Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
07
Tống Như Yên từ nhỏ được gửi nuôi ở Từ gia, tính tình nhút nhát, hồi nhỏ gặp vài lần , nàng ấy đều trốn sau lưng Từ Đình, không dám nói chuyện với ta . Sau này Từ Đình không dẫn nàng ấy đến nữa, nói biểu muội không thích ra ngoài, cũng không thích gặp người lạ.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Ta còn từng trách hắn ta , tiểu cô nương văn văn tĩnh tĩnh, sao không dẫn ra ngoài đi lại nhiều hơn, một mình ru rú trong nhà thì có ý vị gì.
Từ Đình chỉ cười , nói Tống Như Yên khác ta , bảo ta đừng quản nàng ấy .
Nhưng Tống Như Yên ta gặp sau khi về kinh lại không giống với lời Từ Đình nói .
Gặp lại nàng ấy là ở buổi ngâm thơ ở kinh thành, Tống Như Yên mặc váy xanh, nụ cười rạng rỡ, thơ văn tuôn trào. Từ Đình tuy đứng cạnh ta , nhưng ánh mắt lại cứ dính vào Tống Như Yên.
Ta không lộ vẻ gì hỏi hắn ta : "Biểu muội trông có vẻ khác trước rất nhiều."
Từ Đình sững sờ, lập tức quay đầu nhìn ta , ánh mắt thâm tình: "Dù nàng ấy có thế nào cũng không bằng một nửa Thiều An."
. . .
Ta vốn không có ý so sánh với nàng ấy . Không hiểu sao , sự lấy lòng của Từ Đình lại khiến ta không thoải mái lắm, ta nén xuống không nói , chỉ coi là mình đa nghi.
Sức khỏe cha ta ngày càng yếu, ngược lại , Từ lão gia t.ử được quý nhân thưởng thức, thăng quan tiến chức nhanh ch.óng.
Một hôm ở tiệm, ta gặp Tống Như Yên, nha hoàn bên cạnh nàng ấy líu lo:
"Đợi sau này tiểu thư qua cửa, sinh con mang họ Từ, cả trái tim thiếu gia đều sẽ thuộc về người ."
Tống Như Yên mắng nàng ấy nói bậy, hai người vội vã bỏ đi .
Ta sai người đi điều tra, hạ nhân về bẩm, Từ phủ quả thật có ý định nạp thiếp cho Từ Đình. Từ mẫu lén nói với người khác, tiểu thư Hầu phủ là người ngoài, con sinh ra cũng là người ngoài, Từ gia ta không thể tuyệt hậu được .
Ngày nhận được tin, ta làm rơi chén trà , xách da-o găm, cho người mời Từ Đình vào phủ.
Ta ôn tồn: "Từ Đình, cùng ta gánh vác Hầu phủ, con cái theo họ ta là ngươi tự nguyện hứa, Hầu phủ không hề ép buộc. Nay ta cho ngươi thêm một cơ hội, nếu ngươi không muốn , muốn nạp thiếp sinh con, cứ nói với ta , ta sẽ chủ động từ hôn, không dây dưa với ngươi nửa phần."
Từ Đình vội vàng giải thích, nói mình tuyệt đối không có ý đó.
Ta nói tiếp: "Cô nương Hầu phủ ta gả đi , không có chuyện phải tranh sủng với thiếp thất, trong vòng ba năm sau khi thành thân , ngươi không được nạp thiếp ."
Thông cảm cho lời hứa của Từ Đình với
ta
, nếu
hắn
ta
thật sự
muốn
có
tri kỷ bầu bạn, lâu ngày
sau
này
,
ta
cũng
có
thể
làm
chủ
thay
hắn
ta
nạp
vào
phủ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/vi-hon-phu-phan-boi-ta-ga-cho-nhiep-chinh-vuong/chuong-4
Nhưng
tuyệt đối
không
được
vượt qua
ta
.
"Thiều An, nàng đa nghi rồi , trong lòng ta chỉ có một mình nàng, tuyệt đối sẽ không liên quan đến người khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/vi-hon-phu-phan-boi-ta-ga-cho-nhiep-chinh-vuong/chuong-4.html.]
Ta hỏi hắn : "Thế còn tiểu cô nương Tống phủ kia thì sao ?"
Từ Đình mặt không đổi sắc: "Như Yên từ nhỏ lớn lên ở Từ phủ, khó tránh khỏi có chút tình cảm với ta , ta đã nói rõ với nàng ấy rồi , bảo nàng ấy dứt bỏ ý nghĩ đó."
Ta gả cho Từ Đình, sau này cũng sẽ lập phủ riêng, hắn ta dứt khoát như vậy , ta đã tin hắn ta . Không bằng tin một con ch.ó.
08
Ngày mai là ngày đại hỷ, Hầu phủ sáng đèn thâu đêm, đèn l.ồ.ng đỏ rực treo đầy sân. Ta đang chuẩn bị đi ngủ, nha hoàn đến bẩm báo, nói có người muốn gặp ta . Hôm nay là ngày gì, sao chuyện lại nhiều đến vậy .
Người đến gõ cửa từ cổng sau Hầu phủ, đội mũ che mặt, nàng ấy bước lên, thấy xung quanh ngoài tỳ nữ thân cận của ta không có ai khác mới vén mũ lên. Vậy mà là Tống Như Yên!
Nàng ấy vẻ mặt lo lắng, không kịp để ý nhiều, vừa gặp mặt đã hỏi ta :
"Ngươi mau từ hôn đi , Từ Đình không gả được đâu , hắn ta còn đang treo trên hòn non bộ nhà ta kìa!"
Ta và tỳ nữ nhìn nhau , đều thấy sự khó hiểu trong mắt đối phương.
Ta nhẹ nhàng hỏi nàng ấy : "Từ Đình có hôn ước với ta , dù ngươi muốn gả cho hắn ta cũng không nên vội vàng như vậy , ngươi không sợ ta giữ ngươi lại sao ?"
Tống Như Yên nhíu mày, vẻ mặt khinh thường: "Ai nói ta muốn gả cho hắn ta ?"
"Ừm?"
Nàng ấy tiếp lời: "Từ Đình là tự mình muốn trèo tường nhà ta , hắn ta muốn ta làm ngoại thất cho hắn ta , sinh nhi t.ử, nói có con nối dõi rồi sẽ đưa ta lên làm chính phu nhân. Hắn ta nằm mơ à , ta dựa vào đâu mà phải làm tiểu lão bà cho hắn ta !"
Ta do dự hỏi: "Ngươi đã không muốn gả cho hắn ta , sao lại nửa đêm đến ngăn cản ta ?"
Tống Như Yên mở to mắt: "Vì muốn kéo ngươi một tay đó!"
"Từ Đình đã treo trên hòn non bộ nhà ta rồi , ngươi còn không chịu từ hôn, ta đành phải mạo hiểm tự mình đến khuyên ngươi."
"Hòn non bộ. . . là ngươi làm sao ?"
Tống Như Yên giả vờ không nghe thấy, sờ sờ mũi: "Ngu tiểu thư, Từ Đình không phải là người tốt , ta từng nghe hai mẹ con bọn họ bàn bạc, muốn Từ Đình giả vờ yêu ngươi, để cưới được tiểu thư Hầu phủ là ngươi về nuốt trọn gia sản."
"Nghe nói tam đại hoàn tông chưa ? Nhi t.ử ngươi mang họ Ngu, đợi Từ Đình kiểm soát Hầu phủ, nhi t.ử ngươi kế thừa tước vị, rồi lại để nhi t.ử của nhi t.ử đổi về họ Từ, Hầu phủ nhà ngươi sẽ trở thành của Từ gia đấy."
Tỳ nữ bên cạnh hít một hơi lạnh, kinh hãi kêu lên: "Thật ác độc!"
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.