Loading...
Chiếc xe vận tải Giải Phóng cũ kỹ nổ máy giòn giã, nhả ra những làn khói đen kịt rồi từ từ lăn bánh rời khỏi cổng tre của gia đình họ Phó. Thẩm Ninh ngồi ở cabin phía trước , ôm c.h.ặ.t Bình An trong lòng. Đứa nhỏ sau khi b.ú no sữa mẹ đã ngủ say sưa, đôi môi nhỏ thỉnh thoảng lại chúm chím như đang mơ thấy điều gì tốt đẹp . Qua ô cửa kính phủ đầy bụi mờ, Thẩm Ninh nhìn đồi Tây dần lùi xa, những vạt màu xanh ngắt của Kim Ngân hoa và Xuyên Tâm Liên – thành quả của bao nhiêu mồ hôi và nước mắt – nhòe đi trong tầm mắt.
Cô khẽ thở dài, một cảm giác bâng khuâng khó tả len lỏi trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Hai năm trước , khi tỉnh dậy trong căn buồng tối tăm, cô chỉ mong sao được chạy trốn khỏi nơi này . Vậy mà giờ đây, khi thực sự rời đi , cô lại mang theo cả một bầu trời kỷ niệm của những ngày đổ mồ hôi trên sỏi đá, của đêm mưa giông cứu người và cả những nhát cuốc khai hoang đẫm m.á.u của Phó Cận Ngôn.
"Mệt thì dựa vào vai tôi mà chợp mắt một lúc, đường lên huyện còn xóc lắm." – Phó Cận Ngôn ngồi bên cạnh, tay cầm vô lăng ( anh đã tranh thủ học lái xe từ đội vận tải của xưởng d.ư.ợ.c trong những ngày bốc t.h.u.ố.c) nói bằng giọng trầm ấm, chứa đầy sự quan tâm.
Thẩm Ninh mỉm cười , tựa đầu lên bờ vai vững chãi của chồng. Anh bây giờ đã khác xưa nhiều lắm. Mái tóc cắt cao gọn gàng, bộ đồ đại cán màu xanh sĩ lâm mới tinh tươm làm tôn lên vẻ thâm trầm, nam tính của một người đàn ông bắt đầu nắm giữ thực quyền. Phó Cận Ngôn của hiện tại không còn là gã lực điền cuốc đất lầm lũi với ánh mắt đầy thù hằn, mà là Phó Giám đốc kỹ thuật của Xưởng Dược liệu tập trung phố huyện – một vị trí có sức nặng cả về kinh tế lẫn chính trị trong thời điểm bấy giờ.
Phố huyện những năm 1986 đang rục rịch chuyển mình mạnh mẽ trước thềm Đổi Mới. Tiếng loa phát thanh phường dõng dạc đọc những bản tin về chính sách mới, về việc khuyến khích mô hình kinh tế tập thể kết hợp gia đình. Những dãy nhà tập thể quét vôi vàng đã ngả màu rêu phong nằm xen kẽ với những cửa hàng bách hóa tổng hợp nhộn nhịp người xếp hàng cầm tem phiếu. Mùi xăng xe, mùi dầu mỡ, tiếng chuông xe đạp lanh lảnh và cả tiếng còi tàu từ ga xa xăm vọng lại tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của thời đại mà Thẩm Ninh vốn chỉ thấy qua những thước phim tư liệu cũ.
Căn nhà họ thuê nằm ở một con ngõ yên tĩnh gần xưởng d.ư.ợ.c. Đó là một căn nhà gạch hai tầng có sân vườn nhỏ, bao quanh bởi tường bao quét vôi trắng – một sự xa xỉ tột bậc so với căn nhà vách đất dột nát ở vùng kinh tế mới. Bà Lâm bước xuống xe, chân run run chạm vào nền gạch hoa bát tràng bóng loáng. Bà cứ đi tới đi lui trong sân, sờ vào vòi nước máy chảy róc rách, nhìn cái bếp dầu còn mới tinh chưa một vết nhọ nồi mà nước mắt cứ trào ra .
"Ninh ơi, nằm mơ mẹ cũng không dám nghĩ có ngày mình lại được sống ở nơi sang trọng thế này ... Cha thằng Ngôn mà còn sống, nhìn thấy cảnh này chắc ông ấy mừng lắm." – Bà Lâm nghẹn ngào, bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ve tấm rèm cửa bằng vải thô màu nâu nhạt.
Thẩm Ninh bế Bình An đi vào , cô nhẹ nhàng đặt con xuống chiếc giường gỗ lim chắc chắn đã được Phó Cận Ngôn lau chùi sạch sẽ từ hôm qua. Cô nhìn quanh căn nhà, trong đầu bắt đầu phác thảo những bước đi tiếp theo. Với một người mang linh hồn từ tương lai, Thẩm Ninh hiểu rõ đây không phải là nơi dừng chân hưởng thụ, mà là "bàn đạp" để cô đưa gia đình bước hẳn vào giới thượng lưu thực thụ trước khi làn sóng kinh tế thị trường bùng nổ.
"Mẹ yên tâm, đây mới chỉ là điểm bắt đầu thôi. Sau này con sẽ cho Bình An sống trong biệt thự có vườn hoa, mẹ sẽ có người hầu hạ." – Thẩm Ninh nói chắc nịch, đôi mắt sáng lên tia nhìn kiên định.
Chỉ mất một tuần để ổn định cuộc sống, Phó Cận Ngôn bắt đầu bị cuốn vào guồng quay hối hả của công việc tại xưởng d.ư.ợ.c. Anh đi sớm về khuya, nghiên cứu các quy trình sấy lạnh, chiết xuất tinh dầu để nâng cao chất lượng d.ư.ợ.c liệu cung cấp cho tuyến trên . Bản tính tỉ mỉ và kiến thức tri thức vốn có giúp anh nhanh ch.óng thu phục được lòng tin của cán bộ công nhân viên.
Còn Thẩm Ninh, cô không chấp nhận việc ngồi nhà làm một phu nhân an phận. Cô biết , trong thời buổi kinh tế đang mở cửa, phụ nữ thành phố bắt đầu có nhu cầu làm đẹp rất cao nhưng mỹ phẩm ngoại nhập lại vô cùng khan hiếm và đắt đỏ. Cô bắt đầu tận dụng nguồn d.ư.ợ.c liệu quý nhất từ đồi Tây gửi ra – những túi cánh hoa kim ngân khô, những rễ sâm dại mà cô đã cất công tìm kiếm.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Trong gian bếp nhỏ của căn nhà phố huyện, Thẩm Ninh miệt mài với những hũ sành, những ống nghiệm thủy tinh tự chế được cô đặt mua từ phòng thí nghiệm của xưởng. Cô muốn tạo ra một loại cao thảo d.ư.ợ.c không chỉ chữa bệnh mà còn có tác dụng dưỡng nhan – một loại kem "handmade" đầu tiên mang thương hiệu của riêng mình .
"Chị Ninh, chị
lại
nấu t.h.u.ố.c gì mà thơm nức cả ngõ thế
này
?" – Chị Lan,
người
hàng xóm
làm
ở hội phụ nữ huyện, tò mò ghé đầu qua tường rào hỏi.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/thap-nien-80-va-mat-tra-nam-cung-chong-ngheo-nuoi-con-lam-giau/chuong-14
Mùi hương thanh khiết của hoa nhài trộn lẫn với mùi ấm nồng của thảo mộc khiến ai
đi
ngang qua cũng
phải
hít hà.
Thẩm Ninh mỉm cười , bưng ra một hũ sứ nhỏ màu trắng đục: "Em đang thử nghiệm loại cao dưỡng da từ ngọc trai và linh chi lấy từ đồi Tây. Chị Lan dùng thử xem, da chị dạo này hơi khô vì gió lạnh, dùng cái này đảm bảo sau ba ngày sẽ mềm mượt như da em bé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thap-nien-80-va-mat-tra-nam-cung-chong-ngheo-nuoi-con-lam-giau/c13.html.]
Thẩm Ninh áp dụng đúng chiến lược "marketing truyền miệng" của thời hiện đại. Cô tặng dùng thử cho những người phụ nữ có tầm ảnh hưởng trong phố: cô giáo trường chuyên, vợ của các cán bộ phòng ban. Chỉ sau một thời gian ngắn, cái tên "Cao thảo d.ư.ợ.c Thẩm Ninh" bắt đầu trở thành một hiện tượng truyền tay nhau giữa các bà nội trợ và giới tiểu thư phố huyện.
Nhưng sự nổi tiếng quá nhanh bao giờ cũng kéo theo những con mắt dòm ngó. Một buổi chiều cuối tuần, khi Phó Cận Ngôn vắng nhà, một chiếc xe con sơn đen bóng loáng đậu trước cửa ngõ. Bước xuống xe là một người đàn ông trung niên béo tốt , đeo kính trắng gọng vàng – ông Hùng, Giám đốc Công ty Thương mại của tỉnh. Ông ta nhìn Thẩm Ninh với ánh mắt đầy tính toán của một thương nhân cáo già đã quen việc chèn ép kẻ yếu.
"Chào cô Ninh. Tôi nghe danh cô đã lâu, cũng đã lấy được một hũ cao của cô cho vợ tôi dùng thử." – Ông Hùng vào đề thẳng thừng, giọng điệu kẻ cả – " Tôi muốn mua đứt công thức sản xuất loại cao này . Cô ra giá đi , bao nhiêu tôi cũng trả, miễn là cô giao toàn bộ quy trình và từ nay không được tự ý sản xuất dưới tên Thẩm Ninh nữa."
Thẩm Ninh thong thả rót một chén trà mạn, hơi khói bốc lên nghi ngút che mờ đôi mắt đang lóe lên sự sắc sảo. Cô nhìn ông Hùng, đôi mắt bình thản đến mức khiến người đối diện phải cảm thấy áp lực:
"Ông Hùng, ông là người làm kinh doanh lớn, chắc ông hiểu giá trị của 'linh hồn' sản phẩm nằm ở người tạo ra nó chứ không phải chỉ là mấy dòng công thức ghi trên giấy. Tôi không bán công thức. Tôi muốn hợp tác. Tôi cần hệ thống máy móc chiết xuất của ông và mạng lưới phân phối của công ty thương mại, đổi lại , tôi sẽ giữ 40% cổ phần thương hiệu và trực tiếp quản lý khâu kỹ thuật."
Ông Hùng sững sờ, suýt chút nữa thì đ.á.n.h rơi chén trà sứ. Ông ta không ngờ một người phụ nữ mới từ vùng kinh tế mới về lại có thể am hiểu về khái niệm "cổ phần" và "hợp tác" một cách sành sỏi đến thế. Ông ta nheo mắt, đ.á.n.h giá lại người phụ nữ mảnh mai nhưng mang khí chất của một nữ vương trước mặt:
"Cô Ninh, cô tham vọng quá đấy. Cô có biết bao nhiêu người muốn được tôi để mắt tới mà không được không ? Cô lấy gì đảm bảo loại cao này sẽ bán chạy lâu dài?"
" Tôi lấy chính uy tín của đồi Tây và sự tin dùng của hàng trăm phụ nữ phố huyện này làm đảm bảo." – Thẩm Ninh mỉm cười , nụ cười chứa đựng sự tự tin của một linh hồn đã đi trước thời đại hàng chục năm – "Ông mua công thức, ông chỉ mua được quá khứ. Hợp tác với tôi , ông mới có được tương lai của ngành mỹ phẩm thảo d.ư.ợ.c."
Cuộc đối đầu căng thẳng kéo dài suốt buổi chiều. Cuối cùng, ông Hùng ra về với vẻ mặt vừa tức tối vì không "nuốt chửng" được cô, vừa nể phục vì bản lĩnh của người đàn bà này . Ông ta nhận ra mình không thể dùng tiền để ép buộc Thẩm Ninh, mà buộc phải đứng ở vị thế đối tác bình đẳng.
Tối đó, khi Phó Cận Ngôn trở về với vẻ mệt mỏi sau một ngày ở xưởng, anh thấy vợ đang ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn điện tỏa ra ánh sáng trắng trong vắt in bóng cô lên vách tường gạch. Cô đang miệt mài viết những dòng chữ ngay ngắn: Kế hoạch xây dựng xưởng mỹ phẩm thảo d.ư.ợ.c tập trung .
Phó Cận Ngôn bước tới, vòng tay ôm lấy vợ từ phía sau , áp mặt vào mái tóc thơm mùi vỏ bưởi nồng nàn của cô: "Ninh này , hôm nay ông Hùng có tìm tôi . Ông ta bảo vợ tôi là một 'đóa hoa hồng có gai' khó nhằn nhất mà ông ta từng gặp."
Thẩm Ninh cười rộ lên, xoay người lại ôm lấy cổ chồng, ánh mắt đầy tinh nghịch: "Thế anh có sợ bị hoa hồng đ.â.m không ?"
" Tôi chỉ sợ không đủ sức để làm cái hàng rào bảo vệ đóa hoa này trước giông bão thôi." – Phó Cận Ngôn trầm giọng, ánh mắt anh nhìn vợ chan chứa tình cảm và cả sự sùng bái ngầm – "Ngày mai, tôi sẽ cùng cô đi xem khu đất trống phía sau xưởng d.ư.ợ.c. Chúng ta sẽ làm lớn, Ninh ạ. Bình An sau này sẽ tự hào vì cha mẹ nó."
Dưới ánh đèn điện lấp lánh của phố huyện bắt đầu lên đèn, hai trái tim cùng chung một nhịp đập, cùng chung một khát vọng vươn lên. Thẩm Ninh biết , con đường hào môn thực sự không phải là việc thừa kế tài sản của ai đó, mà chính là việc cô và Phó Cận Ngôn tự tay xây dựng nên vương quốc của chính mình . Sự xuất hiện của những kẻ như ông Hùng chỉ là những viên đá thử vàng trên con đường đầy vinh quang phía trước .
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.