Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một chiếc xe ngựa xa hoa đi ngang qua rừng trúc, một bàn tay với ngón trỏ đeo chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy vén rèm lên nhìn về phía ta .
Ta nhìn thấy chiếc nhẫn ngọc, ký ức càng thêm hỗn loạn.
Dường như chính là bàn tay này đã dây dưa cùng ta đêm đó.
Một vị nam t.ử trẻ tuổi, anh tuấn phi phàm ngồi ngay ngắn trên xe ngựa, nội thất bên trong xe là màu vàng tươi, màu sắc dành riêng cho bậc đế vương.
Chẳng lẽ, đây là đương kim Thánh Thượng, Sở Hoài xuyên?
Sở Hoài Xuyên nhìn thấy ta , giật mình chớp mắt một cái, ra lệnh: “Hàn Sơn, dừng lại !”
“Dạ” Hàn Sơn tuân lệnh, dừng xe ngựa lại trước mặt ta .
Hắn từ trên xe ngựa bước xuống, cả người lộ ra khí chất tôn quý.
Hai ta đứng trong rừng trúc, có một mùi hương thoang thoảng dễ chịu, là mùi hương trên người hắn .
Giống như mùi hương mà đêm đó ta ngửi được .
Sở Hoài Xuyên và ta bốn mắt nhìn nhau , môi mỏng khẽ mở: “Vệ phu nhân, biệt lai vô dạng.”
Ta và Sở Hoài Xuyên cũng chưa từng gặp mặt.
Mà khi hắn nói ra câu biệt lai vô dạng, khiến cho ta có một cảm giác rất quen thuộc.
Ta thăm dò: “Ngươi biết ta ?”
“Ngu cô nương thật là quý nhân hay quên.” Hắn ngập ngừng.
Ta nín thở, cứ nghĩ rằng hắn sẽ nói đến chuyện đêm đó.
Không ngờ hắn lại nói cho ta một chuyện khác khiến ta ngạc nhiên hơn: “Bốn năm trước , ta có đưa cho nàng một túi thơm.”
Bốn năm trước , là lúc ta vừa tròn 16 tuổi.
Năm đó ta cùng với Vệ Tông vừa định ra hôn ước, ta cùng mẫu thân đến Yến Châu thăm Ngoại tổ mẫu.
Khi đi ngang qua thành Đan Dương gặp phải một trận ôn dịch.
Mẫu thân biết về y thuật, cũng đã dạy ta một chút y thuật.
Nhiều người bỏ chạy khỏi thành, chỉ có ta và mẫu thân lựa chọn ở lại giúp đỡ những người dân bị bệnh.
Trong những bệnh nhân ta cứu, đúng là có một vị nam nhân tặng cho ta một cái túi thơm.
Khi đó, hắn được sắp xếp nằm trong một lều tranh, mà ta mang mặt nạ phòng bệnh, nói chuyện cùng hắn qua vách lều, cũng nấu t.h.u.ố.c cho hắn uống.
Khi ôn dịch đã tạm lui, ta đến lều tranh tạm biệt hắn .
Hắn hỏi ta khuê danh cùng quê quán ở đâu .
Ta đáp: “Nhân sĩ Kinh thành, Ngu danh Uyển Nhược.”
Hắn với tay đưa ta một chiếc túi thơm, nói giữ làm tín vật, ngày sau báo đáp.
Thì ra , duyên phận của ta và hắn bắt đầu từ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/uyen-nhuoc/chuong-3.html.]
Gác lại suy nghĩ của mình , ta trầm tư nói : “Thì ra ngươi là vị công t.ử ngày ấy .”
Sở Hoài Xuyên hỏi ta : “Uyển Nhược, túi thơm ta tặng nàng ngày đó vẫn còn chứ?”
Túi thơm
kia
ta
đã
đặt trong một chiếc hộp gỗ
rồi
giấu
đi
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/uyen-nhuoc/chuong-3
Khi ta cùng mẫu thân hồi kinh, vào thành đã bị ngăn cản, Thủ vệ ở cổng thành đã lục soát tay nải của ta , chúng ta phải thiêu hủy tất cả đồ vật từ vùng dịch về mới có thể vào thành.
Dù sao cũng là tín vật người khác tặng, đem thiêu hủy là bất kính.
Vì thế ta bỏ vào một hộp gỗ, ở ngoại thành một dặm, tìm một gốc cổ thụ rồi chôn xuống.
“Đã chôn dưới một gốc cổ thụ ở ngoại thành, ngươi muốn vào thành sao , có thể cho ta quá giang một đoạn, cùng xem túi thơm còn hay không ?”
“Được.” Sở Hoài Xuyên mời ta lên xe ngựa.
Bánh xe lại lăn.
Nội thất trong xe càng quen thuộc, hình ảnh triền miên đêm đó cùng cảnh vật trước mắt càng trùng lặp.
Trên chiếc xe ngựa chật chội này ta và vị nam nhân đó liều c.h.ế.t dây dưa…
Nam nhân đêm đó có phải là người trước mắt hay không ?
Gương mặt ta đỏ bừng dưới ánh nắng chiều, muốn xuất huyết tới nơi.
Sở Hoài Xuyên không biết nghĩ tới cái gì, vành tai cũng ửng đỏ, trái ngược hẳn với khí chất lạnh lùng cao quý của hắn .
Ánh mắt hắn cứ đ.á.n.h giá ta , trong mắt chứa đầy cảm xúc khó hiểu.
Như là đang kiềm chế những cơn sóng tình cuồn cuộn.
Chỉ cần nhìn hắn thôi, ta đã có cảm giác như đang đắm chìm trong đó.
Nhất định là ảo giác.
Ta nhìn đi chỗ khác, vén rèm lên giả vờ xem phong cảnh bên ngoài.
Xe ngựa rất nhanh đã đến ngoại thành 1 dặm, ta dựa theo trí nhớ mà tìm gốc cây cổ thụ kia .
Sở Hoài Xuyên lệnh cho Hàn Sơn đào dưới gốc cây đó lên, đào ra một hộp gỗ.
Túi thơm còn nguyên vẹn trong hộp gỗ, ta lấy ra ngửi nhẹ, là mùi hương trên người của Sở Hoài Xuyên.
Sở Hoài Xuyên nghiêm túc nói : “Uyển Nhược, đây là tín vật đính ước ta tặng cho nàng, nếu nàng nguyện ý gả, bất cứ lúc nào ta cũng sẽ đón nàng vào cửa.”
Ta né ánh mắt cháy bỏng của hắn : “Công t.ử nói đùa, ta hiện giờ đã là Tướng Quân phu nhân.”
Sau khi xe ngựa vào thành, ta nói hắn để ta trước Ngu phủ.
Ta kể cho phụ thân và mẫu thân về chuyện Nam Vi mang thai, cùng ý định hòa li.
Phụ thân của ta Ngu Mộc Lễ nghe vậy xua tay nói : “Ngàn vạn lần không thể, con là Tướng Quân phu nhân lý ra nên làm gương tốt cho mọi người . Vệ Tướng Quân trấn thủ biên cương, nếu con yêu cầu hòa li, lại để cho muôn vàn các nương t.ử của tướng sĩ học theo, tướng sĩ biên cương làm sao yên tâm đ.á.n.h giặc, ta thân là Lễ Bộ thượng thư không thể để con làm như vậy .”
Mẫu thân của ta Thẩm Yên Ninh lại không đồng ý: “Ta mặc kệ có làm gương tốt hay không , ta chỉ cần khuê nữ của ta vui vẻ. Nếu con ở Vệ phủ sống không vui thì hòa li có sao đâu ? Uyển Nhược năm nay mới 20 tuổi, chẳng lẽ chỉ vì cái danh Tướng Quân phu nhân hữu danh vô thực, uổng phí quãng đời còn lại sao ?”
Ngu Mộc Lễ thao thao bất tuyệt nói : “ Đúng là vì con nó chỉ mới 20 tuổi, vẫn chưa hiểu được hôn nhân là gì, chờ con nó lớn thêm vài tuổi, hiểu chuyện, sẽ biết được nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện rất bình thường, cũng sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của phụ thân .”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.