Loading...

Sau Ly Hôn, Tôi Khiến Anh Không Với Tới
#2. Chương 2: Thiên Kim Thật Rời Khỏi Hào Môn

Sau Ly Hôn, Tôi Khiến Anh Không Với Tới

#2. Chương 2: Thiên Kim Thật Rời Khỏi Hào Môn


Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Sáng hôm sau .

Tin tức Lục phu nhân rời khỏi biệt thự nhà họ Lục nhanh ch.óng lan khắp giới thượng lưu.

Trong vòng tròn hào môn ở Hải Thành, chuyện gì cũng có thể giấu, duy chỉ có scandal là lan nhanh nhất.

Đặc biệt khi nhân vật chính là Lục Đình Thâm.

“ Tôi đã nói mà, loại thiên kim nửa mùa như Tống Vãn sao có thể ngồi vững vị trí Lục phu nhân.”

“Nghe nói tối qua còn làm loạn vì ghen.”

“Đình Thâm chịu được cô ta ba năm đã là kỳ tích rồi .”

“Tống Nhược Hy mới đúng chuẩn phu nhân hào môn.”

Những lời bàn tán truyền khắp nơi.

Nhưng người bị nghị luận lúc này lại đang ngủ rất sâu trong căn hộ cao cấp giữa trung tâm thành phố.

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa.

Tống Vãn chậm rãi mở mắt.

Cô nhìn trần nhà trắng tinh thật lâu mới nhớ ra …

Mình đã ly hôn.

Không còn là Lục phu nhân nữa.

Cũng không cần mỗi ngày thức dậy chuẩn bị bữa sáng cho Lục Đình Thâm.

Không cần chờ anh về đến tận nửa đêm.

Không cần tự dằn vặt vì một ánh mắt lạnh nhạt của anh .

Trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác trống rỗng kỳ lạ.

Điện thoại trên đầu giường rung lên liên tục.

Hơn mười cuộc gọi nhỡ.

Toàn bộ đều đến từ nhà họ Tống.

Tống Vãn nhìn chằm chằm màn hình vài giây rồi nhấn nghe .

Giọng bà Tống lập tức vang lên đầy tức giận:

“Tống Vãn! Con còn biết nghe điện thoại?”

“Con có biết bây giờ bên ngoài đồn thành cái gì rồi không ?”

“Vừa mới ly hôn đã bỏ nhà đi , con chê Tống gia chúng ta chưa đủ mất mặt à ?”

Tống Vãn im lặng nghe hết.

Từ nhỏ đến lớn vẫn luôn như vậy .

Chỉ cần xảy ra chuyện, người sai vĩnh viễn là cô.

Cho dù năm đó cô mới là đứa trẻ bị đ.á.n.h tráo.

Cho dù cô mới là con gái ruột của nhà họ Tống.

Thì trong mắt bọn họ, Tống Nhược Hy vẫn quan trọng hơn cô.

Bởi vì Tống Nhược Hy được nuôi lớn bên cạnh họ suốt hơn hai mươi năm.

Còn cô chỉ là người ngoài đột nhiên xuất hiện.

Tống Vãn nhàn nhạt đáp:

“Con ly hôn thì liên quan gì đến Tống gia?”

“Con—”

Bà Tống nghẹn lời vài giây, sau đó giọng càng lạnh hơn:

“Lập tức trở về.”

“Hôm nay Lục gia sẽ tới dùng cơm.”

“Con phải giải thích rõ chuyện này .”

Tống Vãn bật cười .

“Giải thích?”

“Hay là bảo con tiếp tục quỳ xuống giữ cuộc hôn nhân kia ?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Rất nhanh sau đó, giọng nói dịu dàng của Tống Nhược Hy vang lên:

“Chị, mẹ chỉ lo cho chị thôi…”

“Chị đừng hiểu lầm.”

Tống Vãn siết c.h.ặ.t điện thoại.

Cô quá quen với kiểu giả vờ vô tội này của Tống Nhược Hy.

Ba năm qua, mỗi lần cô và Lục Đình Thâm cãi nhau , người đứng phía sau “vô tình” xuất hiện đều là cô ta .

Mỗi lần cô bị vu oan, người đầu tiên “khuyên giải” cũng là cô ta .

Tống Nhược Hy luôn biết cách khiến tất cả mọi người tin rằng cô ta thiện lương vô hại.

Còn Tống Vãn mới là người ngang ngược ích kỷ.

“Được.”

Tống Vãn bình tĩnh nói .

“ Tôi sẽ về.”

Mười một giờ trưa.

Biệt thự nhà họ Tống.

Tống Vãn vừa bước vào cửa đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng.

Người giúp việc nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ.

Có thương hại.

Có chế giễu.

Cũng có hả hê.

Giống như cô vừa trở thành trò cười lớn nhất Hải Thành.

Trong phòng khách, bà Tống ngồi trên sofa với vẻ mặt khó coi.

Bên cạnh là Tống Nhược Hy mặc váy trắng dịu dàng.

Cảnh tượng ấy quen thuộc đến mức khiến Tống Vãn buồn cười .

Dù cô mới là con gái ruột…

Nhưng ở nơi này , cô chưa từng giống người nhà.

“Tống Vãn.”

Ông Tống đặt mạnh tách trà xuống bàn.

“Con xem chuyện con làm đi .”

“Ly hôn là chuyện nhỏ à ?”

“Con có biết vì cuộc hôn nhân này mà Tống gia nhận được bao nhiêu lợi ích không ?”

Tống Vãn đứng yên.

Ánh mắt lạnh nhạt.

“Từ đầu tới cuối, mọi người chỉ quan tâm lợi ích thôi đúng không ?”

Ông Tống cau mày.

“Con nói kiểu gì đấy?”

Tống Nhược Hy lập tức đứng dậy đi tới.

“Chị, ba mẹ chỉ lo cho chị…”

Cô ta nhẹ nhàng kéo tay Tống Vãn.

Nhưng giây tiếp theo—

Tống Vãn trực tiếp hất tay cô ta ra .

Không khí lập tức đông cứng.

Tống Nhược Hy đỏ mắt lùi lại hai bước, giống như bị tổn thương rất lớn.

“Chị…”

Bà Tống lập tức nổi giận:

“Tống Vãn! Con làm gì vậy ?”

Tống Vãn nhìn chằm chằm Tống Nhược Hy.

Khóe môi cong lên đầy châm chọc.

“Ở đây không có người ngoài.”

“Cô còn muốn diễn đến bao giờ?”

Sắc mặt Tống Nhược Hy cứng lại trong nháy mắt.

Nhưng rất nhanh cô ta đã cúi đầu, nước mắt rơi xuống:

“Em biết chị không thích em…”

“ Nhưng em thật sự chưa từng muốn cướp gì của chị…”

“Đủ rồi !”

Ông Tống đập bàn đứng dậy.

“Nhược Hy đã nhường con đủ nhiều rồi !”

“Con còn muốn thế nào?”

Tống Vãn bật cười .
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/sau-ly-hon-toi-khien-anh-khong-voi-toi/chuong-2

Tiếng cười rất khẽ.

Nhưng lạnh đến tận xương.

“Nhường tôi ?”

“Cô ta chiếm vị trí của tôi hơn hai mươi năm, bây giờ lại thành nhường tôi ?”

“Ba.”

“Ông thật sự chưa từng thấy mình thiên vị sao ?”

Sắc mặt ông Tống lập tức khó coi.

Bà Tống lạnh lùng nói :

“Cho dù thế nào, Nhược Hy vẫn là con gái chúng ta nuôi lớn.”

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-ly-hon-toi-khien-anh-khong-voi-toi/chuong-2-thien-kim-that-roi-khoi-hao-mon.html.]

“Con bé hiểu chuyện hơn con nhiều.”

Nghe thấy câu này , lòng Tống Vãn hoàn toàn lạnh xuống.

Đúng vậy .

Ở cái nhà này , cô mãi mãi là người thừa.

Tống Nhược Hy khẽ c.ắ.n môi:

“Chị… nếu chị thật sự thích anh Đình Thâm như vậy …”

“Em có thể tránh xa anh ấy .”

Tống Vãn nhìn cô ta .

Đột nhiên cảm thấy cực kỳ buồn cười .

Rõ ràng người chen vào cuộc hôn nhân của cô là Tống Nhược Hy.

Nhưng cuối cùng…

Người đáng thương lại biến thành cô ta .

“Tống Nhược Hy.”

Tống Vãn từng chữ rõ ràng:

“Cô thích nhặt đồ người khác bỏ đi như vậy à ?”

Sắc mặt Tống Nhược Hy tái nhợt.

“Chị!”

“Câm miệng!”

Bốp!

Một cái tát giáng mạnh lên mặt Tống Vãn.

Không khí yên lặng vài giây.

Mặt cô lệch sang một bên.

Khóe môi rách ra , mùi m.á.u tanh lan trong miệng.

Bà Tống tức đến phát run:

“Con nhìn xem mình bây giờ còn giống thiên kim nhà họ Tống không ?”

“Ghen ghét! cay nghiệt! mất dạy!”

Tống Vãn chậm rãi quay đầu lại .

Đôi mắt đỏ lên nhưng không hề rơi lệ.

Cô nhìn người phụ nữ trước mặt thật lâu.

Đây là mẹ ruột cô.

Người phụ nữ từng khóc đến ngất khi tìm thấy cô năm đó.

Nhưng cũng chính bà… hết lần này đến lần khác chọn Tống Nhược Hy.

Tống Vãn bỗng thấy mệt.

Cực kỳ mệt.

Cô khẽ cười :

“ Đúng .”

“ Tôi chưa từng giống thiên kim nhà họ Tống.”

“Bởi vì nơi này … chưa từng là nhà của tôi .”

Nói xong, cô lấy từ túi ra một chiếc chìa khóa đặt lên bàn.

“Biệt thự mọi người cho tôi , xe mọi người mua cho tôi , tôi đều trả lại .”

“Sau này …”

“ Tôi và Tống gia không còn quan hệ gì nữa.”

Sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi.

“Tống Vãn!”

Ông Tống tức giận quát lớn.

Nhưng cô không dừng lại .

Từng bước đi ra ngoài.

Tống Nhược Hy nhìn bóng lưng cô, ánh mắt thoáng hiện vẻ âm u.

Cô ta không hiểu vì sao …

Hôm nay Tống Vãn lại khiến cô ta cảm thấy bất an như vậy .

Giống như có thứ gì đó sắp vượt khỏi tầm kiểm soát.

Cùng lúc đó.

Tập đoàn Lục thị.

Phòng họp tầng cao nhất.

Bầu không khí căng thẳng đến cực điểm.

Một quản lý đang báo cáo dự án thì điện thoại Lục Đình Thâm đột nhiên sáng lên.

Tin nhắn từ trợ lý.

“Lục tổng, phu nhân đã dọn toàn bộ đồ khỏi biệt thự.”

Ánh mắt anh dừng lại vài giây.

Toàn bộ?

Không hiểu sao trong lòng anh đột nhiên trống đi một khoảng .

“Tạm dừng.”

Anh lạnh giọng cắt ngang cuộc họp.

Tất cả lãnh đạo đều sững người .

Lục Đình Thâm đứng dậy đi ra ngoài.

Trợ lý Chu lập tức đi theo.

“Lục tổng…”

“Cô ấy đang ở đâu ?”

“Nghe nói … phu nhân vừa trở về Tống gia.”

Ánh mắt Lục Đình Thâm tối xuống.

Không hiểu vì sao , anh lại nhớ tới dáng vẻ tối qua của Tống Vãn.

Bình tĩnh đến kỳ lạ.

Không khóc .

Không làm loạn.

Cũng không níu kéo anh như trước .

Giống như…

Thật sự buông bỏ rồi .

Một cảm giác bực bội khó hiểu dâng lên trong lòng.

Anh lạnh giọng nói :

“Chuẩn bị xe.”

Buổi chiều.

Tống Vãn vừa rời khỏi nhà họ Tống thì trời bắt đầu đổ mưa.

Cô đứng bên đường gọi xe.

Mặt vẫn còn hơi sưng.

Đúng lúc này , một chiếc Bentley màu đen dừng trước mặt cô.

Cửa kính hạ xuống.

Gương mặt lạnh lùng quen thuộc xuất hiện.

Lục Đình Thâm nhìn cô vài giây.

Ánh mắt dừng trên vết đỏ bên má cô.

Giọng nói trầm xuống:

“Ai đ.á.n.h em?”

Tống Vãn khẽ khựng lại .

Đây là lần đầu tiên sau rất lâu…

Cô nghe thấy anh dùng giọng điệu quan tâm như vậy .

Nhưng hiện tại đã quá muộn rồi .

Cô bình tĩnh dời mắt.

“Không liên quan đến anh .”

Lục Đình Thâm cau mày.

“Tống Vãn.”

“Lên xe.”

Nếu là trước đây, chỉ cần anh chủ động một chút, cô sẽ lập tức mềm lòng.

Nhưng hôm nay…

Tống Vãn chỉ lạnh nhạt nhìn anh .

“Lục tổng.”

“Chúng ta ly hôn rồi .”

“Mong anh giữ khoảng cách.”

Nói xong, cô trực tiếp bước qua chiếc Bentley.

Không hề quay đầu.

Lục Đình Thâm ngồi trong xe nhìn theo bóng lưng cô.

Lần đầu tiên trong ba năm…

Anh có cảm giác mình không còn giữ được cô nữa.

 

Chương 2 của Sau Ly Hôn, Tôi Khiến Anh Không Với Tới vừa kết thúc với nhiều tình tiết cuốn hút. Thuộc thể loại Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, HE, Hiện Đại, Ngược, Sủng, Trả Thù, Gương Vỡ Lại Lành, truyện hiện đang nằm trong top lượt đọc cao trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để không bỏ lỡ chương mới nhất khi được cập nhật. Ngoài ra, bạn cũng có thể lướt qua các bộ truyện đang hot cùng thể loại để tiếp tục hành trình cảm xúc của mình!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo