Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dù sao , ta lại có cơ hội được gặp hoàng đế.
Chẳng có lời cảm ơn nào tuyệt vời hơn thế.
Những ngày sau đó, mỗi sáng sớm Cố Minh đều đến hầu phủ đưa ta vào cung.
Bệnh đau đầu của hoàng đế ngày một thuyên giảm.
Dù ta chẳng đòi hỏi gì, Cố Minh vẫn luôn muốn cảm ơn.
Hắn tặng ta món trang sức đang thịnh hành nhất trong kinh, xếp hàng mua bánh hoa quế vừa ra lò, đưa ta đi dự săn hoàng gia.
Khi phát hiện ta cưỡi ngựa b.ắ.n cung còn giỏi hơn cả nam nhân thường, giúp hắn chiến thắng các hoàng t.ử khác trong buổi săn, được hoàng đế ban thưởng ngựa Hãn Huyết Bảo Mã, Cố Minh kinh ngạc vô cùng:
“A Tham, nàng còn muốn mang đến bao nhiêu bất ngờ cho ta nữa đây?”
Lúc đó rừng vắng người , ta khẽ nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi hắn :
“Còn cái này nữa.”
Cố Minh thân là Thái t.ử, ngày thường nghiêm cẩn tự giữ mình , đến một nha hoàn thông phòng cũng không có .
Hôm nay, ta đã trộn nước lan – hương thơm hắn thích nhất – vào son môi.
Hương lan thơm ngát, hắn chỉ do dự một chút rồi lập tức phản ứng, ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u ta , chủ động đáp lại nụ hôn sâu.
Một lúc lâu sau , hắn mới bịn rịn buông ta ra , đầu ngón tay nhẹ vuốt môi ta , giọng khàn khàn nói :
“A Tham, nàng giúp cô giành được sự yêu mến của phụ hoàng, lại giúp cô thắng cuộc săn, còn khiến cô vui đến thế này … nàng muốn được thưởng gì nào, hửm?”
Ta ôm lấy eo hắn , mắt long lanh ánh sáng – dĩ nhiên ta đã sớm nghĩ xong muốn gì.
Suốt hơn nửa tháng sau đó, ngoài việc vào cung châm cứu cho hoàng đế mỗi ngày, gần như ta đều ở lại Đông cung.
Trên đời này có biết bao binh pháp, sách luận quốc sách, mà toàn bộ những bản tịch quý hiếm đều nằm trong mật thất thư phòng của Thái t.ử.
Có lẽ vì nghĩ ta chỉ là nữ t.ử, không có uy h.i.ế.p gì, Cố Minh mang hết ra trước mặt ta , còn đích thân giảng giải.
Ngay cả lúc Thái phó giảng bài cho hắn , cũng cho phép ta ngồi nghe .
Hôm đó, Cố Minh không đến đón, ta nghĩ chắc hắn bận việc, nên tự mình về hầu phủ.
Không ngờ lại bắt gặp hắn và Thẩm Minh Châu đang nói chuyện trong vườn.
Thẩm Minh Châu nước mắt lưng tròng:
“Thái t.ử ca ca, huynh ngày ngày dẫn Thẩm Nguyệt Tham bên cạnh, tặng quà cho ả, còn xếp hàng mua bánh điểm tâm… chẳng lẽ huynh thực sự động lòng với con tiện nhân đó rồi sao ? Huynh còn nhớ rõ hôn sự của hai người chỉ là màn kịch để thay muội hả giận không ?”
“Chúng ta đã nói rồi mà, đến ngày thành thân , sẽ hủy diệt hết thảy của ả, ném vào giếng bỏ mặc sống c.h.ế.t, huynh quên rồi sao ?!”
Cố Minh trầm mặc một lúc:
“Ta nhớ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/trong-sinh-lam-mau-nghi-thien-ha/chuong-4
”
“Vậy sao huynh còn làm vậy ? Ngày đó còn cứu ả đi ?!”
Thẩm Minh Châu khóc càng dữ dội, Cố Minh giúp nàng lau nước mắt, thở dài:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-lam-mau-nghi-thien-ha-yizb/chuong-4.html.]
“Ta đối xử tốt với nàng, tặng nàng quà, chẳng qua vì nàng có giá trị lợi dụng, cũng để khiến nàng ngày càng động tình với ta hơn.”
“Chỉ như thế, khi hủy diệt nàng mới khiến nàng đau đớn đến tận cùng. Một nữ nhân độc ác từng bắt nạt tỷ tỷ như thế, sao xứng làm thái t.ử phi của ta ?”
Ta cười lặng lẽ – những người này đúng là luôn tự tin và ngạo mạn.
Tưởng mình đang lợi dụng người khác, nào biết mình chỉ là một quân cờ trong bàn tay của kẻ khác.
Vài ngày sau , bệnh đau đầu của hoàng đế hoàn toàn thuyên giảm.
Ngay sau đó, có tin hoàng đế sẽ cưới kế hậu, chỉ chưa công bố tiểu thư nhà nào.
Ngày cưới được định đúng vào hôm trước ngày thành hôn của ta và Cố Minh.
Theo quy củ, toàn bộ hoàng t.ử và đại thần đều phải vào cung chúc mừng, bái kiến tân hậu.
Như thể để bù đắp cho Thẩm Minh Châu, Cố Minh thậm chí đồng ý dẫn nàng vào cung, và hiếm hoi mời ta cùng đi .
Tất nhiên, chỉ với thân phận bằng hữu và ngự y.
Nhưng ta lại rất “tình cờ” bị bệnh, không tiện diện thánh.
Khi tiễn họ ra cổng, Cố Minh kéo ta ra một góc, hôn ta một nén nhang, dặn dò:
“A Tham, nàng nghỉ ngơi sớm đi , ngày mai ta sẽ đến đón dâu.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Thẩm Minh Châu nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi sưng của ta , ánh mắt đầy ghen tỵ, giọng điệu chua ngoa:
“Muội muội à , mai là ngày đại hôn của muội với Thái t.ử ca ca rồi , muội có mong chờ lắm không ?”
“Nói thật, tỷ còn thấy không nỡ xa muội , dù gì thì hai ta là tỷ muội , gặp được một lần là ít đi một lần rồi .”
Các hoàng t.ử khác nghe hiểu ẩn ý trong lời nàng, liền nhìn ta bằng ánh mắt giễu cợt, như thể đã thấy một kẻ c.h.ế.t thay vì cô dâu.
Cố Minh lại bất ngờ sa sầm mặt:
“Ngày đại hỉ, đừng có nói nhảm ở đây nữa!”
Nói xong liền lên xe ngựa trước .
Thẩm Minh Châu bĩu môi uất ức, cũng bước theo sau .
Họ vừa đi khỏi, ta liền bước lên cỗ xe ngựa đã đợi sẵn bên cửa hông.
Rẽ qua một khúc, xe ta lướt ngang xe của Cố Minh.
Thẩm Minh Châu thò đầu ra đùa cợt với mấy hoàng t.ử:
“Thật mong chờ ngày mai, lúc Thẩm Nguyệt Tham phát hiện ra mình chỉ là một ả hầu sưởi giường, còn người Cố Minh thực sự cưới là ta – Thái t.ử phi chân chính!”
“Nói trước nhé, chuyện đập gãy tay chân ả để ta làm , không thì khối lưu ly bảy màu ta mang theo chẳng được dùng. Ta phải đích thân thay Minh Châu hả giận.”
Cho đến khi Cố Minh gằn giọng quát lên, giọng lạnh đến rợn người :
“Câm hết miệng lại cho ta ! Người của ta xử lý thế nào, còn chưa đến lượt các ngươi xen vào !”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.