Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đây là lần đầu tiên anh ta hèn mọn như vậy trước mặt tôi , địa vị của chúng tôi như đổi cho nhau vậy , giọng điệu nghẹn ngào của Lê Du như có như không trong màn mưa: “Sau này để anh chờ em, anh theo đuổi em, anh yêu em…”
“Nhiễm Nhiễm, xin em đấy, đừng bỏ mặc anh mà.”
Giọng điệu đáng thương cứ như một chú ch.ó nhỏ bị người ta vứt bỏ giữa đêm mưa lạnh giá, và chú ch.ó ấy đang ra sức cầu xin chủ nhân đừng rời bỏ mình .
Tôi hơi mềm lòng.
Nhưng chẳng biết vì sao những giọt nước mắt và những cơn đau khi trước đột nhiên ùa vào tâm trí tôi .
Những lần đau đớn khổ sở không thốt nên lời, những giọt nước mắt rơi mãi không ngừng, và những đêm chờ đợi dài đằng đẵng.
Tôi chợt nhớ ra , mình cũng từng phải đứng trong cơn mưa tầm tã như thế này rồi .
Đêm đó Lê Du bị đau dạ dày nhưng t.h.u.ố.c trong nhà chẳng còn, vậy nên tôi đành đội mưa đến bệnh viện mua t.h.u.ố.c cho anh ta gấp.
Chờ đến khi tôi trở lại thì phát hiện người kia đang gọi video cùng Khương Duyệt Đình.
Lê Du nói rằng kí túc xá của Khương Duyệt Đình bị cúp điện, cô ta sợ tối nên muốn anh ta dỗ cô ta ngủ.
Lúc ấy tôi rất muốn nói : Vậy tôi thì sao ?
Tôi một thân một mình đội mưa đi trong con hẻm nhỏ tối như mực, bắt xe đi hết nửa thành phố để mua t.h.u.ố.c cho anh ta .
Chẳng lẽ tôi không sợ tối sao ?
Sau đó tôi mới ngẫm ra , không phải là Lê Du không biết những chuyện tôi phải chịu đựng.
Chẳng qua người anh ta thiên vị mãi mã không phải là tôi mà thôi.
Tôi từ từ đẩy Lê Du đang run rẩy ra xa.
Mắt anh ra đỏ hoe, vừa khóc vừa cầu xin tôi : “Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm, em không thể độc ác với anh như vậy !”
Tôi lắc đầu, nhét chiếc ô vào tay anh ta và nói : “Lê Du, tình yêu thiêng liêng lắm. Mà những thứ thiêng liêng thì chẳng bao giờ ‘sống lại ’ được đâu .”
Nói xong, tôi chẳng thèm quay đầu lại nhìn mà đi thẳng vào màn mưa.
Lê Du ở đằng sau tuyệt vọng quỳ xuống đất. Anh ta như bị một viên đạn đã bay một quãng đường xa đến hạ gục, một tháng sau khi chia tay, rốt cuộc anh ta mới biết đau là thế nào.
Anh ta khóc lóc cầu xin: “Nhiễm Nhiễm, đừng bỏ anh mà, anh xin em!”
Tôi không nói gì nữa, chỉ lau đi nước mưa nơi khóe mi rồi đi vào kí túc xá.
Có lúc tôi cảm thấy thật kỳ lạ, tại sao lúc nào con người cũng bị mất đi rồi mới biết quý trọng nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-than-cua-anh-ta/chuong-12.html.]
Hay là bởi vì thói hư tật xấu của con người chính là mơ mộng những thứ nằm ngoài tầm với?
Tôi
cho rằng Lê Du sẽ
hoàn
toàn
vạch rõ giới hạn với
tôi
sau
ngày hôm đó, nào ngờ hai chúng
tôi
như hoán đổi cho
nhau
,
anh
ta
cứ theo đuổi
tôi
chẳng chịu buông.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/ban-than-cua-anh-ta/chuong-12
Nhưng tôi sẽ không mềm lòng nữa đâu .
Một tuần sau , đột nhiên Lê Du biến mất, đã mấy ngày rồi mà anh ta không tới lớp.
Tôi cho rằng cuối cùng anh ta cũng chịu từ bỏ, nào ngờ Khương Duyệt Đình lại tới tìm tôi .
Cô ta hẹn tôi tại quán trà sữa gần trường học, sau đó đẩy điện thoại di động đến trước mặt tôi .
Trên màn hình là ảnh của Lê Du, anh ta đang nằm trong bệnh viện với sắc mặt tái nhợt, kim tiêm đ.â.m vào mạch m.á.u màu xanh hơi gồ lên trên mu bàn tay.
Tôi hỏi: “Cô có ý gì?”
Khương Duyệt Đình đáp: “Lê Du vào bệnh viện rồi .”
Tôi chau mày: “Liên quan gì đến tôi ?”
Khương Duyệt Đình ngẩng phắt lên, thái độ vô cùng bất mãn: “Dầu dì Lê Du cũng là bạn trai cũ của cô, anh ấy đã như vậy rồi , cô chẳng có chút thương cảm nào à ? Cô có xấu tính tới đâu thì cũng nên tới thăm anh ấy chứ!”
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt Khương Duyệt Đình.
Cô gái này đã “đồng hành” cùng tôi suốt bốn năm thanh xuân, tôi đã từng hâm mộ cô ta , ghen tị với cô ta , và cũng hận cô ta thật nhiều.
Vào lúc nỗi hận thù lên tới đỉnh điểm, tôi còn hy vọng cô ta hãy biến mất khỏi thế giới này , biến khỏi tôi và Lê Du. Nhưng sau đó, tôi lại bị suy nghĩ ác độc ấy dọa sợ đến chẳng thể ngủ nổi.
Cái gọi là “tình bạn” của Khương Duyệt Đình đã khiến tôi đau đớn đến mức chỉ cần nhìn thấy mặt cô ta thôi là tôi cũng khó chịu lắm rồi .
Tôi cụp mắt, không trả lời mà hỏi ngược lại : “Cô có biết tôi đang làm gì lúc cô và Lê Du đi chụp hình nghệ thuật không ?”
Khương Duyệt Đình sửng sốt: “… Làm gì?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt mơ màng như nhìn về quá khứ: “ Tôi bị viêm dạ dày cấp tính, một thân một mình đi khám thì ngất xỉu. Tôi không có bạn bè thân thích gì ở thành phố này , ngay cả người đóng viện phí cho tôi cũng chẳng có , tôi chỉ có thể gọi điện cho Lê Du, nhờ anh ta quay về.”
Vẻ mặt của Khương Duyệt Đình lập tức thay đổi, hiển nhiên cô ta biết Lê Du đã chọn ở lại chụp hình cùng cô ta chứ không trở về.
Giọng tôi nhẹ bẫng: “Sau đó anh ta nói với tôi là, anh ta bận nhiều việc quá nên tôi hãy cố gắng kiên trì.”
Tôi quay lại nhìn Khương Duyệt Đình, hỏi với giọng điệu đầy nghi ngờ: “Sao bây giờ anh ta không thử kiên trì xem? Chẳng lẽ tôi trời sinh thấp hèn, còn các người thì cao quý lắm à ?”
Đột nhiên Khương Duyệt Đình không nói gì nữa, cô ta im lặng một lúc lâu rồi lúng ta lúng túng đáp: “… Tôi biết sai rồi .”
Mắt cô ta phiếm hồng, giọng điệu nức nở: “Cô nghĩ tôi muốn đến tìm cô lắm sao ? Chúng tôi quen nhau mười mấy năm trời, nếu không phải vì cô thì không chừng chúng tôi đã sớm yêu nhau rồi . Tôi cứ ngỡ rằng hai người đã chia tay thì giữa chúng tôi chẳng còn thứ gì cản trở nữa, nhưng anh ấy nói là anh ấy và tôi không thể nào đến với nhau được ! Bởi vì anh ấy yêu cô!”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.