Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng anh ta ý thức được bây giờ không phải lúc cãi nhau , con trai thật sự bị muộn học rồi .
Con trai học ở một trường tư thục, người trong đó không phú thì quý, con nhà giàu rất chú trọng giờ giấc, chắc chắn sẽ không ai phạm một lỗi lầm đơn giản như đi trễ.
Đặc biệt, người mà con trai thích là tiểu Tuyết lại nằm trong ban cán bộ lớp, nếu hôm nay nó đi trễ nó sợ tiểu Tuyết sẽ không thích nó nữa.
Trương Bách Xuyên nhanh ch.óng thay quần áo cho con trai.
“Quần áo tôi đâu ?”
Tôi mở to mắt.
Lúc trước tôi luôn giặt giũ sạch sẽ, ủi phẳng quần áo để trên sofa, bây giờ nhớ lại liền cảm thấy khó thở tức mà muốn vỗ mặt mình mấy cái.
“Ở trên đầu tôi nè!” Tôi nói xong liền bật tivi lên tập yoga.
Trương Bách Xuyên trừng mắt với tôi một cái, không biết tìm quần áo ở đâu , luống cuống mặc vào , kéo con trai đầu như ổ quạ chạy ra cửa, cơm cũng chưa kịp ăn.
Ngoài hành lang còn vọng lại tiếng con trai kêu đói.
Tôi đặt một bữa sáng thịnh soạn, sau khi tập yoga xong thì từ từ mà ăn.
Vừa ăn vừa kiểm tra một số câu hỏi, chiều nay sẽ đi phỏng vấn.
Mới ăn xong, giáo viên chủ nhiệm của Trương Dịch Minh liền gọi đến.
Tôi cúp máy.
Trương Dịch Minh đã không còn là con trai của, chuyện nó ở trường như thế nào liên quan gì đến tôi .
Sau khi kiên trì gọi nhiều cuộc điện thoại, cuối cùng giáo viên cũng dừng gọi và bắt đầu gửi tin nhắn.
“Mẹ tiểu Minh, sao hôm nay chị lại như vậy ? Tiểu Minh không những đi học muộn, còn không mặc đồng phục của trường, người thì dơ, mặt thì chưa rửa, bài tập hôm qua cũng chưa có làm , có mẹ mà như vậy sao ?”
Giáo viên tức giận chỉ trích tôi : “Hôm nay chị phải đến trường một chuyến!”
Tôi vốn định làm bộ như không thấy, nhưng cũng không muốn dây dưa nữa, vẫn phải trả lời một câu: “ Tôi và ba nó đã ly hôn, Trương Dịch Minh do ba nó nuôi, cô mau xóa liên lạc của tôi đi , sau này có duyên gặp lại !” Nói xong tôi liền chặn số giáo viên luôn.
Thế giới lập tức thanh tịnh, điện thoại của tôi cuối cùng cũng là của tôi .
Trước khi ra cửa, tôi vào nhà vệ sinh phát hiện đồng phục của Dịch Minh đang nằm trong máy giặt, nhưng nó đã bị rách nát, nước vương vãi trên mặt đất, chắc là máy giặt bị hư rồi .
Trương Bách Xuyên thật là giỏi việc nhà.
Tôi tới công ty của bạn thân đúng giờ, quá trình phỏng vấn cũng thuận lợi, tôi thậm chí còn có cảm giác như thời sinh viên.
Tôi phỏng vấn ở vị trí trợ lý phòng tài vụ. Ở bộ phận tài vụ của công ty sẽ nắm bắt rất nhanh tình hình chung của công ty.
Nhưng không biết có phải do ảo giác hay không , từ công ty bước ra tôi vô tình lướt qua một cô gái, ngửi thấy một mùi hương rất quen thuộc.
Tôi đang muốn nhìn mặt người kia thì điện thoại reo lên.
Đây là chỗ phỏng vấn thứ hai của
tôi
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ba-noi-tro-toan-thoi-gian/chuong-3
Ở nhà bảy năm, bản lĩnh khác thì không biết , nhưng bài tập của con trai tôi thì tôi hoàn toàn hiểu rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ba-noi-tro-toan-thoi-gian/chuong-3.html.]
Thay vì lãng phí toàn bộ sức lực lên người Trương Dịch Minh, còn không bằng đi dạy dỗ mấy đứa trẻ ngoan ngoãn khac chưa kể còn có tiền lương.
Hiện tại, mỗi một đồng một cắc đều liên quan đến tôn nghiêm của tôi .
Phụ nữ không độc lập về tài chính dù có làm bao nhiêu đi chăng nữa bọn họ cũng sẽ coi như không có , cũng sẽ nói mình ăn không ngồi rồi .
Tới nhà khách hàng, tôi hoang mang, bởi vì học sinh mà tôi dạy kèm chính là tiểu Tuyết.
Cô bé trắng trẻo, sạch sẽ rất là lễ phép, khi tôi giảng bài cũng rất chăm chú, kiên nhẫn lắng nghe .
Chúng tôi hoàn thành tốt bài tập về nhà, còn học thuộc thêm một bài thơ cổ.
Dạy kèm xong thì mẹ tiểu Tuyết cũng vừa về, cô ấy kích động kéo tôi lại nói lời cám ơn.
“Cô là mẹ của tiểu Minh đúng không ? Thoạt nhìn còn trẻ quá, Tôi cũng có nghe cô nhận dạy kèm, chỉ cần cô chịu đến dạy tiểu Tuyết học phí tùy ý cô!”
Tôi gật đầu đồng ý.
Mẹ tiểu Tuyết là mẹ đơn thân , còn là một người phụ nữ mạnh mẽ, chúng tôi điều tự hiểu mà không nhắc chuyện ngày hôm qua ở cổng trường.
Tôi với cô ấy vừa gặp đã quen, khi biết tôi không còn làm nội trợ toàn thời gian nữa thì rất vui, còn cổ vũ tôi .
“Phụ nữ nên ra ngoài đi đây đi đó, ở nhà hoài cũng không tốt !”
Tôi vốn muốn lịch sự nói một hai câu liền rời đi , nhưng lại bị giữ lại dùng cơm chiều.
Trên mâm cơm chúng tôi trò chuyện rất vui, chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm với nhau từ khởi nghiệp đến sinh con, cho đến cách cân bằng cuộc sống hôn nhân.
Thế nên khi tôi về nhà trời đã tối mịch.
Tôi vui vẻ vào cửa thì cảm thấy không khí trong nhà vô cùng căng thẳng.
Trương Bách Xuyên đen mặt ngồi trên sofa, con trai cũng nhìn tôi mà bĩu môi bất mãn.
Trong nhà thì càng rối loạn, vớ bẩn ném lung tung, sàn nhà bừa bộn, thậm chí còn hơi dinh dính.
Tôi không thèm để ý đến bọn họ, chuẩn bị đi vào phòng ngủ.
Trương Bách Xuyên lên tiếng phá vỡ bầu không khí.
“Tiểu Minh hôm nay đi học trễ cô biết không ? Hơn nữa còn không làm bài tập bị phạt đứng hết tiết học. Tôi vừa tan ca đã bị giáo viên giữ lại nói chuyện, cô không có gì để giải thích sao ?”
Con trai cũng đầy bất mãn.
“Đều tại bà, hôm nay tiểu Tuyết chê tôi dơ, không thích tôi !”
Ha Ha.
Tôi cười .
“Thì sao ? Giáo viên mắng mày thì mày đi tìm giáo viên mà trách, không phải chuyện của tao!”
Mặt Trương Bách Xuyên nổi đầy gân xanh, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Tần Miểu, cô náo loạn đủ chưa ? Cô thật sự cho rằng chúng tôi không có cô thì sẽ không sống nổi sao ? Cô nghĩ cô là thức ăn sao ?” (ý là không ăn thì không sống nổi á)
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.