Loading...
Lý Tú Anh nhanh ch.óng quay lại , khẽ ra hiệu cho các tỷ muội . Lý Thanh Thanh thoáng chốc cảm thấy một luồng bất an chạy qua người , nàng bất giác nhìn theo bóng lưng của đại tỷ và các chị em khác, lòng nàng tràn ngập sự lo lắng mơ hồ.
Trên con đường nhộn nhịp, ánh sáng từ đèn l.ồ.ng đỏ rực, tiếng cười nói , tiếng nhạc lễ hội vang lên khắp nơi, nhưng không hiểu sao Lý Thanh Thanh vẫn cảm thấy có một sự theo dõi.
Nàng quay lại , đôi mắt đảo qua đám đông, nhưng chỉ thấy những bóng người vô danh qua lại trong lễ hội. Nàng cố gắng trấn an bản thân , nhưng cảm giác bất an không hề biến mất.
Đang lúc mọi người dừng lại trước một quán hàng rong, một nam t.ử bất ngờ xuất hiện.
Mắt hắn ánh lên vẻ ranh mãnh, hắn dừng lại trước Lý Thanh Thanh và khẽ cúi đầu: “Tiểu thư, nàng đ.á.n.h rơi khăn tay này phải không ?”
Lý Thanh Thanh giật mình lùi lại phía sau , muốn tránh xa nam t.ử đột ngột xuất hiện này .
Nhưng Lý Tĩnh Kỳ, không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng, khẽ đẩy nàng lên phía trước , nhanh miệng giả vờ ngạc nhiên: “Ô, hình như đây là khăn của Thanh Thanh đấy!”
Đám đông lập tức vây quanh đoàn nữ quyến phủ Lý, mà trung tâm chính là nam t.ử xa lạ đang cầm khăn tay đưa ra phía trước và Lý Thanh Thanh, chủ nhân chiếc khăn đầy sợ hãi và lúng túng muốn lùi bước cũng không được .
Phía sau lưng nàng, những tỷ muội ruột thịt khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối và ánh sáng đèn l.ồ.ng, không phân định rõ là đang lo lắng hay vui mừng. Hoặc có thể, chỉ đơn giản là điềm nhiên xem một con cờ sắp rơi khỏi bàn.
Ngay lúc đó, một tiếng quát lớn vang lên từ phía sau : “Khoan đã !”
Một đạo sĩ già, trông có vẻ kỳ bí với bộ đồ đen kín người , nhảy ra từ đám đông.
Ông chỉ vào nam t.ử kia và lớn tiếng: “Hắn có ý đồ xấu , chiếc khăn tay này có độc!”
Đám đông xôn xao, càng nhiều người dừng lại theo dõi sự việc.
ất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía nam t.ử. Hắn thoáng giật mình , nhưng chỉ trong tích tắc, vẻ mặt của hắn lại trở nên bình tĩnh.
Hắn lập tức lên tiếng, cố gắng giữ vững thế đứng của mình :
“Ta không có ý đồ gì cả! Chiếc khăn này chính là do tiểu thư này tặng ta !”
Lý Thanh Thanh lúc này cũng lùi bước về phía sau , gương mặt đầy vẻ sợ hãi lẫn hoang mang, nói năng lộn xộn:
“Không phải , ta không có ! Ta không quen biết ngươi!”
“Tiểu thư, rõ ràng nàng...”
Đạo sĩ không để hắn tiếp tục, ông nhanh ch.óng tiến lại nắm một góc khác khăn tay, mượn đèn l.ồ.ng từ một quán ven đường và giơ chiếc khăn lên sát ánh lửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tu-thu-nu-ta-lac-minh-thanh-phu-nhan-tuong-quan-wkol/chuong-7.html.]
Dưới ánh sáng ấm áp và nhiệt độ từ đèn l.ồ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/tu-thu-nu-ta-lac-minh-thanh-phu-nhan-tuong-quan/chuong-7
ng, những hạt đường li ti bắt đầu chảy
ra
,
làm
chiếc khăn trở nên nhòe nhoẹt loang lổ.
Đạo sĩ nghiêm giọng: “Đây là loại độc d.ư.ợ.c cực mạnh từ Tây Vực, chỉ cần chạm trúng người sẽ lập tức mất hết sức lực, sau đó thì bất tỉnh.”
Nam t.ử bối rối, sắc mặt tái đi khi nghe lão đạo sĩ giải thích. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán hắn .
Người thuê nói hắn chỉ cần gây sự chú ý rồi trả cái khăn cho Lý Thanh Thanh là xong, không ngờ lại xuất hiện biến cố. Hắn đoán hắn bị người lợi dụng để hạ đ/ộc cô nương ấy .
Sự hoang mang càng lớn dần trong lòng, nam t.ử bắt đầu cảm thấy mình bị cuốn vào một âm mưu nào đó.
Tiếng xôn xao mỗi lúc một lớn hơn. Thấy tình thế trở nên nguy hiểm, không nói thêm lời nào, hắn đột ngột quay lưng và bỏ chạy, lao vào dòng người đông đúc trên phố.
Những tiếng hô hào đuổi theo hắn , nhưng có lẽ cũng chẳng mấy ai thật sự làm việc không liên quan đến mình lại tiềm ẩn nguy hiểm.
Bóng dáng nam t.ử lẫn vào trong đêm tối, cùng lúc vị đạo sĩ thần bí cùng chiếc khăn loang lổ cũng hòa vào dòng người biến mất như một nhân sĩ giang hồ làm việc tốt không cần lưu danh.
Đại tỷ Lý Tú Anh bấy giờ mới phản ứng lại , bước lên trước khẽ vỗ vai trấn an:
“Thật nguy hiểm, may mắn có cao nhân xuất hiện.” Đôi mắt lại dò xét Lý Thanh Thanh.
“Tỷ tỷ .. muội sợ quá!” Lý Thanh Thanh khẽ cúi đầu, cơ thể run rẩy dữ dội như chưa thoát khỏi sự việc vừa rồi .
Lý Tĩnh Kỳ và Lý Mỹ Như cũng an ủi cô. Sau đó đại tỷ nói không còn hứng thú đi dạo nữa, mọi người cùng quay lại thuyền.
Lý Thanh Thanh, trong vòng vây của các tỷ muội thân thuộc, gương mặt đầy sợ hãi nhưng trong lòng lại lạnh lẽo đến vô cùng.
May mắn hôm nay nàng đã chuẩn bị sẵn, bỏ số tiền lớn thuê một đạo sĩ giả, lệnh cho ông ta theo sát nàng, khi có biến cố thì lập tức lao ra .
Các tỷ muội Lý phủ dạo chơi trong chớp nhoáng rồi lại quay về vì mất hứng, bỏ quên cái hẹn với biểu ca và không hay biết rằng tất cả đã được nhóm nam t.ử ngồi phía trên lầu cao xem kỹ, đến cả cái cười nhếch mép thoáng qua của Lý Thanh Thanh khi cúi đầu cũng bị thu vào mắt.
Gió đêm mát lạnh thổi qua mặt sông, mang theo hơi nước phảng phất, nhưng trên thuyền, không khí như bị nén c.h.ặ.t, đầy căng thẳng và ngột ngạt.
Sau sự kiện náo loạn ở chợ đêm, nhóm tỷ muội Lý phủ đã quay về thuyền, nơi chủ mẫu cùng ba di nương đang ngồi chờ.
Lúc mới thấy các nàng chủ mẫu và các di nương còn vui đùa sao về sớm như vậy nhưng thấy gương mặt căng thẳng của các nàng, Lý Thanh Thanh đôi mắt đỏ hoe vừa khóc thì biết sự việc không ổn .
Lý Tĩnh Kỳ, với vẻ mặt đầy nghiêm trọng, tiến lên trước , chậm rãi kể lại mọi chuyện đã xảy ra . Giọng nàng vẫn không giấu nổi vẻ ngờ vực khi nhắc đến Lý Thanh Thanh.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.