Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nói là bên cạnh, thực ra cách đó cũng rất xa, nửa năm trước có một thợ săn định cư tại đó, ta ít khi gặp mặt hắn .
Ta dùng số tiền dành dụm bấy lâu, mua một vò rượu ngon, đến xin đổi lấy một con thỏ rừng, mang rượu tặng hắn xem như cảm ơn. Hắn vui vẻ nhận, không hề nhắc rằng vò rượu quý giá hơn con thỏ rất nhiều.
Khi đã say, hắn tiết lộ cho ta biết tung tích của mẹ ta .
Hóa ra hắn vô tình nhìn thấy gương mặt thực sự của mẹ ta dưới mái tóc rối, bị nhan sắc tuyệt trần của bà làm kinh ngạc, muốn ép buộc bà, mẹ ta đã đập vỡ đầu hắn , vì tức giận, hắn trói bà lại và đem bán.
Bán cho một lái buôn, có lẽ bây giờ bà đã đến một nơi rất xa.
Mẹ ta nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, bán được giá cũng khá cao, thợ săn mãn nguyện khoe khoang.
Ta mặt không cảm xúc, cầm chiếc rìu trong nhà hắn , tự tay c.h.é.m c.h.ế.t hắn từng nhát một, sau đó kéo xác đến khu rừng xa, nơi có sói, rồi xóa hết dấu vết ta từng đến.
Lần đầu tiên g.i.ế.c người , tay ta run rẩy cả đêm.
Ngày hôm sau , người trong làng vào núi hái t.h.u.ố.c phát hiện xác gã đàn ông bị sói ăn mất, họ nhắc nhở mọi người cẩn thận với dã thú.
Ta bán hết những thứ trong nhà có thể đổi lấy tiền, gom góp đủ để chuẩn bị chút lộ phí, xa xỉ mua vài chiếc bánh, lên đường tìm mẹ .
Hồng Trần Vô Định
Khi đó vừa gặp phải hạn hán, nhiều nơi xảy ra nạn đói, người ta đói đến mức phải ăn thịt lẫn nhau , ta đi qua một vùng bị nạn, bị cướp hết tiền bạc và mấy chiếc bánh. Ta chỉ đưa tay chùi lớp bụi trên mặt, không dám đuổi theo giành lại .
Mẹ ta rất đẹp , có thể coi là tuyệt sắc. Ta còn có phần hơn thế.
Ta lo sợ ai đó vô tình xóa đi lớp bụi bẩn trên mặt ta .
Ta bôn ba qua nhiều nơi, cuối cùng đến một thành thị phồn hoa náo nhiệt, cảnh tượng hoàn toàn khác với vùng nạn. Ta toàn thân rách rưới, bẩn thỉu, không có chút gì để ăn, buộc phải vừa đi vừa ăn xin, từ bỏ cả tôn nghiêm chỉ vì một chút thức ăn thiu.
Nhưng ta quá yếu ớt, không tranh được với những kẻ ăn mày và nạn dân khác.
Ta sắp c.h.ế.t đói, trong cơn mơ màng, bước đi giữa đường thì đụng phải một chiếc xe ngựa lộng lẫy, phu xe giơ roi quất ta một cái, đầy vẻ ngạo mạn, mắng xối xả:
“Con ăn mày từ đâu tới mà không có mắt? Kinh động quý nhân, ngươi có gánh nổi không ?”
Ta bị quất ngã xuống đất, trên tay hằn vết roi chảy m.á.u, lập tức tỉnh táo hẳn.
Nhìn chiếc xe ngựa quý giá trước mặt, ta nghĩ rằng có lẽ hôm nay mình sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi bị ném vào bãi tha ma.
Phu xe định quất thêm roi nữa, nhưng bị ngăn lại . Một bàn tay thon dài, trắng như ngọc khẽ đặt lên cán roi, ngay khoảnh khắc hắn vén rèm bước ra , giọng nói thanh tao rơi vào tai ta .
“Đừng đ.á.n.h cô nương ấy .”
Hắn nói .
7
Khoảnh khắc đó, ta thật sự muốn khóc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/truong-menh/chuong-3
com - https://monkeydd.com/truong-menh-glub/chuong-3.html.]
Từ khi có ký ức, ta đã chịu bao nhiêu đòn roi, nhưng chưa một ai nhẹ nhàng nói một câu: “Đừng đ.á.n.h cô nương ấy .”
Chỉ là một câu nói rất đơn giản mà thôi.
Đó là lần đầu tiên ta gặp Cố Lưu.
Thiếu niên đứng bên cạnh con ngựa cao lớn, áo trắng tinh khôi, dáng vẻ cao quý ch.ói mắt, gương mặt tựa ngọc với đôi mắt sâu thẳm, khẽ cúi đầu nhìn xuống ta .
Khác với người phu xe kiêu ngạo, bản thân vị quý nhân ấy lại không hề tỏ ra chút nào là người ở trên , ngược lại , giọng nói của hắn rất ấm áp. Hắn bảo tùy tùng đi mua một cái bánh bao, rồi tự tay đưa cho ta .
Ta ngơ ngác nhận lấy cái bánh bao to và thơm ấy , lại ngơ ngác ngước lên nhìn hắn .
Khi ấy , ta không biết hắn là ai, chỉ biết đó là một người tốt hiếm có .
Đầu ngón tay ta khẽ run.
Đột ngột, ta quỳ xuống bên chân hắn , nắm c.h.ặ.t lấy một góc áo quý nhân, dũng cảm ngăn bước chân hắn rời đi , nước mắt hai hàng chảy xuống, trong tư thế yếu đuối đáng thương, ngước lên nhìn hắn , giọng nói bi ai:
“Cầu xin công t.ử cứu lấy mạng tiểu nữ!”
Ta cố tình dùng một câu văn hoa nức nở để thu hút sự chú ý của hắn , sau đó mới từ từ kể lại ngọn nguồn, nói rằng không tìm thấy mẹ , ta cũng không muốn sống nữa.
Trước mắt ta có vẻ là một quý nhân nhân hậu, ta đang đặt cược, cược rằng hắn sẽ giúp ta .
Trong lúc đó, khóe mắt ta thấy góc áo của hắn bị tay ta làm bẩn, sắc mặt ta thoáng tái nhợt.
Thời loạn, mạng người rẻ mạt, mạng ta còn chẳng đáng giá bằng một tấm áo quý nhân. Đó là một cuộc cược lớn, nếu ta khiến hắn chán ghét, có lẽ ta sẽ c.h.ế.t.
Đôi mắt đen đậm của quý nhân chăm chú nhìn ta , hắn lùi lại một bước, rút ra góc áo bị nắm, cách ta một khoảng không quá gần, hắn ra lệnh:
“Thập Ngũ, giúp cô nương ấy tìm.”
Hắn đã đồng ý giúp ta .
Rồi hắn lên xe ngựa, biến mất trong đám đông.
Một việc nhỏ nhặt không đáng để quý nhân đích thân quan tâm, nhưng hắn quả thật có lòng nhân ái, để lại một hộ vệ hộ tống.
Lúc đó, ta mới mười ba tuổi, lớn lên trong ngôi làng nhỏ, chưa từng tiếp xúc với nhiều người , cũng chưa từng thấy qua thế giới rộng lớn, chỉ dựa vào bản năng và trí tuệ thông minh hơn chút so với bạn bè cùng tuổi, tự mình học cách giả khóc , tỏ vẻ yếu ớt đáng thương.
Có lẽ với ta lúc đó, ta thật sự có tài năng và lòng dũng cảm vượt trội.
Nhưng khi nhìn lại , ta thấy mình khi ấy quá non nớt, trong mắt Cố Lưu – người là thái t.ử đương thời – mấy thủ đoạn nhỏ của ta chắc hẳn vụng về đáng cười .
Thế nhưng hắn vẫn để lại người hộ vệ mà hắn tin tưởng nhất để giúp ta .
Thập Ngũ quả thực là người mà hắn tin tưởng nhất và cũng là giỏi nhất, chỉ trong chưa đầy hai canh giờ đã tìm ra tung tích của mẹ ta .
Dựa vào ta , có lẽ đến khi c.h.ế.t đói trên đường phố ta cũng không thể gặp lại mẹ . Còn họ thì khác, họ có quyền thế, ngay cả quan lớn nhất trong thành cũng phải nghe lệnh.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.