Loading...

Người Giữ Vị
#7. Chương 7: TIỆM NHỎ BẬT LỬA

Người Giữ Vị

#7. Chương 7: TIỆM NHỎ BẬT LỬA


Báo lỗi

Sau cuộc đối đầu với Linh Lan, An Nhiên hiểu rằng việc ẩn mình không còn tác dụng nữa. Cách duy nhất để tồn tại là phải mạnh mẽ hơn, khiến cho hương vị của mình trở thành một thứ "thực thể" mà không thế lực nào có thể xóa bỏ.

 

Sáng hôm ấy , Tân Hiệp vẫn chìm trong làn sương mù chì đặc trưng, nhưng trong gian bếp nhỏ, một luồng sinh khí mới đã bắt đầu nhen nhóm. 

 

An Nhiên đứng trước hiên quán, cô cầm chiếc khăn bông cũ, cẩn thận lau sạch tấm biển hiệu bằng gỗ mít đã bám bụi mờ suốt nhiều năm tháng. 

 

Dưới lớp tro bụi của thời gian, ba chữ "Quán Vị Xưa" được ba cô tự tay chạm khắc dần hiện ra , trầm mặc nhưng đầy kiêu hãnh dưới những tia nắng hiếm hoi hiếm hoi xuyên qua tầng tầng khói công nghiệp.

 

[Ting! Kích hoạt Nhiệm vụ: "Tiệm Nhỏ Bật Lửa."

 

Mục tiêu: Thu hút và phục vụ 10 thực khách có "Ký ức thức tỉnh".

 

Điều kiện: Không sử dụng bất kỳ hình thức quảng cáo kỹ thuật số nào.

 

Vật phẩm hỗ trợ: Nến Trấn Hương. (Giúp giữ mùi thơm trong phạm vi quán, ngăn chặn sự can thiệp từ máy lọc không khí của thành phố).]

 

An Nhiên lấy từ trong kho đồ hệ thống ra một ngọn nến nhỏ màu trắng sữa, tỏa ra mùi sáp ong thanh khiết. 

 

Cô thắp nến đặt ngay góc cửa ra vào . 

 

Ngay lập tức, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra : Mùi nước dùng phở hầm xương bò cùng thảo mộc từ tối qua không còn bay loãng ra phố rồi biến mất vào các họng hút khí t.ử thần của thành phố nữa. Chúng dường như được một bàn tay vô hình gom lại , cuộn thành từng vòng xoáy nhỏ, nhẹ nhàng vờn quanh hiên quán như một dải lụa mềm mại, tỏa ra một lực hấp dẫn kỳ bí.

 

Một giờ... Rồi hai giờ trôi qua. 

 

Đường phố ngoài kia vẫn là một dòng chảy hối hả của những bóng người mặc đồ bảo hộ xám xịt. 

 

Họ bước đi như những con robot được lập trình sẵn, mắt dán c.h.ặ.t vào màn hình cá nhân, tay cầm những túi dịch dinh dưỡng màu xanh lợt – thứ thực phẩm tối ưu giúp họ quên đi cơn đói nhưng cũng xóa sạch khả năng cảm thụ. 

 

Họ đi qua quán "Vị Xưa" như đi qua một linh hồn trống rỗng, tâm trí đã bị đóng băng bởi sự tiện lợi vô hồn từ quá lâu.

 

Bỗng nhiên, một cậu thiếu niên với mái tóc xù bù xù như một tổ chim, tai đeo một chiếc tai nghe cũ kỹ với những dây nhợ chằng chịt, dừng lại trước cửa quán. 

 

Cậu ấy không nhìn vào thực đơn, cũng chẳng nhìn vào An Nhiên. Cậu ấy đứng im lìm, nghiêng đầu sang một bên như thể đang lắng nghe một bản giao hưởng bí mật phát ra từ những bức tường gạch cũ.

 

"Lạ thật..." Cậu thiếu niên lẩm bẩm, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc: "Tiếng của những hạt tiêu... Chúng đang cười hả? Sao chúng có thể cười giòn tan đến thế?"

 

An Nhiên sững người . Cô đặt chiếc khăn lau xuống, bước ra hiên quán với sự tò mò không giấu giếm: 

 

"Em nói gì cơ? Em nghe thấy tiếng của hạt tiêu sao ?"

 

Cậu bé tháo chiếc tai nghe ra , để lộ đôi mắt sáng rực như những vì sao giữa trời đêm Tân Hiệp. 

 

Cậu ấy nhìn vào hũ gia vị đặt trên kệ gỗ cạnh cửa sổ của An Nhiên. 

 

"Em là Khang. Em không có khứu giác nhạy bén như mọi người , nhưng em có thể nghe thấy “tần số ” của mọi thứ vật chất. Những hạt tiêu đen kia ... Chị vừa rang chúng trên chảo gang đúng không ? 

 

Chúng đang phát ra những âm thanh lách tách rất vui tai, như tiếng vỗ tay của trẻ nhỏ vậy . Còn hạt đậu nành trong bao kia thì... Nó đang phát ra những nốt trầm buồn bã vì bị bỏ quên trong góc tối quá lâu."

 

An Nhiên sững sờ. 

 

[Ting! Phát hiện nhân vật đặc biệt: "Thính Giả Của Vị."

 

Tiềm năng: Đồng đội cấp S.

 

Khả năng: Hòa âm tần số thực phẩm, nhìn thấu trạng thái nguyên chất qua âm thanh.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/nguoi-giu-vi/chuong-7
]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-giu-vi/chuong-7-tiem-nho-bat-lua.html.]

"Vào đi , Khang." An Nhiên mỉm cười , một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, cô thấy mình không còn đơn độc trên con đường này . 

 

"Chị sẽ cho em nghe thử tiếng của một món ăn không chỉ biết cười , mà còn biết cất tiếng “hát” nữa."

 

An Nhiên quyết định chuẩn bị một món ăn giản dị nhưng đòi hỏi sự phối hợp nhịp nhàng giữa lửa và nguyên liệu: Cơm rang dưa bò. 

 

Nhưng đây không phải là bát cơm rang công nghiệp khô khốc. Cô kích hoạt kỹ năng Tỉ Lệ Vàng để lựa chọn từng hạt gạo đều tăm tắp, loại gạo tám thơm cũ đã được phơi đủ nắng để giữ độ săn chắc. 

 

Sau đó, cô dùng Trấn Hương để khóa c.h.ặ.t vị chua thanh thoát của dưa cải muối thủ công vào sâu bên trong từng thớ thịt bò mềm mại.

 

Khi chiếc chảo gang nóng rực chạm vào lớp mỡ lợn màng trắng nõn, một tiếng Xèo vang lên đanh gọn và sảng khoái.

 

Khang nhắm c.h.ặ.t mắt lại , đôi bàn tay gầy gò gõ nhịp liên tục xuống mặt bàn gỗ theo một giai điệu điêu luyện: 

 

"Tuyệt quá! Tiếng những hạt cơm nảy lên trên mặt chảo... Nó không phải là tiếng ồn, đó là tiếng trống lân trong lễ hội! Còn tiếng dưa cải giòn sần sật kia ... Đó là tiếng gõ phách nhịp nhàng."

 

Mùi thơm nồng nàn của hành tím phi vàng, vị chua dịu kích thích vị giác của dưa và vị ngọt nguyên bản của thịt bò bắt đầu vượt ra khỏi lớp màn bảo vệ của nến, len lỏi vào tiềm thức của những người bộ hành. 

 

Một người đàn ông đang bước đi mệt mỏi với đôi vai trĩu nặng bỗng khựng lại , mũi ông ta khẽ phập phồng. 

 

Một người phụ nữ đang dắt tay đứa nhỏ đang quấy khóc cũng dừng bước, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm nguồn gốc của sự ấm áp. 

 

Rồi một ông lão quét rác, một cô nhân viên văn phòng…

 

Mùi hương của sự sống, của gian bếp ấm cúng bắt đầu kéo những "con người máy" ra khỏi guồng quay vô cảm của xã hội 4.0.

 

"Cho tôi một phần!"

 

" Tôi cũng muốn thử thứ mùi vị kỳ lạ này !"

 

Từng bát cơm nóng hổi, bốc khói nghi ngút được bưng ra . 

 

Khói cơm quyện với mùi nến Trấn Hương tạo nên một không gian thiêng liêng. 

 

Khi thực khách xúc thìa đầu tiên, một điều kỳ diệu đã xảy ra : Họ không chỉ ăn để no, họ bắt đầu nói chuyện. 

 

Người phụ nữ chợt nghẹn ngào kể về món cơm rang của mẹ ngày xưa mỗi khi cô ấy đi học về muộn. 

 

Ông lão quét rác dừng tay, ký ức về những ngày tết sum vầy quanh mâm cơm ấm cúng bỗng hiện về rõ nét như vừa mới hôm qua. 

 

Tiếng cười , tiếng trò chuyện vang lên xôn xao, “Quán Vị Xưa” bỗng chốc trở nên ấm áp lạ kỳ, hoàn toàn đối lập với vẻ lạnh lẽo, xám xịt của phố thị bên ngoài cửa sổ.

 

[Nhiệm vụ: 7/10 khách hàng đã thức tỉnh ký ức...]

 

Nhưng ngay giữa lúc bầu không khí đang nồng đượm nhất, Khang bỗng đứng bật dậy, khuôn mặt trẻ thơ biến sắc, tái nhợt. Cậu ấy áp sát tai xuống mặt bàn gỗ, rồi đột ngột áp tai vào tường quán.

 

"Chị Nhiên! Dừng lại ngay! Có một âm thanh rất ch.ói tai đang tiến lại gần. Nó không phải tiếng người ... Nó là tiếng của những bánh răng kim loại khổng lồ đang nghiến vào nhau !"

 

An Nhiên giật mình nhìn ra cửa. 

 

Từ phía cuối con phố, một chiếc Flycam khổng lồ mang biểu tượng của Tập đoàn Tịnh Vị đang bay lơ lửng như một con diều hâu máy. 

 

Ống kính quang học của nó xoay chuyển liên tục, rồi đột ngột thu nhỏ tiêu cự, nhắm thẳng vào tấm biển hiệu "Quán Vị Xưa" vừa được lau sạch. 

 

Một tia laser đỏ ngòm bắt đầu rà soát khắp không gian quán, báo hiệu một đợt trấn áp mới sắp bắt đầu.

 

Bạn vừa đọc xong chương 7 của Người Giữ Vị – một bộ truyện thể loại Hệ Thống, Nữ Cường, Huyền Huyễn, Chữa Lành, Hư Cấu Kỳ Ảo, Dị Năng, Mỹ Thực đang nằm trong top tìm kiếm tại Sime Ngôn Tình. Tình tiết ngày càng cuốn hút, hứa hẹn những diễn biến bất ngờ phía trước. Hãy theo dõi Fanpage để cập nhật chương mới sớm nhất, và nếu bạn đang tìm cảm hứng đọc tiếp, nhiều truyện cùng thể loại đang sẵn sàng chờ bạn khám phá!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo