Loading...
Cô ta miễn cưỡng đồng ý:
"Được rồi , nhưng Tiểu Nhu khó khăn lắm mới ngủ được . Để ngày mai tôi chuyển về sau ."
Vừa nói , cô ta vừa âm thầm hướng ánh mắt sắc như d/ao về phía tôi .
Nội tâm không ngớt lời nguyền rủa tôi .
Tôi nhún vai.
Mục tiêu đặt ra cuối cùng cũng đạt được .
Chỉ tiếc là phải đợi thêm một ngày nữa thôi.
Khi anh ấy đi làm về, tôi mừng rỡ báo tin này với Từ Vũ.
Anh ấy kể cho tôi biết , thời còn đi học tiếng tăm của Chu Tĩnh ở trường không mấy tốt đẹp .
Đã vậy , cô ta còn luôn bám lấy anh như một miếng thạch cao da ch/ó.
Đêm nay, tôi quyết tâm sẽ ngủ một giấc thật ngon.
Nghĩ đến Chu Tĩnh sắp phải cuốn gói rời khỏi nhà mình , lòng tôi vui như xuân đến.
Sau khi đi mua sắm trở về, tôi đếm thời gian để trở về ngôi nhà dấu yêu không có Chu Tĩnh.
Kết quả vừa vào tới cửa, mẹ chồng đã nói với tôi rằng không thể để Chu Tĩnh rời đi .
Tôi : "……"
Thật là trùng hợp.
Chu Tĩnh và Tiểu Nhu đều bị sốt sau khi thức dậy vào sáng hôm sau .
Phản ứng đầu tiên của tôi là, cô ta đang định giở trò gì vậy ?
Dù sao ngày hôm qua tôi cũng nghe được cô ta không muốn quay về nhà.
Tôi mang một bụng nghi ngờ đến phòng cô ta .
Chu Tĩnh bấy giờ đang thong dong nghịch điện thoại trên giường.
Đó là chiếc điện thoại mà Chu Khải vừa gửi tới.
“Nghe mẹ chồng tôi nói cô và Tiểu Nhu bị b/ệ/nh.”
Tôi bước lại gần cô ta , Tiểu Nhu đang ngủ say, khuôn mặt tròn bé bỏng đỏ bừng.
Không biết Chu Tĩnh đang trò chuyện với ai nhưng sau khi nhìn thấy tôi , cô ta liền giấu điện thoại đi .
Lúc này , tôi mới để ý thấy miếng dán hạ sốt trên trán cô ta .
"Ừ, đúng vậy , hôm nay chúng tôi không chuyển đi được ."
Chu Tĩnh k.iê.u ng.ạo thông báo.
Tôi quan sát đối phương một cách cẩn thận, đôi mắt trong trẻo, giọng điệu khoẻ khoắn.
Thật không giống b.ệnh nh.ân sốt cao không đi nổi.
"Không tin à ? Cô lại đây, chạm vào thử đi , tôi đang nóng lắm."
Cô ta cong môi, nắm lấy tay tôi rồi đưa mặt đến gần.
Khoảnh khắc tay tôi sắp chạm vào trán cô ta , tôi thực sự đưa tay sờ thử.
Đúng là nóng hổi.
Tôi xoáy ánh nhìn vào mắt cô ta , nhất thời cảm thấy bối rối.
Khi tôi quay người định đi ra ngoài, bên tai tôi vang lên tiếng lòng quen thuộc của Chu Tĩnh.
"Đồ ngu, tôi dùng hai cái máy sưởi tay dĩ nhiên là rất nóng, loại như cưng không có cửa đuổi chị đâu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tra-xanh-den-nha/chuong-5.html.]
Ra là vậy .
Tôi đã hiểu mánh khoé của cô ta nhưng chưa muốn vạch trần ngay mà đến chỗ mẹ chồng đang lui cui nấu cháo cho Chu Tĩnh dưới bếp, đề xuất:
"Mẹ, con
đọc
trên
mạng thấy
người
ta
nói
nếu
bị
sốt do cảm lạnh thì cần
phải
ra
mồ hôi.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/tra-xanh-den-nha/chuong-5
Cái chăn
này
quá mỏng,
mẹ
đổi cho cô
ấy
cái chăn dày hơn
đi
!"
Thấy tôi , Chu Tĩnh lại giật mình .
Tôi bước nhanh tới, không nói câu nào trực tiếp vén chăn lên rồi kéo Chu Tĩnh ra khỏi giường.
Đúng là có hai cái máy sưởi tay dưới m.ô.n.g cô ta .
“Ủa, sao ở đây lại có hai cái máy sưởi tay vậy ?” Tôi giả vờ ngạc nhiên.
Chu Tĩnh nhận thấy kế hoạch đã bị bại lộ nên ra sức lao tới để che giấu bằng chứng.
Giỡn mặt à , bạn nghĩ tôi sẽ cho cô ta cơ hội làm điều đó sao ?
Trước khi cô ta kịp thủ tiêu chứng cứ, tôi đã xô cô ta ra một bên, chộp lấy cái máy sưởi tay.
Mẹ chồng đang tìm chăn bông dày trong tủ, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại . Vào lúc nhìn thấy chiếc máy sưởi tay, khuôn mặt bà tức khắc tối sầm lại .
Chu Tĩnh giả nai: " Tôi , tôi không biết gì hết? Sao lại có máy sưởi tay lại ở đây? Có lẽ là do Tiểu Nhu đã để ở đó."
Mẹ chồng đỏ bừng mặt vì gi.ậ.n d.ữ.
Nếu không phải vì sợ đ.á.n.h thức Tiểu Nhu đang ngủ say thì bà đã mở miệng mắng cô ta mấy câu rồi .
Đứa con gái nuôi mà bà thật lòng yêu thương lại xem bà như trò hề.
Làm sao Tiểu Nhu, một đứa trẻ chỉ vài tháng tuổi có thể làm điều này được ?
Tôi khoanh tay đứng bên cạnh màn kịch hay đang công chiếu.
Chu Tĩnh rơm rớm nước mắt giải thích, cô ta làm ra chuyện này là vì sợ không hoà hợp được với chị dâu, không muốn về nhà sống chung với chị ấy .
"Dù sao chuyện Tiểu Nhu s.ố.t vẫn là thật."
Nắm được một chút lý lẽ có thể cứu mạng mình , cô ta nhanh ch.óng vịn lấy cơ hội mong manh với hy vọng xoay chuyển tình thế.
Cô ta cũng gh.ê g.ớ.m lắm! Tiểu Nhu thật sự bị sốt. Thân nhiệt nóng như hơ lửa.
Bên ngoài tuyết rơi càng lúc càng dày đặc, tôi khẽ thở dài một tiếng.
Sắc mặt mẹ chồng dịu đi đôi chút nhưng có vẻ không thoải mái.
Tôi cũng không nghe thấy tiếng nói nào nữa.
Tuy nhiên, qua vụ việc này , Chu Tĩnh đã chính thức gieo một hạt giống ngờ vực vào lòng mẹ chồng tôi .
Trước khi đi , mẹ chồng còn nhấn mạnh : "Khi nào Tiểu Nhu khỏe lại thì con chuyển về nhà đi ."
Mấy ngày sau , con trai Chu Khải đ.á.n.h nhau với người khác. Anh ta bận bịu đến mức không thể đến nhà tôi để gặp cô ta .
Bất ngờ là Chu Tĩnh đột nhiên trở nên an phận thủ thường.
Nhưng cô ta lại thường xuyên ra ngoài hơn trước và mỗi lần trở về bị thương không ít thì nhiều.
Tôi đứng ngồi không yên, trong lòng vô cùng bất an.
Tôi không thể không để tâm đến cô ta .
Mặc dù từ sau chuyện lần đó, mẹ chồng tôi đã lạnh nhạt với cô ta nhưng trên đời này luôn có những chuyện khiến chúng ta lo lắng.
Tiểu Nhu cứ s/ốt c/ao t/ái phát liên tục.
Thuốc cũng đã uống, bệnh viện cũng đã đến nhiều lần nhưng vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm.
Vì chuyện này , mẹ chồng tôi cũng không an lòng nổi. Bà không có tâm trạng xem TV, cứ ngồi trên sofa thẫn thờ cả buổi.
So với sự điềm tĩnh của Chu Tĩnh, mẹ chồng tôi dường như còn lo lắng cho Tiểu Nhu hơn.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.