Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Editor: Trang Thảo.
Kết hôn ch.óng vánh, đăng ký xong không có hôn lễ, cũng không có sự chúc phúc từ cha mẹ . Chuyện này chỉ mình Ân Trễ biết .
Tôi chưa từng hỏi Ân Bách Duật vì sao không nói cho bố mẹ anh biết , bởi tôi hiểu rõ đáp án. Một cô gái lớn lên ở vùng quê nghèo, không quyền không thế như tôi chẳng cần thiết phải để bố mẹ anh biết đến. Chúng tôi sớm muộn gì cũng sẽ chia tay, không phải sao ?
Chỉ là cuộc chia ly đến quá nhanh.
Vào tháng thứ sáu, Ân Bách Duật đặt trước mặt tôi một tờ giấy A4. Đó là bản kế hoạch chi tiết tôi viết từ lúc mới quen anh : làm sao để được tuyển dụng, làm sao để chen vào cuộc sống của anh , làm sao lợi dụng lòng tự trọng đạo đức của anh để trở thành Ân phu nhân, dù cho cuộc hôn nhân này chỉ kéo dài trong thời gian ngắn.
Gương mặt Ân Bách Duật lạnh như sương: “Mục đích cuối cùng của cô là gì?”
“ Tôi muốn rời khỏi cái làng đó.”
“Gả cho tôi là có thể rời đi sao ?”
“Hiện tại xem ra là vậy .”
“Cho nên từ đầu đến cuối cô đều đang lừa dối tôi ?”
Nói như vậy dường như cũng không sai.
Nhưng thật ra , bản kế hoạch đó tôi đã vứt từ lâu rồi . Tôi muốn rời khỏi nơi ấy không phải vì vinh hoa phú quý, mà là để hoàn toàn thoát khỏi cái gia đình hút m.á.u kia . Tôi không hề hứng thú với quyền lực hay tài sản trong tay Ân Bách Duật. Tôi chỉ muốn tự do.
Tôi đã không thể học hết đại học. Bởi gia đình kia cho rằng con gái đi học là lãng phí, họ tới tận trường làm loạn khiến tôi mất sạch mặt mũi, cuối cùng buộc phải thôi học.
Ân Bách Duật đối xử với tôi rất tốt . Anh dạy tôi chơi bóng, dạy tôi tiếng Anh, dạy tôi rất nhiều thứ.
Tôi đã dùng hai phần quyến rũ và tám phần chân thành. Cũng từng ảo tưởng rằng nếu có thể bạc đầu giai lão thì tốt biết bao...
Nhưng anh chưa từng cho tôi hy vọng. Sự tồn tại của tôi , anh chưa từng nói với bất kỳ ai. Điều đó có nghĩa là anh chưa từng xem tôi là người nhà. Chỉ riêng điều ấy thôi cũng đủ khiến tôi co mình lại trong lớp vỏ bảo vệ.
Nhìn ánh mắt lạnh lùng của anh , tôi thật sự không thể nói ra chuyện mình đã dành trọn chân tâm cho anh , một chuyện quá mức nhục nhã như vậy . Tôi sợ anh sẽ cười nhạo tôi không biết tự lượng sức mình .
Sau một hồi im lặng, tôi khẽ gật đầu: “Phải, tôi lừa anh đấy. Ly hôn đi .”
Ân Bách Duật thất vọng thở dài.
Cuộc hôn nhân vội vã bắt đầu, cũng vội vã kết thúc. Anh trở về thành phố A, chúng
tôi
không
còn gặp
lại
nhau
nữa.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/sau-khi-ly-hon-voi-doa-hoa-cao-lanh/chuong-6
Không ngờ nửa năm
sau
,
tôi
lại
được
Mạnh gia tìm về theo cách đầy kịch tính như
vậy
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-ly-hon-voi-doa-hoa-cao-lanh/chuong-6.html.]
Mà hôm nay, uống chút rượu lại nghe thấy tiếng gọi “chị dâu” của Ân Trễ, những cảm xúc vi diệu dưới đáy lòng bị khơi dậy, tôi mới không nhịn được mà trêu chọc Ân Bách Duật.
Khi tôi thay xong quần áo bước ra , Ân Bách Duật đã rời đi từ lâu. Chỉ còn bộ lễ phục được anh gấp gọn gàng đặt trên sofa.
Lương Hoài Xa dường như đã hạ quyết tâm muốn tiếp tục tìm hiểu tôi . Nguyên nhân bắt đầu từ tối hôm qua, khi anh ta đến đón tôi tan làm .
Dạo gần đây, tôi bắt đầu làm việc tại công ty của Mạnh gia, thường xuyên tăng ca đến tận khuya. Lương Hoài Xa nghe tin liền khăng khăng đòi đến đón tôi . Buổi tối thời tiết mát mẻ hơn nhiều, anh ta kéo tôi đi dạo quanh khu vực đó.
Càng đi càng vắng vẻ, chúng tôi chạm mặt một đám thanh niên tóc nhuộm xanh đỏ. Lương Hoài Xa càu nhàu: “Mấy người đi đứng kiểu gì mà không nhìn đường thế?”
Anh ta không lên tiếng thì còn đỡ, vừa dứt lời, đám thanh niên kia lập tức bao vây lấy chúng tôi . Lương Hoài Xa sợ đến mức chân tay bủn rủn. Anh ta là công t.ử ngậm thìa vàng từ nhỏ, học toàn trường chuyên lớp chọn, chưa bao giờ gặp cảnh tượng thế này .
Tôi thở dài, bước lên chắn trước mặt anh ta .
“Trường nào? Ai bảo kê?”
Tôi chậm rãi châm một điếu t.h.u.ố.c, làn khói xám lững lờ bay trong con ngõ nhỏ.
“Không nói hả? Được, để tôi gọi người .”
Tôi giả vờ bấm điện thoại: “Trương chủ nhiệm à , lâu quá không gặp! Tôi đang ở con ngõ cạnh tòa cao ốc, gặp mấy học sinh của thầy này , muộn thế này rồi mà vẫn chưa về nhà, thầy xem thế nào nhé?”
Đám học sinh kia lập tức biến sắc, vừa xin lỗi vừa bỏ chạy thục mạng. Đợi chúng đi rồi , tôi mới nghe thấy giọng nói của Ân Bách Duật trong điện thoại.
“Miên Miên, có chuyện gì thế?”
... Tôi vậy mà lại lỡ tay gọi nhầm cho Ân Bách Duật.
“Không có gì đâu , làm phiền anh rồi !” Tôi vội vàng cúp máy.
Lương Hoài Xa trầm trồ thán phục: “Sao cô làm được vậy ?”
“Ngày trước ở quê, loại thanh niên này gặp nhiều rồi , thật ra bọn chúng rất dễ lừa.”
Trang Thảo
“Cô thật sự quen chủ nhiệm giáo vụ của bọn chúng sao ?”
“Làm sao có thể chứ?” Tôi nhìn anh ta như nhìn một kẻ ngốc trước ánh mắt gần như sùng bái của anh ta : “ Tôi chỉ tình cờ biết chủ nhiệm của trường vùng này họ Trương thôi, còn lại đều là bịa cả.”
Ánh mắt anh ta lại rơi xuống đầu ngón tay tôi . Tôi cố tình rít một hơi t.h.u.ố.c rồi nói : “Cái này là thật đấy.”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.