhìn Tạ Dục An:
“Đã lớp 12 rồi, tôi tốn bao nhiêu tiền nuôi cậu ăn, nuôi cậu mặc, chuyển cậu đến trường cấp ba này không phải để cậu đi kết giao với mấy đứa bạn bè không ra gì!”
Tim tôi thót lại.
Dù không nhìn rõ nội dung tấm ảnh, tôi cũng đoán được trong ảnh chắc là mấy người chúng tôi.
Người phụ nữ vung tay tát tấm ảnh vào mặt Tạ Dục An, mép ảnh sắc nhọn cắt trên má cậu một vết xước dài.
Tạ Dục An không hề động đậy, rũ mắt xuống, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm.
Nhưng tôi vô cớ cảm thấy cậu nhất định rất đau lòng.
Ngay cả tim tôi cũng giống như bị vò nát, khó chịu đến mức không thở nổi.
Người phụ nữ nhìn gương mặt vô cảm của Tạ Dục An, càng tức giận, giọng nói đột nhiên trở nên sắc bén:
“Quỳ xuống cho tôi!”
Tạ Dục An vẫn không nhúc nhích.
Ngón tay người phụ nữ run rẩy, gần như chọc vào mặt cậu.
“Được, được, dù sao bây giờ tôi nói gì cậu cũng không nghe nữa đúng không? Lúc trước tôi không nên nhận nuôi một con sói mắt trắng như cậu! Cậu chờ đó, những người trong tấm ảnh này, tôi sẽ tìm từng đứa một, để phụ huynh của chúng quản giáo lại cho tốt!”
“Đừng đi.” Tạ Dục An vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng, sau đó cậu không do dự quỳ xuống.
Ngọn đèn đường cũ kỹ chớp nháy hai cái.
Trong ánh sáng trắng bệch đó, cậu quỳ thẳng tắp.
Giống như một cây tùng xanh giữa trời tuyết mênh mông.
Cậu nói:
“Tôi sẽ không ở cùng bất kỳ ai nữa.”
11
Anh tôi thấp giọng chửi một câu, nắm chặt nắm đấm kéo tôi ra sau, định bước lên tranh luận.
“Người này bị gì vậy? Tuệ Tuệ, em trốn ở đây đi, anh lên nói chuyện với bà ta.”
Tôi giơ tay ngăn anh lại, cố giữ bình tĩnh nói:
“Đừng kích động.”
Anh tôi cũng nhận ra điều gì đó, dừng bước.
Chuyện này không thể chỉ dựa vào nhiệt huyết nhất thời mà giải quyết được.
Nếu chúng tôi không thể thật sự giúp Tạ Dục An thoát khỏi hoàn cảnh này, thì sự bốc đồng lúc này chỉ trở thành lưỡi dao đâm ngược lại cậu sau này.
Không xa, người phụ nữ dường như đã trút hết tức giận, cùng Tạ Dục An lần lượt rời đi.
“Chúng ta bàn bạc kỹ càng, nghĩ ra một kế hoạch chu đáo rồi…”
Tôi vừa nói vừa quay đầu lại, lại thấy mặt anh tôi trắng bệch, trán đổ đầy mồ hôi.
Tôi giật mình, cũng đâu đến mức tức giận thành thế này chứ?
Anh tôi yếu ớt kéo khóe miệng, cười còn khó coi hơn khóc:
“Em gái à, vừa rồi anh tức quá đặt nhầm chân rồi.”
Tôi: “…”
Trong tiếng kêu thảm thiết suốt đường của anh tôi, một ngày hỗn loạn cuối cùng cũng kết thúc.
Nửa đêm, anh tôi đang ngủ say đột nhiên mở mắt, hét lên:
“Không đúng!”
Anh bật dậy, nhảy tới cửa phòng tôi đập rầm rầm.
“Không đúng! Anh căn bản không biết Tạ Dục An là trẻ mồ côi! Anh kỳ thị cậu ta khi nào! Khi nào nói cậu ta là sao chổi, đồ xui xẻo! Thẩm Tuệ, ra đây! Nói rõ!”
Tôi lật người, ngủ càng say hơn.
12
Tạ Dục An quả nhiên lạnh nhạt với chúng tôi hơn nhiều.
Dù vẫn mặt không biểu cảm như trước, tôi vẫn cảm nhận được sự khác biệt tinh tế trong đó.
Ví dụ như khóe môi mím chặt hơn một chút, ánh mắt kiềm chế hơn một chút.
Tôi thú vị quan sát một lúc, nhìn chằm chằm đến mức Tạ Dục An khó chịu toàn thân, điền vào bài trắc nghiệm mấy câu toàn chọn C.
Lúc này tôi mới ra hiệu cho anh trai.
Anh tôi lập tức lêu lổng đi tới, gõ gõ bàn của Tạ Dục An, chỉ về phía một tòa nhà giảng dạy ngoài cửa sổ.
“Thấy tòa nhà kia chưa?”
Anh tôi ngạo nghễ nhướn mày.
“Năm lớp 10, anh đánh nhau với một tên côn đồ thu tiền bảo kê trong trường, mẹ anh quyên góp xây đó.”
Ngón tay anh xoay một vòng, chỉ sang tòa khác.
“Tòa kia là năm lớp 11, anh đánh một lão súc sinh muốn động tay động chân với nữ sinh, còn tòa kia…”
Anh tôi thao thao bất tuyệt kể xong chiến tích của mình, ngửa mặt cười lớn:
“Biết sự lợi hại của anh chưa? Ha ha ha ha.”
Tôi lặng lẽ đưa tay che mặt.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/thanh-xuan-co-cau/chuong-3
Diễn xuất của anh tôi quá tệ!
Loại tệ mà bước vào giới giải trí một ngày là bị anti fan đào mồ tổ tiên luôn!
Nhưng dù tệ, vẫn có tác dụng.
Tạ Dục An rõ ràng thả lỏng hơn nhiều, không còn căng thẳng như trước.
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe Tạ Dục An nói:
“Tối qua các cậu có phải đã nhìn thấy gì không?”
Tôi lập tức bật dậy khỏi ghế.
“Không không không không có!”
Thôi bỏ đi.
Diễn xuất của tôi cũng tệ như anh trai.
“Được rồi, chúng tôi có thấy.”
Tôi cúi đầu nghịch ngón tay.
“Xin lỗi, chúng tôi không cố ý nhìn trộm. Hơn nữa cậu yên tâm, chúng tôi tuyệt đối không có ý cười nhạo cậu, chúng tôi chỉ muốn xem có thể giúp cậu điều gì…”
Trên mặt Tạ Dục An lộ ra vài phần ngơ ngác, còn có chút không biết nên phản ứng thế nào, cuối cùng chỉ khô khốc nói:
“Không sao.”
Mắt tôi sáng lên, nắm chặt tay Tạ Dục An.
“Vậy cậu có muốn rời khỏi ngôi nhà đó không? Chúng tôi đã nghĩ ra một kế hoạch rất chu đáo! Nhất định có thể giúp được cậu!”
Có lẽ bị ánh sáng trong đôi mắt đó làm nóng bỏng.
Hoặc bị hơi ấm truyền từ bàn tay đó thấm vào.
Tạ Dục An như bị ma xui quỷ khiến, muốn vô điều kiện tin vào câu nói này.
Cậu nói:
“Được.”
13
Chiều tối, anh tôi và Khương Nịnh nấp trong bóng tối ngoài cổng trường canh chừng.
Tôi ngồi xổm bên cạnh Tạ Dục An ghi chép.
“Cậu nói lại lần nữa xem, bà ấy ghét cậu làm gì nhất?”
“Thành tích sa sút, về nhà quá muộn, khóa cửa phòng, nói chuyện quá mười phút, còn có——”
Tạ Dục An dừng một chút, bổ sung thêm một từ.
“Yêu sớm.”
Tôi không nghi ngờ gì, ôm cuốn sổ nhỏ suy nghĩ một lúc, khoanh tròn mục yêu sớm:
“Được, quyết định vậy đi!”
Tôi thân mật khoác tay Tạ Dục An, dáng vẻ chim nhỏ nép người, đi ra cổng trường.
Cơ thể Tạ Dục An rõ ràng cứng lại.
Động tác của tôi khựng lại, lúc này mới nhận ra mình vừa làm gì.
Đêm tối tĩnh lặng, vạn vật yên ắng.
Chỉ có hai nhịp thở quấn quýt gần gũi.
Có… có chút ám muội rồi đấy anh em.
Chỉ vài bước đường, tôi càng đi càng không tự nhiên, càng đi càng chột dạ.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cổng trường, anh tôi trong bóng tối phát ra tiếng hét chói tai:
“Không đúng!”
Tên ngốc này, vừa lên đã đánh rắn động cỏ!
Tôi nhìn theo tiếng hét, nhưng lại thấy mẹ nuôi của Tạ Dục An đang tức giận đi tới.
Trông hoàn toàn không bị tiếng hét của anh tôi ảnh hưởng.
Kế hoạch thành công!
Tôi không kịp nghĩ nhiều, kéo tay Tạ Dục An chạy đi.
Vừa rẽ qua một góc, anh tôi và Khương Nịnh đã đuổi theo.
Anh tôi còn gào lên:
“Ai cho cậu nắm tay em gái tôi? Buông ra! Buông ra!”
Tôi cười khô một tiếng.
“Ha ha, thật ra là tôi nắm tay cậu ấy.”
Anh tôi gào còn to hơn.
Nếu không phải Khương Nịnh không chịu nổi bịt miệng anh ấy lại, người dân xung quanh chắc đã dậy đi dập lửa rồi.
14
Đêm đó, Tạ Dục An được anh trai tôi sắp xếp ngủ một đêm ở phòng khách xa phòng tôi nhất, sáng hôm sau lại cùng chúng tôi đến trường.
Đúng như tôi dự đoán, người đó đã chờ sẵn trong văn phòng từ sớm.
Tạ Dục An nói với tôi, bà ta tên là Tạ Nhân.
Vừa nhìn thấy tôi, Tạ Nhân liền mắt bốc lửa lao tới:
“Chính là con nhỏ không biết xấu hổ dám quyến rũ Dục An nhà chúng tôi phải không? Lại đây, còn nhỏ như vậy, cha mẹ cô dạy dỗ kiểu gì vậy!”
Anh trai tôi không nói hai lời liền chắn trước mặt tôi.
Tạ Nhân túm cổ áo anh, đẩy sang một bên.
Anh tôi thuận thế ngã xuống, trượt một cái rất mượt ra xa, ôm chân kêu lên: “Á! Chân tôi gãy rồi, bồi thường tiền!”
Tôi thuận thế quỳ xuống, nước mắt lưng tròng, nắm vai anh trai lắc qua lắc lại: “Anh! Anh! Anh đừng chết mà.”
Thời gian còn sớm, trong văn phòng chỉ có cô Vu khổ mệnh.
Cô ấy biết sơ qua tình hình gia đình của Tạ Dục An, lúc này nhìn màn diễn của hai chúng tôi, đột nhiên như được khai sáng:
“Ôi trời, thiếu gia Thẩm, sao cậu lại bị thương rồi? Tôi lập tức gọi người nhà họ Thẩm tới đón cậu! Nhưng chuyện này không liên quan tới nhà trường, cậu tuyệt đối đừng trách chúng tôi, cứ để mẹ của bạn học Tạ tự mình bồi thường đi.”
“Không liên quan là sao?” anh tôi nổi giận:
“Tôi nói cho cô biết, chân tôi mà có chuyện gì, mấy tòa nhà nhà tôi quyên góp cho trường tôi đều phải lấy lại, còn cậu nữa, Tạ Dục An! Tôi sẽ khiến cậu không tìm được bất cứ trường cấp ba nào trong nước dám nhận cậu!”
Tôi nghi ngờ nghiêm trọng câu cuối cùng là tiện thể trả thù cá nhân.
Cái tát Tạ Nhân giơ lên ban đầu mãi vẫn không hạ xuống.
“Thiếu gia? Nhà họ Thẩm? Quyên góp xây nhà?”
Bà ta lẩm bẩm, mặt cứng đờ quay người lại, cười gượng một tiếng:
“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm, tôi còn chưa dùng lực, sao có thể gãy xương được chứ?”
Anh tôi hừ lạnh:
“Chuyện này không phải bà nói là được.”
Cơn tức của Tạ Nhân bị nghẹn lại, tức đến mức tay run lên.
“Các người… là các người hợp lại hãm hại tôi!”
Tôi khoa trương bịt miệng, hít một hơi lạnh.
“Cô ơi, cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bừa, văn phòng có camera đấy, rõ ràng là cô đẩy anh tôi!”
Tạ Nhân thấy tình thế không ổn, liền bất chấp gào lên:
“Báo cảnh sát, tôi muốn báo cảnh sát!”
Tạ Dục An vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng.
“Mẹ, dừng ở đây đi.”
Tạ Nhân sững người, lúc này mới phát hiện Tạ Dục An đã rất lâu không gọi bà như vậy nữa.
Nhiều năm trôi qua rồi.
Khoảng thời gian bà gào thét điên loạn, còn cậu im lặng đối mặt đã vượt xa những ngày tháng ấm áp giản dị trước kia.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.