Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Âm cuối cùng hạ xuống, Thời Tự nhường vị trí trung tâm cho những người khác, sau đó rời đi .
Xem ra hắn thật sự rất gấp.
Tôi ngủ bù một lát, sau đó rời giường lên máy bay.
Không thấy thì tự nhiên không rơi lệ.
Là một blogger du lịch theo ý muốn , IP của tôi thay đổi mỗi ngày, điều này rất hợp lý.
Lúc hắn tự thị sát chi nhánh công ty ở Giang Tô, tôi đã bay đến An Huy.
Khi hắn không ngừng phi ngựa đến Hợp Phì, tôi đã ở Hà Nam.
Hắn đuổi theo, tôi bỏ chạy.
Chúng tôi rượt đuổi qua 18 tỉnh, thúc đẩy tăng trưởng kinh tế du lịch trong nước.
Khi bị Thời Tự bắt được , tôi ở trong nhà trọ huyễn cát đường quất.
Thời Tự ở ngoài đình viện, hai chúng tôi bốn mắt nhìn nhau .
Hô hấp của tôi tạm dừng trong chớp mắt, nhỏ giọng thúc giục hệ thống: "Đem cái kịch bản rách nát của ngươi ra đây, cho ta xem một chút."
Cảnh xa cách lâu ngày gặp lại tôi chưa từng diễn, nên cũng không biết nói gì.
Trong đầu, lời thuyết minh m.ô.n.g lung vang lên: "Thời Tự không nghĩ tới, sẽ gặp Tang Đình ở chỗ này . Nàng cười khanh khách kéo tay người đàn ông khác, cũng không nhìn hắn một chút nào.."
Tôi : "......”
“Người đàn ông này từ đâu tới? Sao ta lại không biết .”
Tôi hít một hơi thật sâu.
Hệ thống thật sự không đáng tin cậy.
Sau hơn một năm, tôi và Thời Tự lại gặp mặt.
Hắn so với trước kia tiều tụy rất nhiều, sắc mặt tái nhợt, trong mắt cũng có tơ m.á.u đỏ.
Trước đây hắn thích bắt cá ở chỗ làm , chưa bao giờ tiều tụy như vậy .
Có thể là gần đây đi đường quá mệt mỏi.
Tôi nói : "Anh có từng nghe qua một từ nào chưa ? “Mệt mỏi” hay là “ xấu xí”.”
Hắn bị tôi chọc cười .
Nụ cười rất miễn cưỡng.
Tôi thở dài: "Anh tới không đúng lúc.”
Mắt thường hắn có thể thấy được trở nên khẩn trương, gân xanh trên mu bàn tay có chút nổi lên.
Tôi vừa bóc vỏ cam, vừa nói : "Mấy tháng trước anh có thể ăn cam ở Cán Nam, hiện tại cam đã không còn. Hại anh đi một chuyến tay không rồi .”
Hắn nói : "Không phải là chuyến đi này tay trắng, anh tới tìm em.”
Tim tôi đang đập thình thịch.
Tôi c.ắ.n cả c.h.ặ.t môi.
Khi con người hoảng loạn, họ sẽ giả vờ bận rộn.
Tôi nhét cam vào miệng, lại bỏ vào tay Thời Tự một quả chưa bóc.
Nên nói cái gì đây, hệ thống cũng không dạy tôi a.
Tôi ngồi trên ghế nằm trong sân, xấu hổ bóc vỏ cam đường cát.
Thời Tự đứng trong đình viện, trầm mặc mà bóc vỏ cam.
Sau khi lột cam đến vàng tay, ta rốt cục nghĩ ra muốn nói cái gì: " Nhưng em vốn dĩ là thế thân .”
Thời Tự: "Thật là một từ ngữ hay , đây là ý gì?"
Ta nhai nhai: "Anh
có
một tiểu Bạch nguyệt quang
muốn
yêu mà
không
được
,
tôi
vừa
vặn cùng nàng lớn lên
có
nét giống
nhau
,
anh
liền đem
tôi
coi như cô
ấy
.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/lam-chim-hoang-yen/chuong-5
”
Hắn nói : "Anh chưa bao giờ coi em là thế thân .”
Ai tin vào lời nói đàn ông sẽ xui xẻo cả đời.
Tôi không thể xui xẻo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lam-chim-hoang-yen/chuong-5.html.]
Tôi phải tìm máy phát hiện nói dối.
Bận rộn hơn nửa ngày, tôi từ triển lãm khoa học kỹ thuật ôm về một cái máy phát hiện nói dối.
Tôi đặt tay Thời Tự lên máy phát hiện nói dối: "Anh nói lại lần nữa.”
Thời Tự: "......”
Anh hắng giọng, trịnh trọng nói : "Anh chưa bao giờ coi em là thế thân .”
Được rồi .
Đó là sự thật.
Tôi suy nghĩ một lúc: "Vậy tại sao anh không đưa tôi đến tham gia bất kỳ bữa tiệc nào?"
Tôi rất mờ ám sao ?
Trong rất nhiều tiểu thuyết đều viết như vậy .
Bá tổng mang thế thân tham dự yến hội, bằng hữu xung quanh nhìn thấy đều mỉm cười , nói chúc mừng hắn đã tìm được một người giống như Bạch nguyệt quang.
Hoặc là hỏi: "Người “Theo” của anh đâu ?"
Các huynh đệ đều có "theo".
Thời Tự không thể nào nói mình là thứ không có người “theo” được .
Anh trầm mặc trong chốc lát, nói : "Bởi vì anh rất sợ hãi.”
Tôi cảm thấy trạng thái tinh thần của tôi khó có thể dính dáng đến k.h.ủ.n.g b.ố ngoài xã hội.
Suy nghĩ nửa ngày, mới nhớ tới, tôi đã từng phát điên.
[Anh rất sợ hãi, đi làm đều là chờ tan tầm rồi mới đi .]
[Rất hướng nội, đi làm cũng không dám nói chuyện, chỉ biết một hai ba người gỗ.]
Trái tim treo lơ lửng lâu nay liền được thả lỏng.
Tôi không hiểu sao trở nên thoải mái hơn.
Tôi hít sâu một hơi : "Thời Tự, anh nhớ cho kỹ.”
Anh "Ừ" một tiếng, cúi đầu hỏi: "Nhớ kỹ cái gì?”
“Mặc kệ nhớ kỹ cái gì, tóm lại anh trước nhớ kỹ.”
Anh không hề phản đối: "Được.”
Tôi không phải người thay thế.
Có chút cao hứng.
Đầu óc có chút tê dại.
Bộ não yêu đương hình như sắp mọc ra rồi .
Tôi bỏ Thời Tự ra khỏi danh sách đen.
Khi anh ấy đề nghị tôi làm "theo" của anh ấy một lần nữa.
Tôi lộ ra một cái ba phần bạc lạnh ba phần châm biếm bốn phần thờ ơ cười : "Anh cho rằng em vẫn là tiểu t.ử nghèo năm đó sao ?"
Thời Tự hỏi: "Vậy em là?"
“Em là tiểu t.ử nghèo năm nay.”
Đùa thôi.
Bây giờ tôi là chủ weibo trăm vạn fan hâm mộ, không quan tâm ba quả dưa hai quả táo kia của anh ta .
Mặc dù dưa và táo của anh quả thật có chút nhiều.
Tôi c.ắ.n từng chữ rõ ràng, gằn từng chữ: "Em không phải loại người đó.”
Trước kia là trước kia , bây giờ đã là phú bà.
Tôi chỉ có thể kiếm được khi vừa tốt nghiệp bằng cách làm “theo” của anh , bởi vì người có tiền sẽ trở nên thanh cao hơn.
Anh cúi đầu, lông mi che đi vẻ cô đơn trong đôi mắt đó: "Có thể cho anh một cơ hội theo đuổi em không ?"
Tôi nói : "Anh nói cách khác đi , phương thức biểu đạt này quá nhiều dầu mỡ.”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.