Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôn sư thúc vừa dứt lời, ánh mắt của Tô Diệu Diệu và Cố Gia Lăng đồng thời dừng trên mặt Tạ Cảnh Uyên.
Tạ Cảnh Uyên trả lời trước : “Nếu đi phủ thành, đi về e rằng mất một tháng, trong khoảng thời gian này trong quan đành làm phiền sư thúc.”
Tôn sư thúc gật đầu: “Bổn phận của ta , ngài cứ an tâm xuống núi.”
Đặt tấm lông cáo xuống, Tôn sư thúc rời đi .
Cố Gia Lăng bay tới đậu trên tấm đệm lông cáo, trong giọng nói đầy hứng khởi:
“Đạo trưởng, tấm lông cáo này chắc bán được không ít bạc nhỉ?”
Tô Diệu Diệu tiếp lời: “Chắc chắn rồi , nhân loại thích nhất là da bạch hồ. Cửu Vĩ Hồ có nhiều đuôi như vậy , mỗi đuôi làm thành một chiếc khăn quàng lớn, một cái cũng bán được trăm lượng.”
Lời nàng phần nhiều là suy đoán. Từ Thủ kiến thức rộng, liền giải thích:
“Da lông Cửu Vĩ Hồ ngàn năm có tác dụng chấn nhiếp yêu tà bình thường, khiến chúng không dám tới gần. Một cái đuôi thôi, nếu gặp được người mua thích hợp, cũng có thể bán tới ngàn lượng bạc.”
Từ Thủ chỉ là nghiêm túc trình bày sự thật. Hắn nói xong, liền thấy trên mặt mèo của Tô Diệu Diệu, mặt chim của Cố Gia Lăng đều lộ ra nụ cười .
Từ Thủ: “…… Lông cáo thuộc về Thanh Hư quan, các ngươi đừng nảy sinh tham niệm.”
Tô Diệu Diệu nhảy khỏi cửa sổ, tới bên Tạ Cảnh Uyên, không ngừng dùng đầu cọ vào cẳng chân hắn :
“Ta mặc kệ, đạo trưởng đã đáp ứng tặng ta một chiếc giường Bạt Bộ xinh đẹp .”
Cố Gia Lăng cũng bay lên bàn. Bị Tô Diệu Diệu chen lấn, hắn tò mò hỏi:
“Giường Bạt Bộ là giường gì?”
Tô Diệu Diệu đáp: “Một loại giường đặc biệt đẹp , một cái đuôi hồ là mua được rồi .”
Cố Gia Lăng sáng mắt: “Vậy ta cũng muốn giường Bạt Bộ. Đạo quan hiện có phòng trống, vừa lúc chia cho ta một gian.”
Đạo quan có phòng trống, là vì có đạo sĩ đã qua đời. Tạ Cảnh Uyên vốn đã trầm mặt vì lời nói vô tâm của Cố Gia Lăng, lúc này đối diện với hai cái đầu tròn vo khác nhau về kích thước nhưng giống hệt nhau , lại không giận nổi.
Hắn nhìn sang Từ Thủ: “Ngươi có muốn thêm gì không ?”
Từ Thủ lắc đầu: “Có thể theo đạo trưởng tu luyện, đã là đại tạo hóa của ta .”
Tạ Cảnh Uyên thầm nghĩ, chờ đổi lông cáo lấy bạc, hắn sẽ tự quyết mua chút gì đó cho Từ Thủ.
Ăn xong bữa sáng, Tạ Cảnh Uyên từ biệt đồng môn, mang theo tam yêu xuống núi.
Từ Thủ kiên nhẫn đi bên cạnh hắn , Cố Gia Lăng bay tới bay lui trên không , Tô Diệu Diệu lười nhác, lén nhảy lên lưng Từ Thủ.
Từ Thủ nhe răng với nàng. Tô Diệu Diệu linh cơ khẽ động, thuận thế nhảy lên vai Tạ Cảnh Uyên.
Từ Thủ:……
“Đạo trưởng lạnh đó, ta lấy đuôi quấn cho ngài làm khăn choàng.”
Tô Diệu Diệu
vừa
liếc trộm biểu cảm của Tạ Cảnh Uyên,
vừa
kiếm cớ quấn đuôi qua cổ
hắn
,
hoàn
toàn
mặc kệ hiện giờ là đầu hạ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/dao-truong-va-meo/chuong-4
Đuôi mèo lông xù vừa ngứa vừa vướng, Tạ Cảnh Uyên lạnh nhạt nói : “Lấy ra .”
Tô Diệu Diệu lập tức thu đuôi, vốn định nhảy xuống, nhưng chờ một lúc thấy Tạ Cảnh Uyên không đuổi nàng, liền an tâm cuộn tròn trên vai hắn .
Từ Thủ: “Không được làm càn trên người đạo trưởng, xuống đi , ta cõng ngươi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dao-truong-va-meo/chuong-4-2.html.]
Tô Diệu Diệu đổi hướng, đưa m.ô.n.g mèo tròn vo về phía hắn . Từ Thủ tức tối dời ánh mắt.
Cố Gia Lăng bay một vòng trở lại , thấy Tô Diệu Diệu thoải mái như vậy , cũng muốn đáp xuống vai Tạ Cảnh Uyên.
Nhưng hắn còn chưa kịp tới gần, thanh kiếm sau lưng Tạ Cảnh Uyên đột nhiên lộ ra một đoạn.
Cố Gia Lăng buộc phải dừng lại giữa không trung, oán giận: “Đạo trưởng vì sao chịu để nàng ngồi ? Rõ ràng ta còn nhẹ hơn.”
Tạ Cảnh Uyên đáp: “Ngươi quá ồn.”
Cố Gia Lăng:……
Xuống núi, đi về phía nam năm dặm là Trần Tiên trấn. Tạ Cảnh Uyên định đi thuê xe ngựa, liền để tam yêu ở lại trông coi lông cáo.
Tô Diệu Diệu nói : “Ta đi cùng đạo trưởng.”
Tạ Cảnh Uyên nhìn con mèo trên vai, đưa ra điều kiện: “Vào trấn không được mở miệng.”
Tô Diệu Diệu gật đầu. Không có việc gì nàng cũng chẳng thích nói chuyện.
Cố Gia Lăng vừa định đòi đi cùng, nghe xong liền nuốt lời trở lại . Không cho hắn nói chuyện, thà g.i.ế.c hắn còn hơn.
Từ Thủ thì hiểu rõ ngoại hình mình dễ khiến bá tánh sợ hãi, căn bản không đề loại yêu cầu vô lý này .
Thế là Tạ Cảnh Uyên để lại một ch.ó một chim, mang theo Tô Diệu Diệu đi về phía trấn.
Cố Gia Lăng đứng trên cành cây nhìn theo bóng dáng họ, nói với Từ Thủ:
“Ta vẫn cảm thấy đạo trưởng đối với Tô Diệu Diệu tốt hơn.”
Từ Thủ rũ tai, lười nghe .
Trấn trên . Bá tánh nơi đây hầu như đều quen biết Tạ Cảnh Uyên, thấy hắn liền nhiệt tình chào hỏi.
“Đạo trưởng tới mua đồ sao ?”
“Ơ, sao đạo trưởng lại mang mèo ra ngoài, con mèo này ngoan thật!”
“Đạo trưởng, mèo của ngài xinh quá, cho ta sờ một chút được không ?”
Tô Diệu Diệu nhìn tiểu cô nương nói chuyện, nghiêng đầu, ghé sát tai Tạ Cảnh Uyên thì thầm: “Ta chỉ ở nhờ Thanh Hư quan, không phải mèo của đạo trưởng, cũng không muốn cho nàng sờ.”
Lông mèo cọ lên cổ hắn , giọng nói lại mềm mại như vậy , khiến Tạ Cảnh Uyên cảm nhận được một rung động xa lạ, xuyên qua da thịt, thẳng tới xương tủy.
Hắn thất thần “Ừ” một tiếng.
Tô Diệu Diệu hài lòng, vừa định rụt đầu lại , chợt thấy một tiệm bánh bao. Bánh bao thịt nóng hổi, mùi hương đặc biệt mê người .
Nàng tiếp tục kề tai nói nhỏ: “Đạo trưởng, ta muốn ăn bánh bao thịt.”
Tạ Cảnh Uyên theo bản năng bước qua.
“Muốn sáu cái bánh bao thịt, chia làm ba phần.”
“Bánh bao thịt?”
“Ừ, mua tặng người .”
Ông chủ quán bừng tỉnh. Hắn còn đang thắc mắc, đạo sĩ Thanh Hư quan sao lại mua đồ mặn.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.