Loading...
Trái tim ta bỗng rộn lên, cứ như có tiếng gọi tha thiết buộc ta phải xáp lại gần, cùng chàng chuyện trò. Ta nghiến răng kìm nén, nắm lấy tay đại ca kéo ra khỏi đám đông.
Lúc về phủ, đại ca mới lên tiếng: “Muội à , giờ tính sao ? Khi xưa y c.h.ế.t còn đỡ rắc rối, nay y sống rồi , muội có muốn thử vận may chăng?”
Ta hỏi huynh ấy : “Huynh nghĩ ta có mấy cái đầu để chờ c.h.é.m?”
Đại ca ấp úng, im thin thít.
Khi xưa ta bảo yêu Tịnh An Vương đến c.h.ế.t đi sống lại , chung quy cũng chỉ do cổ trùng gây họa. Nếu việc này mà lộ ra , e là đầu nhà ta cũng không đủ cho đao phủ c.h.é.m. Tuyệt đối không thể hé răng nửa lời.
Nhưng ta còn chưa kịp mở miệng, thì đã có người khác thay ta nói .
Hoàng Thượng triệu ta vào cung, bảo ta quả là chờ mây tan thấy trăng sáng, nay Tịnh An Vương đã thật sự trở về. Ngài còn nói ta có phúc, kiên định tin tưởng chàng vẫn còn sống trên cõi đời này , cuối cùng chàng chẳng phụ lòng mong mỏi, còn lập được đại công.
Ta đứng ngây ra như phỗng. Chưa kịp hoàn hồn thì ngài đã chỉ hôn, nhanh như chớp, đến nỗi cả ta lẫn Tịnh An Vương còn chưa kịp ừ hử gì.
Ra khỏi ngự thư phòng, hai chúng ta đứng nhìn nhau , ngượng ngùng, lúng túng.
Cuối cùng chàng lên tiếng trước : “Phụ hoàng nói rằng, nàng yêu bổn vương đến c.h.ế.t đi sống lại , không có bổn vương thì sống không nổi?”
Toàn thân ta run lên bần bật, lắc đầu nguầy nguậy.
Chàng nhướng mày: “Vậy là nàng chê bổn vương không đáng để nàng yêu?”
Trời đất ơi, sao lại hỏi kiểu câu oái oăm thế này ?
Ta muốn khóc quá, vẫn cứ lắc đầu lia lịa. Đầu óc đang quay cuồng thì ta thoáng thấy nét đùa cợt trong mắt chàng , mới biết mình bị trêu rồi .
Ta bực bội trừng mắt nhìn chàng , lúc ấy chàng đã sải bước ra khỏi cung.
“Ờm… này …” Ta cuống quýt gọi với.
Tịnh An Vương dừng chân, quay lại nhìn ta .
Ta lúng túng chắp tay, nghĩ bụng chàng bị ta kéo vào chuyện rắc rối này , thật có lỗi quá.
“Về… chuyện thánh chỉ ban hôn…”
Có lẽ Hoàng Thượng cảm động trước câu chuyện tình của ta với Tịnh An Vương, không nỡ phụ tấm chân tình.
Cũng tại ta lúc trước diễn quá đạt, làm cả kinh thành đều nghĩ ta yêu chàng tha thiết.
Giọng chàng chậm rãi, lạnh tanh: “Nàng muốn kháng chỉ sao ?”
Ta lắc đầu nguầy nguậy, sống c.h.ế.t gì ta cũng muốn sống.
Chàng im lặng, ngắm ta một lúc lâu, rồi thở dài, tiến gần lại , vươn tay ra , khẽ bóp vành tai ta .
Gần… gần quá…
Tim ta đập thình thịch, thình thịch, chẳng cần soi gương cũng biết mặt mình đỏ như gấc. Cứ như ấm nước đặt trên bếp lò, bốc hơi phì phì, muốn lùi lại mà hai chân cứ dính c.h.ặ.t xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-dinh-phai-co-doc-mo-mat-da-yeu-chang/chuong-6.html.]
Tịnh An Vương hình như hài lòng với phản ứng của ta lắm, chàng nhếch môi cười : “Nàng bày trò rùm beng, giờ khắp chốn đều biết nàng đợi bổn vương, nếu bổn vương không lấy nàng, còn ai dám rước nàng nữa chứ? Huống hồ, nàng cũng quá lứa lỡ thì rồi , bổn vương lớn tuổi mà vẫn chưa lập gia thất, ta với nàng ghép đôi tạm bợ còn hơn để thiên hạ chê cười .”
Ta cũng chẳng nhớ
làm
sao
mà về đến nhà,
người
lâng lâng như
trên
mây, chẳng khác nào mơ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ta-dinh-phai-co-doc-mo-mat-da-yeu-chang/chuong-6
Về đến nhà,
ta
bước nhầm chân trái, thế là
bị
đại ca túm cổ lôi
ra
trước
mặt cha
mẹ
, hỏi Hoàng Thượng gọi
ta
vào
cung
có
chuyện gì.
Ta còn chưa kịp mở miệng, đã nghe gia nhân bẩm báo có thái giám trong cung đến truyền thánh chỉ. Cả nhà cuống quýt, lộn nhào cả lên, quỳ xuống tiếp chỉ.
Thái giám xướng xong, chúc mừng rồi lui ra , ta vẫn còn ngơ ngác như người mộng du, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra . Cảm giác cứ như một giấc mơ, chẳng thật chút nào.
Đại ca vừa mừng vừa khóc : “Muội ơi, cuối cùng muội cũng đợi được rồi !”
Ta giật mình tỉnh giấc, suýt nữa đè bẹp huynh ấy : “Im mồm!”
Cha mẹ ta thì cứ bồn chồn, lo lắng. Tuy nhà ta gốc Tướng quân, nhưng mấy năm nay không còn ra trận, vinh quang cũng chẳng còn rực rỡ như xưa.
Nhưng thánh chỉ đã ban xuống rồi , biết làm sao bây giờ?
Cả nhà còn đang rối bời chưa biết xoay xở ra sao , thì quản gia phủ Tịnh An Vương đã mang sính lễ đến, chất đầy cả sân, nhiều đến hoa cả mắt. Đại ca ta đứng bên cạnh, im thin thít, chẳng dám hó hé nửa lời.
Cứ thế cho đến tận ngày đại hôn, ta vẫn chẳng hiểu tại sao Tịnh An Vương lại đồng ý cưới ta .
Hoàng Thượng chắc chắn không phải kẻ ngốc, chẳng lẽ chỉ vì mấy câu lỡ lời của ta mà ban hôn sao ?
Mãi đến khi bái đường xong, vào động phòng, ta mới có dịp hỏi: “Vì cớ gì Bệ Hạ lại ban hôn cho chúng ta ?”
Chàng nhìn ta , thở dài: “Sao nàng cứ nghĩ là phụ hoàng ban hôn, chẳng lẽ bổn vương không thể xin phụ hoàng ân chuẩn hay sao ?”
Ta trố mắt, vẫn chưa hết ngạc nhiên: “Vì sao chàng lại làm vậy ?”
Chàng nắm lấy tay ta , nhẹ nhàng đeo vào tay ta chiếc vòng ngọc, giọng trầm ấm: “Năm xưa, khi nàng ở biên cương, bổn vương đã ngầm ngỏ ý muốn cưới nàng rồi …”
Ta nghiêng đầu, cố gắng lục lọi từng ngóc ngách trong ký ức, nhưng vẫn chẳng nhớ ra chàng đã ngầm ngỏ ý lúc nào: “Thật ư?”
Chàng nghẹn lời, bực bội bóp nhẹ tay ta : “Bổn vương xưa nay nào có gần gũi nữ t.ử nào khác, chỉ riêng nàng mới được bổn vương trò chuyện, tặng đồ, thậm chí chép sách trao tay, tận tình dạy võ công lẫn binh pháp…!”
Có lẽ thấy ta vẫn còn ngơ ngác, ánh mắt chàng chùng xuống. Chàng xoa đầu ta , giọng như chấp nhận buông xuôi: “Thôi bỏ đi , đầu óc nhà nàng, không có bổn vương chở che ắt sẽ bị thiệt thòi.”
Thì ra , những chuyện đó, chàng xưa nay không hề giấu giếm đại ca ta , nhưng hai huynh muội chúng ta , ai cũng chẳng nghĩ ngợi sâu xa.
Mà theo lời Tịnh An Vương thì: “Nàng với đại ca nàng gộp lại , chưa được một cái đầu.”
Gần mười mấy năm trời, giờ ta mới vỡ lẽ, chàng đã mến ta từ thuở ban đầu ấy , còn mong cưới ta đến cháy ruột cháy gan.
Ta tủm tỉm cười , mắt híp cả lại , vừa cười vừa rơm rớm nước mắt: “ Nhưng ta yêu chàng , vốn là do cổ trùng gây nên. Nếu không có nó, ta còn chẳng biết mình có thích chàng không nữa. Thế chẳng phải là bất công với chàng sao ?”
Chàng ôm ta vào lòng, cười đến rung cả l.ồ.ng n.g.ự.c: “Nàng nghĩ đó là tình cổ thật à ?”
Ta ngẩn mặt ra , ngây ngô hỏi lại : “Chẳng phải … sao ?”
“Dĩ nhiên là không .” Chàng kể: “Khi ấy ta chưa về kịp, bọn họ gửi thư nói nàng vội lấy chồng, ta sợ nàng thật sự xuất giá, nên mới giở chút thủ đoạn.”
“Vốn chỉ định tìm đại phu lừa nàng thôi, ai ngờ giữa đường gặp thích sát, nàng bị thương, thế là đại phu kia nhân đà bảo nàng trúng tình cổ.”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.