Loading...

BẢO BỐI ÔM QUA MÙA ĐÔNG
#6. Chương 6

BẢO BỐI ÔM QUA MÙA ĐÔNG

#6. Chương 6


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Đánh vài ván cho đã ghiền, Lục Dữ mới nhớ đến bạn gái mình .

 

“Lâm Phong, bàn này để lại cho cậu .” Lục Dữ đi đến một bàn khác, quay mặt nói với Hứa Lộ Bạch: “Lộ Bạch, đến bên này đi , anh dạy em.”

 

Mắt thấy Hứa Lộ Bạch đi đến dính chung một chỗ với Lục Dữ, trong đầu Sở Hòa nghĩ quả nhiên là ch.ó độc thân ở bên cạnh người có tình yêu, phải chuẩn bị tốt tâm tư có thể bị ném đi bất cứ lúc nào.

 

“Muốn học chơi à ?”

 

Có một bóng mờ bất thình lình phủ lên đầu Sở Hòa, cô hơi ngẩn người , do dự trả lời: “Không cần đâu , anh cứ chơi đi , tôi ngồi nhìn là được .”

 

“Đứng trên bờ không học bơi được , chỉ nhìn mà không luyện cũng vô dụng.”

 

Sở Hòa cười ngượng ngùng: “ Tôi rất ngốc, sợ học không được .”

 

“Không thử một lần làm sao biết được ?” Trong đôi mắt Kỷ Lâm Phong ẩn chứa ý cười , “Đến đây, xem thử chút đi .”

 

Dường như trong giọng nói của Kỷ Lâm Phong có một loại sức mạnh khiến người khác phải thuận theo vậy , Sở Hòa chần chừ mấy giây, vẫn đứng lên đi cùng với anh .

 

“Trước tiên duỗi thẳng cánh tay trái, lòng bàn tay hướng xuống đè trên mặt bàn, năm ngón tay cố gắng mở ra ổn định, lòng bàn tay hơi cong lại , để ngón cái và ngón trỏ dán c.h.ặ.t lại , ngón trỏ nhổng lên, sau đó đặt gậy bóng vào phần lõm được tạo thành giữa hai ngón tay, cây cơ sẽ di chuyển ở phần này .” Kỷ Lâm Phong đưa cho Sở Hòa cầm một cây cơ đ.á.n.h bida, anh cầm cây cơ của mình chậm rãi làm động tác tay mẫu cho cô xem. “Thời điểm cầm gậy bóng, ngón cái và ngón trỏ của bàn tay phải nhẹ nhàng kẹp gậy bóng. Chú ý tay trái và tay phải đều phải cách đầu gậy nửa nắm tay, lúc cầm gậy nên ung dung thoải mái, sử dụng cổ tay chuyển động và kích bóng.”

 

Sở Hòa quan sát động tác tựa như đang vẽ hồ lô của Kỷ Lâm Phong, suy nghĩ nửa vời tại sao ngón tay của anh trông cũng đẹp như vậy nhỉ.

 

Tay trái của anh ấn đè trên mặt bàn, vừa trắng vừa dài, nhưng lại không hề mỏng manh như cây trúc. Đốt ngón tay cân đối, không có nếp gấp khó coi tại các khớp ngón tay.

 

Nghĩ đến tay mình cũng được rất nhiều người khen ngợi, Sở Hòa bình thường trở lại .

 

hằng nguyễn

Tiếp theo đó Kỷ Lâm Phong làm mẫu cách đứng cho cô xem.

 

“Chân trái tiến một bước nhỏ lên phía trước bên trái với bàn chân hướng ra ngoài, bàn chân phải cũng xoay ra ngoài khoảng bốn mươi đến năm mươi độ, khoảng cách giữa hai chân cỡ bằng chiều rộng của vai. Lưng hạ thấp xuống như vậy …. Đúng , chỉ ép xuống như vậy thôi, tiếp tục….” Kỷ Lâm Phong bước đến hướng dẫn cô làm động tác tay, “Phải áp sát đến vị trí gần với bàn bóng.”

 

Ánh mắt Kỷ Lâm Phong vẫn luôn tập trung nhìn vào phần hông dưới của mình , Sở Hòa biết rõ anh không cố ý, nhưng cứ nhìn lại nhìn như thế, Sở Hòa cảm giác eo mình đã nóng lên rồi .

 

Bày ra tư thế trước mặt một người đàn ông tương đối xa lạ, còn để anh cẩn thận quan sát và điều chỉnh, sự xấu hổ trong nhất thời chuyển từ phần hông lên đến trên mặt Sở Hòa, cực kì không được tự nhiên.

 

Nhưng khi cúi người đè thấp cơ thể thế này Sở Hòa mới ý thức được , đã lâu lắm rồi mình không vận động. Eo cứng nhắc không khác gì một nhánh cây, chỉ cần làm mấy động tác vận động mạnh thì chắc chắn có thể gãy mất thôi.

 

“Sau đó là tư thế đầu. Thời điểm đ.á.n.h bóng thì đầu phải nâng lên, hai mắt nhìn thẳng về phía trước , nhìn chằm chằm theo hướng của cây cơ.” Kỷ Lâm Phong thấy Sở Hòa vừa nghe đã hiểu, trong mắt hiện lên sự tán thưởng, “Tư thế làm tốt lắm.”

 

Không nói tiếng nào đã đi theo học anh cách chơi, vẻ mặt trông cực kì ngoan ngoãn.

 

Sở Hòa mỉm cười hơi ngượng ngùng, đàm luận binh pháp trên giấy, chiến đấu thực tế lại biến hóa khó khăn, mình rất rõ ràng mình đang làm gì.

 

“Cô thử tùy ý kích bóng dựa theo cách tôi dạy xem.”

 

Kỷ Lâm Phong cầm cây cơ nhẹ nhàng kích bóng trên bàn, có một sự buông thả phóng khoáng.

 

Sở Hòa cũng đứng ngay ngắn lại , thời điểm cầm gậy hướng về phía quả bóng màu trắng, Sở Hòa phát hiện cổ tay của mình vốn luôn ổn định từ đó đến giờ, thế mà lúc này lại đang run nhẹ.

 

Tay phải của cô vội vàng kích bóng, vì hốt hoảng, nên lực tay hơn mạnh, khiến bóng đập loạn xa vào mặt bàn.

 

Sở Hòa đứng thẳng người lên, c.ắ.n c.ắ.n môi dưới , như kiểu lỡ làm sai chuyện gì đó nên không biết phải giải quyết thế nào vậy .
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/bao-boi-om-qua-mua-dong/chuong-6

 

Kỷ Lâm Phong nhìn dáng vẻ nhút nhát lúng túng của cô, bất chợt cảm thấy buồn cười .

 

“Không sao cả, đừng khẩn trương, cứ thoải mái đ.á.n.h.”

An Tĩnh“Cổ tay không cần dùng sức. Thử lại lần nữa đi ?”

 

Sở Hòa cúi đầu phồng má, đè eo thấp xuống, tiếp tục điều chỉnh tư thế.

 

Nhưng lần này lại không có gì thay đổi cả, cây cơ vẫn không thể đứng yên.

 

Bỗng dưng Sở Hòa nhớ đến tình huống lần đầu tiên chơi tennis khi còn là học sinh, lúc vừa mới bắt đầu học đ.á.n.h bóng, cổ tay mình cũng mất khống chế như vậy , cũng không biết run rẩy như thế sao lại tạo ra lực đ.á.n.h mạnh như kia được ?

 

Một bàn tay ấm áp đặt lên tay phải của Sở Hòa, hơi dùng sức giúp cô ổn định lại cổ tay đang run rẩy.

 

Chóp mũi mơ hồ cảm nhận được hương vị rượu nồng truyền đến, lí trí của Sở Hòa cứng đờ, ngay cả hít thở cũng ngừng lại .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bao-boi-om-qua-mua-dong/chuong-6.html.]

“Để đầu cây cơ hướng về phía bóng, tạo thành một đường thẳng… Phải cách bóng khoảng sáu đến mười xentimet. Cổ tay không cần căng quá, buông lỏng, không cần dùng sức.”

 

Giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng của đàn ông vang lên bên tai, Sở Hòa chuyển động cứng nhắc như máy móc.

 

Tựa như vòng cả người Sở Hoà vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c vậy , tay trái của Kỷ Lâm Phong chống lên mặt bàn, tay phải cầm lấy tay cầm cây cơ của Sở Hòa, nhẹ nhàng kích động.

 

Một tiếng “cạch” vang lên, một quả bóng vào lỗ.

 

Vừa rồi Kỷ Lâm Phong thấy dáng vẻ không hiểu cách chơi của cô nên đã trực tiếp đi vào hướng dẫn mà không chút nghĩ ngợi, chờ đến khi nhận ra được nhiệt độ trên cơ thể bên người cạnh, mới ý thức được hành động của mình hơi vô lễ.

 

Kỷ Lâm Phong thôi cười , chớp mắt một cái, nhanh ch.óng buông tay trở về chỗ cũ.

 

Nhưng hình như khứu giác lại cảm nhận được dư vị đọng lại , không biết là hương thơm từ cơ thể cô gái hay là quần áo, cũng có thể là mái tóc dài của cô chăng.

 

Toàn bộ quá trình cũng tương đối ngắn ngủi, ngay cả vẻ mặt cũng không kịp bộc lộ cảm xúc, Sở Hòa chỉ cảm thấy cánh tay phải nhanh ch.óng ma sát với vải vóc phía sau lưng, dường như còn có nhiệt độ không thuộc về làn da mình .

 

Hai người không hẹn mà cùng nhìn bàn bida chằm chằm, yên lặng trong chốc lát.

 

“Thử lại lần nữa xem” Giọng nói trầm thấp của Kỷ Lâm Phong lại vang lên bên tai.

 

Sở Hòa thở hắt ra một hơi , đổi phương hướng khác.

 

Cổ tay vẫn còn cứng đờ hệt như lúc nãy, nhưng dù sao cũng không run nữa.

 

Không có quả bóng nào vào lỗ cả.

 

Sở Hòa cũng không thèm để ý đến, cô đứng thẳng duỗi phần eo ê ẩm, đặt gậy bóng xuống.

 

“ Tôi nghỉ một lúc đây.”

 

“Đau hông à ?”

 

Bị Kỷ Lâm Phong nhìn thấu, còn nói ra thẳng thừng như vậy , Sở Hòa có hơi lúng túng.

 

“Đến ghế sofa ngồi một lúc đi .” Đầu Kỷ Lâm Phong hướng về phía ghế sofa bên cạnh cửa sổ, nói với cô.

 

“Ừm.” Sở Hòa vừa định nhấc chân đi về phía ghế sofa, nhưng động tác lại miễn cưỡng khựng lại .

 

Kỷ Lâm Phong cũng nhìn thấy.

 

Lục Dữ và Hứa Lộ Bạch đang ngồi trên ghế sofa hôn đến độ khó rời nhau .

 

Có chuyện gì vừa mới xảy ra vậy ?”

 

Tại sao đột nhiên lại trở nên như vậy rồi ?

 

Các cặp đôi đều cứ trực tiếp như vậy sao ?

 

 

Cuồng phong bão táp trong đầu Sở Hòa mất khống chế nhảy ra không ngừng.

 

Không khí bên trong phòng dường như ngưng đọng lại , tựa như không nghe thấy bất kì âm thanh gì. Trong bầu không khí bức bách này , khí oxi cũng như bị hút hết đi , hô hấp thật khó khăn.

 

Sở Hòa luống cuống ngẩng đầu nhìn về phía Kỷ Lâm Phong, như thể đang tìm đồng loại, hy vọng anh sẽ đưa cô rời khỏi không gian ngột ngạt này vậy .

 

Cô và Kỷ Lâm Phong hai mắt nhìn nhau , Sở Hòa thấy được biểu cảm phức tạp khó diễn tả trên khuôn mặt anh .

 

Sở Hòa khó xử như một người bị trói tay trói chân vậy , không biết nên làm gì bây giờ. Không đi thì đau khổ, mà đi thì sợ phát ra tiếng vang gì đó quấy rầy đôi tình nhân, như thế sẽ khiến cả bốn người đều lúng túng.

 

Thật sự là xấu hổ nhất trong năm, không có gì sánh bằng.

 

Vẫn là Kỷ Lâm Phong mở miệng trước : “Nơi này có hơi ngột ngạt…Đi ra ngoài chút không ?”

 

Sở Hòa gật đầu lia lịa.

 

Nhanh ch.óng rời khỏi cái nơi ngập tràn hương vị tình yêu thúi này thôi!

 

 

Bạn vừa đọc xong chương 6 của BẢO BỐI ÔM QUA MÙA ĐÔNG – một bộ truyện thể loại Ngôn Tình, Đô Thị, Hệ Thống, HE, Hiện Đại, Hài Hước, Sủng, Hào Môn Thế Gia, Học Bá, Gia Đình, Tổng Tài, Ngọt, Truy Thê, Dưỡng Thê đang nằm trong top tìm kiếm tại Sime Ngôn Tình. Tình tiết ngày càng cuốn hút, hứa hẹn những diễn biến bất ngờ phía trước. Hãy theo dõi Fanpage để cập nhật chương mới sớm nhất, và nếu bạn đang tìm cảm hứng đọc tiếp, nhiều truyện cùng thể loại đang sẵn sàng chờ bạn khám phá!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo