Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nghe vậy tôi sững lại , lập tức định lao về đ.ấ.m cho cậu ta một trận, nhưng Ứng Dữ Trần nắm tay tôi rất c.h.ặ.t, nói : "Bỏ đi ."
Mạnh Tiêu được nước lấn tới: " Tôi đã bảo đi biển chơi mà sao ngày nào cũng mặc quần dài, hóa ra là chân giả không dám vác mặt ra đường à . Ngày nào cũng ra vẻ này nọ, bản thân không có chút tự mình biết mình nào sao , nếu tôi mà tàn phế một chân, tôi chẳng vác cái mặt dày ra ngoài để làm hại…"
"Bốp!"
Không thể nhẫn nhịn được nữa, tôi vùng khỏi tay Ứng Dữ Trần quay ngoắt trở lại , đ.ấ.m thẳng vào mặt Mạnh Tiêu một cú thật mạnh.
Máu mũi Mạnh Tiêu chảy ròng ròng.
"Kẻ cần tự mình biết mình phải là cậu mới đúng!"
Đánh một đ.ấ.m vẫn chưa hả giận, tôi phẫn nộ xách cổ áo cậu ta lên, đẩy ngã mạnh cậu ta xuống đất.
"Nếu ăn nói thiếu văn hóa như cậu , tôi còn chẳng có mặt mũi nào nhận mình được bố mẹ dạy dỗ đàng hoàng đâu , cút đi !"
32
Trên đường trở về, tôi bị gió biển thổi cho tỉnh táo hơn rất nhiều, kéo kéo ống tay áo của Ứng Dữ Trần hỏi anh : "Vừa nãy toàn bốc trúng tôi với Mạnh Tiêu, có phải là mấy người bọn họ gian lận không ?"
"Ừm."
"Thế sao anh không nói , còn cố nốc cạn nguyên chai bia."
"Nhiều người ở đó như vậy , vốn muốn chừa cho họ chút thể diện, tránh làm cho tình hình trở nên quá khó xử."
"Cậu nể mặt cậu ta , nhưng cậu ta có nể nang gì cậu đâu ."
Nhớ lại những lời cậu ta nói lúc nãy, lửa giận trong lòng tôi lại bốc lên ngùn ngụt.
"Không sao đâu ." Ứng Dữ Trần cười như không có chuyện gì: "Dù sao cậu cũng đ.á.n.h trả rồi , không thiệt thòi."
Về đến homestay, anh lập tức ngả người xuống ghế sô pha, dường như là đã thấm mệt.
Sợ chân anh đau, tôi ngồi xổm xuống định giúp anh tháo chân giả ra , không ngờ phản ứng của anh lại kịch liệt đến vậy , tôi mới vừa chạm vào ống quần, anh đã giật b.ắ.n mình ngồi phắt dậy, thu chân lại hỏi tôi : "Cậu làm gì thế?"
Tôi nói : "Sợ anh thấy khó chịu thôi."
"Sẽ không đâu ." Anh lập tức đứng bật dậy: " Tôi tự làm được ."
Sau đó, anh vào phòng tắm tắm rất lâu, có lẽ là còn chườm nóng cho cái chân bị nhiễm lạnh.
Đợi đến khi cửa phòng tắm vang lên một tiếng "Cạch" mở ra , tôi chợt nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, bèn vội vàng đẩy cửa bước vào .
Trên sàn nhà
có
lác đác vài vệt nước, nạng
được
dựng ngay ngắn ở góc tường, còn Ứng Dữ Trần thì ngã gục bên mép giường, đang khó nhọc chống tay lên thành giường cố
đứng
lên.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/dong-tran/chuong-20
"Sao không dùng nạng?" Tôi cúi người đỡ lấy anh : "Đôi dép lê này vốn trơn mà, tắm xong đi lại anh phải cẩn thận một chút chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-tran/chuong-20.html.]
Ứng Dữ Trần im lặng không nói lời nào, tôi ôm lấy người anh dùng sức kéo lên, chẳng ngờ trượt chân một cái, trọng tâm không vững, kéo theo anh ngã nhào một lần nữa.
Có lẽ vì vừa mới tắm xong nên người anh vẫn còn hơi nóng, nhiệt độ truyền qua lớp áo mỏng manh tới cơ thể tôi , khơi dậy nhịp tim đập loạn nhịp, tôi thay đổi ý định, không chịu đứng dậy nữa.
"Còn không mau đứng lên?" Giọng nói của Ứng Dữ Trần trầm trầm.
Tôi chống nửa người lên, cúi đầu nhìn anh : "Nếu ông trời đã tạo cơ hội cho tôi , vậy tôi đòi cậu một lời giải thích cũng không quá đáng chứ?"
Ứng Dữ Trần: "Cái gì cơ?"
Tôi đáp: "Đây là lần thứ hai anh chủ động hôn tôi rồi đấy."
Sắc mặt Ứng Dữ Trần sững lại : "Tình huống đặc biệt thôi."
Tôi mỉm cười , ép người xuống sát thêm một chút: "Tình huống đặc biệt gì cơ?"
"..." Ứng Dữ Trần khẽ cau mày lại : "Ngồi dậy nói chuyện không được sao ?"
"Không được ." Tôi nâng mặt anh lên, nhìn sâu vào đôi mắt đó: "Ứng Dữ Trần, anh thừa biết tôi có suy nghĩ vượt quá giới hạn với anh , vậy mà còn làm ra những chuyện khiến tôi hiểu lầm như vậy , anh đang cố tình thả thính tôi đúng không ?"
" Tôi cho anh ba giây để đẩy tôi ra , không đẩy được , tôi sẽ hôn anh ."
"Ba."
Ứng Dữ Trần nhíu mày nhìn tôi , không nhúc nhích.
"Hai."
Vẫn không hề cử động.
"Một."
Như thể dây thần kinh phản xạ lúc này mới kịp kết nối, đột nhiên anh dùng tay chống nửa thân trên lên.
Thế nhưng đã quá muộn, tôi chưa kịp dứt lời đã trực tiếp ôm c.h.ặ.t lấy mặt anh áp môi hôn xuống.
Ứng Dữ Trần gắng gượng chống cự, thậm chí còn c.ắ.n vào lưỡi tôi , nhưng có lẽ do tôi có điểm tựa vững chắc còn anh thì không , cuối cùng anh lại có ý nhượng bộ, buông xuôi mặc kệ tôi tàn phá khoang miệng của mình .
Động tình không kiềm nén nổi, môi lưỡi tôi sau khi tách ra liền trượt dần xuống dưới , hôn lướt qua quai hàm anh , nấn ná nơi cần cổ.
Anh khẽ ngửa đầu lên, hầu kết trượt lên xuống nơi đầu lưỡi tôi , khẽ run rẩy theo từng nhịp thở dốc.
Đến lúc này , phản ứng của cả hai đều đã không thể che giấu được nữa, cánh tay Ứng Dữ Trần hoàn toàn rã rời buông thõng, cũng chẳng rõ là tôi đẩy anh hay anh kéo theo tôi ngã xuống sàn nhà.
Tôi nằm bò trên người anh trao nụ hôn, rõ ràng anh đã đáp lại nhiều hơn, bàn tay ấn vào sau gáy tôi , vô tình hay cố ý mà ghì c.h.ặ.t, không ngừng khiến nụ hôn càng thêm sâu, cho đến khi…
Cho đến khi đầu gối tôi vô tình đè lên phần ống quần rỗng tuếch kia của anh .
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.