Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
CHƯƠNG 18: KHÔNG AI TIN CÔ
Kinh Đô sau đêm đấu thầu chìm trong một bầu không khí nghẹt thở. Dù hệ thống điện đã được khôi phục, nhưng bóng tối trong lòng giới thượng lưu thì ngày càng đậm đặc. Lâm Tĩnh đã trốn thoát, và điều kinh khủng nhất là bà ta đã kịp gieo rắc một nghi ngờ c.h.ế.t người : Kỷ Nguyệt Trình là một "vũ khí sinh học" nguy hiểm, kẻ mang trong mình dòng m.á.u của một tội phạm công nghệ quốc tế.
Sáng sớm, trụ sở Lục thị bị bao vây không phải bởi phóng viên, mà bởi các thanh tra liên ngành và hội đồng quản trị đang run rẩy.
"Chúng tôi không thể tin tưởng cô được nữa, Kỷ tiểu thư." Một cổ đông lớn, người từng quỳ xuống cảm ơn tôi hai ngày trước , giờ đây nhìn tôi với ánh mắt ghẻ lạnh. "Lâm Tĩnh là mẹ ruột của cô. Ai biết được cú phóng điện tối qua là để ngăn cản bà ta , hay là một màn kịch để cô bí mật chiếm quyền kiểm soát hệ thống của chúng tôi ?"
Tôi ngồi ở đầu bàn họp, đôi mắt bình thản đến đáng sợ. Năng lực Gen-Code trong não bộ tôi đang hoạt động ở mức công suất thấp, giúp tôi nhìn thấu những nhịp tim dồn dập và sự sợ hãi của những con người này .
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
" Đúng vậy ," bà Thịnh đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng họp, dù đang trong tình trạng bị điều tra nhưng bà ta vẫn cố lết đến đây để tung cú đòn cuối cùng. "Mọi người nhìn đi , đứa con gái này từ lúc về nhà đã mang lại bao nhiêu tai ương? Nó không phải con người , nó là một con quái vật được tạo ra trong phòng thí nghiệm!"
Thịnh Nhược Vy đứng sau mẹ mình , đôi mắt đỏ ngầu vì đố kỵ. Cô ta không nói gì, nhưng sự im lặng ấy chứa đầy sự hả hê. Khi cô ta không thể vươn tới đỉnh cao, cô ta muốn kéo tôi xuống vũng bùn cùng mình .
Lục Hàn Chi đứng bật dậy, tiếng ghế ma sát trên sàn vang lên ch.ói tai: "Đủ rồi ! Các người có biết ai là người đã cứu tập đoàn này khỏi phá sản không ? Ai là người đã ngăn cản giao thức BCI nô dịch hóa bộ não của các người ?"
"Đó là chuyện của quá khứ, Lục tổng." Vị cổ đông già nua lạnh lùng đáp. "Hiện tại, chúng tôi yêu cầu cô Kỷ phải bàn giao toàn bộ quyền truy cập hệ thống máy chủ lượng t.ử và chấp nhận bị giám sát y tế đặc biệt. Nếu không , Lục thị sẽ đơn phương chấm dứt mọi hợp tác."
Tôi khẽ nhếch môi, đứng dậy. Ánh mắt tôi lướt qua từng gương mặt trong phòng họp — những kẻ mà chỉ vài giờ trước còn coi tôi là cứu tinh.
" Tôi đã nói rồi , các người không xứng đáng với những gì tôi mang lại ." Tôi đóng sập máy tính lại . "Các người muốn hệ thống? Được thôi, tôi sẽ để lại nó cho các người . Nhưng hãy nhớ lấy lời tôi : Khi Lâm Tĩnh quay lại , đừng có quỳ xuống cầu xin tôi cứu mạng."
Tôi quay lưng bước ra khỏi phòng họp, mặc kệ tiếng hét của Lục Hàn Chi phía sau .
...
Tôi đi bộ dọc hành lang vắng lặng, cảm giác cô độc chưa bao giờ rõ rệt đến thế. Ngay cả những nhân viên từng cúi chào tôi kính cẩn, giờ đây cũng né tránh ánh mắt tôi như tránh tà.
"Nguyệt Trình! Đứng lại !"
Lục Hàn Chi đuổi kịp tôi ở sảnh thang máy. Anh giữ lấy vai tôi , hơi thở dồn dập: "Cô định đi đâu ? Cô không cần phải nghe lời bọn họ. Lục thị là của tôi , không ai có quyền đuổi cô đi !"
Tôi xoay người lại , nhìn thẳng vào đôi mắt đang tràn đầy sự lo lắng của anh : "Hàn Chi, họ nói đúng. Hiện tại tôi là một quả b.o.m nổ chậm. Lâm Tĩnh có mã nguồn DNA của tôi , bà ta có thể tấn công tôi bất cứ lúc nào thông qua tần số sinh học. Nếu tôi ở lại đây, Lục thị sẽ thực sự bị san phẳng."
" Tôi không quan tâm!" Anh gầm lên, siết c.h.ặ.t vòng tay. " Tôi đã nói rồi , dù là địa ngục tôi cũng đi cùng cô. Cô định một mình đối đầu với bà ta sao ? Cô định hy sinh bản thân để bảo vệ những kẻ không tin tưởng mình ?"
Tôi im lặng. Đúng , đó chính là kế hoạch của tôi . Sử dụng chính bản thân mình làm mồi nhử để kéo Lâm Tĩnh vào một không gian mạng cô lập, nơi tôi có thể tiêu diệt hoàn toàn thực thể kỹ thuật số của bà ta . Nhưng để làm được điều đó, tôi cần một hệ thống máy chủ mạnh hơn tất cả những gì đang có ở Kinh Đô.
Cảng biển phía Nam.
"Anh tin tôi chứ?" Tôi hỏi, giọng nói khẽ run.
Lục Hàn Chi khựng
lại
,
anh
nhìn
sâu
vào
mắt
tôi
,
rồi
thở dài, buông lỏng vòng tay nhưng
lại
nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay
tôi
: "
Tôi
tin cô.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/van-dam-trang-soi-thien-kim-khong-de-dung/chuong-18
Nhưng
cô
phải
hứa, dù chuyện gì xảy
ra
, cũng
không
được
phép biến mất khỏi cuộc đời
tôi
."
Tôi gật đầu, dù trong lòng biết rõ xác suất tôi sống sót sau đợt tấn công phản ngược là cực thấp.
...
Chiều hôm đó, tôi lẻn ra khỏi tầm giám sát của hội đồng quản trị, tiến về khu vực cảng biển phía Nam. Lục Hàn Chi đã dùng quyền hạn tối cao của mình để phong tỏa khu vực này dưới danh nghĩa "bảo trì khẩn cấp".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-dam-trang-soi-thien-kim-khong-de-dung/c18.html.]
Nhưng âm mưu không chỉ đến từ Lâm Tĩnh.
Thịnh Nhược Vy, trong cơn điên cuồng cuối cùng, đã đ.á.n.h cắp một thiết bị kích sóng từ tập đoàn Aletheia mà Lâm Tĩnh cố tình để lại . Cô ta lẻn vào phòng điều khiển trung tâm của cảng biển ngay trước khi tôi đến.
"Kỷ Nguyệt Trình, nếu tôi phải xuống địa ngục, tôi sẽ kéo chị đi cùng!" Nhược Vy hét lên khi thấy tôi bước vào .
Trên tay cô ta là thiết bị đang phát ra ánh sáng xanh lục quỷ dị — cùng loại với giao thức BCI tối qua. Cô ta không biết rằng, việc kích hoạt nó ở gần một máy chủ lượng t.ử sẽ tạo ra một hố đen dữ liệu có thể thiêu cháy toàn bộ hệ thần kinh của bất kỳ ai trong bán kính 100 mét.
"Nhược Vy, dừng lại ngay!" Tôi hét lớn, tay nhanh ch.óng thao tác trên bảng điều khiển cầm tay để thiết lập màng chắn điện từ. "Cô không biết mình đang làm gì đâu ! Lâm Tĩnh đang lợi dụng cô để mở cổng truy cập vào não bộ của tôi !"
" Tôi không quan tâm! Chỉ cần chị c.h.ế.t, mọi thứ sẽ kết thúc!" Cô ta điên cuồng nhấn nút kích hoạt.
Một luồng sóng xung kích vô hình quét qua căn phòng. Tôi cảm thấy não bộ mình như bị hàng vạn mũi kim đ.â.m vào . Năng lực Gen-Code bị cưỡng ép khởi động ở mức tối đa. Những dòng mã vàng kim bắt đầu hiện lên trên da thịt tôi , rực sáng.
“Aletheia kết nối thành công. Chào con gái.”
Giọng nói của Lâm Tĩnh vang lên trong đầu tôi , lấn át mọi âm thanh thực tại.
Cùng lúc đó, các cổ đông của Lục thị và lực lượng thanh tra vừa ập đến cổng cảng biển. Thấy cảnh tượng rung chuyển và ánh sáng kỳ quái từ phòng điều khiển, họ càng tin rằng tôi đang thực hiện một nghi lễ công nghệ hắc ám.
"Bắn đi ! Ngăn nó lại !" Một giọng nói ra lệnh vang lên từ phía ngoài.
Lục Hàn Chi lao ra chắn trước họng s.ú.n.g của đội bảo vệ: "Không ai được nổ s.ú.n.g! Cô ấy đang cứu các người !"
Trong phòng điều khiển, tôi quỳ sụp xuống sàn, m.á.u mũi chảy dài. Thịnh Nhược Vy cũng không khá hơn, cô ta đang la hét t.h.ả.m thiết khi bộ não bình thường không thể chịu nổi áp lực của dòng dữ liệu khổng lồ.
"Không ai tin cô đâu , Nguyệt Trình." Lâm Tĩnh thì thầm trong tâm trí tôi . "Thế giới này quá nhỏ bé cho chúng ta . Hãy để mẹ giúp con giải thoát khỏi những con sâu kiến này ."
Tôi nghiến răng, dùng chút lý trí cuối cùng để truy cập vào hệ thống máy chủ lượng t.ử của cảng biển.
" Tôi ... không ... cần... bà... giúp!"
Tôi không thực hiện kế hoạch tiêu diệt Lâm Tĩnh như dự tính ban đầu. Thay vào đó, tôi thực hiện một kế hoạch điên rồ hơn: Tôi chuyển toàn bộ dữ liệu độc hại của Lâm Tĩnh sang chính hệ thống máy chủ này , sau đó dùng quyền chủ sở hữu để tự phong tỏa chính bộ não của mình .
Xoẹt!
Một tiếng nổ điện lớn vang lên. Thịnh Nhược Vy ngất lịm đi . Cả căn phòng rơi vào bóng tối hoàn toàn .
Tôi nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, cảm giác như một phần linh hồn mình vừa bị xé toạc. Nhưng bù lại , sự kết nối của Lâm Tĩnh đã bị cắt đứt. Máy chủ lượng t.ử của cảng biển bốc khói nghi ngút, toàn bộ dữ liệu về Gen-Code đã bị mã hóa bằng một dãy khóa mà chỉ có sự tự do của con người mới mở được .
Cánh cửa phòng bật mở. Lục Hàn Chi lao vào , anh quỳ xuống ôm c.h.ặ.t lấy thân hình đang run rẩy của tôi .
"Nguyệt Trình! Nguyệt Trình! Nhìn tôi này !"
Tôi từ từ mở mắt, nhìn thấy gương mặt đẫm nước mắt của người đàn ông quyền lực nhất Kinh Đô. Phía sau anh , đám đông cổ đông và thanh tra đứng c.h.ế.t trân. Họ nhìn thấy đống đổ nát, nhìn thấy Thịnh Nhược Vy t.h.ả.m hại, và nhìn thấy tôi — kẻ vừa mới hy sinh toàn bộ năng lực thiên tài của mình để cứu lấy sự an toàn cho mạng lưới của họ.
"Hệ thống... an toàn rồi ..." Tôi thều thào, rồi chìm vào bóng tối.
Sự nghi ngờ của họ đã đúng một phần: Tôi không còn là thiên tài thiên bẩm như trước nữa. Nhưng họ đã sai hoàn toàn về mục đích của tôi . Đêm đó, Kinh Đô không có một "vũ khí sinh học" nào cả. Chỉ có một cô gái đã chọn vứt bỏ ngai vàng kỹ thuật số để bảo vệ người mình yêu và những kẻ đã từng quay lưng lại với mình .
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.