Loading...
3.
Từ nhà truyền thống về ký túc xá, tôi cứ như người mất hồn. Trong đầu tôi chỉ luẩn quẩn ý nghĩ: Cố Vinh là vong linh từ trăm năm trước sao ? Và liệu tôi có gặp phải những điều bất hạnh như lời đồn không ? Hà Đình thì cứ tưởng tôi bị bóc trần lời nói dối nên mới thẫn thờ như vậy , thỉnh thoảng lại buông lời mỉa mai nhưng tôi chẳng buồn để tâm.
Chỉ có Trịnh Viện Viện rủ tôi tối nay đi tự học, nói biết đâu lại gặp được Cố Vinh lần nữa. Tôi vốn không định đi , nhưng nghĩ lại Viện Viện luôn đối xử tốt với mình nên đành đồng ý.
Chúng tôi đến giảng đường số 3, cũng là một tòa nhà ba tầng xây bằng gạch đỏ ngói xanh từ thời Dân quốc, mang phong cách kiến trúc Đông Tây kết hợp điển hình của thời đại đó. Viện Viện kéo tôi đi xem từng phòng một, tôi cứ ngỡ cậu ấy tìm Cố Vinh hộ mình nên định bảo thôi, không ngờ cậu ấy cười ha hả, bảo: "Ai tìm Cố Vinh nhà cậu chứ, tôi đang xem phòng nào có nhiều trai đẹp ."
Đi một vòng, dường như chẳng có phòng nào lọt vào mắt xanh của cậu ấy , chúng tôi đành vào đại một lớp trông có vẻ vắng người . Nhưng phòng này cũng chẳng yên tĩnh cho lắm, cặp tình nhân ngồi dãy cuối đeo tai nghe xem phim cùng nhau , thỉnh thoảng lại thì thầm cười rúc rích. Viện Viện quay đầu lườm mấy cái nhưng họ vẫn trơ trơ.
Khoảng nửa tiếng sau , cặp đôi đó có lẽ đã xem xong phim, thỏa mãn tháo tai nghe , dọn đồ rời đi . Giảng đường cuối cùng cũng khôi phục vẻ yên tĩnh vốn có , và lúc này , cơn buồn ngủ bỗng sập tới. Tôi gục xuống bàn, bảo Viện Viện: "Hết giờ thì gọi tôi nhé."
Viện Viện đáp: "Hết giờ gì chứ, đến phòng tự học để ngủ à ? Cậu đang tập thích nghi trước với giường chiếu trong bốn năm tới đấy hả?"
Tôi không đáp lại vì đầu óc càng lúc càng mụ mị đi , chưa kịp phản ứng thêm gì đã lịm đi mất. Đến khi mở mắt ra lần nữa, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ: Giảng đường chìm trong bóng tối âm u, và quan trọng nhất là, chẳng còn một bóng người nào cả.
4.
Cái cậu Trịnh Viện Viện này , không gọi tôi dậy mà lại bỏ đi một mình ! Tôi bực bội chụp lấy túi xách chạy vội ra ngoài. Không biết có phải là ảo giác không mà tôi cảm thấy đèn hành lang tối hơn hẳn so với lúc mới đến.
May mà vừa bước ra khỏi lớp, tôi đã đụng phải hai người . Lại chính là cặp đôi phiền phức lúc nãy. Tôi định nói lời xin lỗi , nhưng rồi chợt nhận ra có điều không ổn : Tại sao họ vẫn còn ở trong giảng đường?
"May quá, cuối cùng cũng gặp được người sống." Cậu bạn nam nhìn thấy tôi liền thốt lên một câu đầy khó hiểu.
Nhìn sang cô bạn gái,
tôi
thấy gương mặt cô
ấy
viết
đầy vẻ hoang mang và căng thẳng.
Tôi
lập tức nhận
ra
có
gì đó sai sai, liền rút điện thoại
ra
xem giờ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/cau-ban-hoc-khong-ton-tai/chuong-2
Màn hình hiển thị một con
số
khiến
tôi
đứng
hình: 8h10 phút.
Tôi nhớ rất rõ, tôi và Viện Viện ngồi xuống tự học lúc 7h45 phút. Mới trôi qua có nửa tiếng thôi sao ? Vậy mọi người đâu hết rồi ?
Thấy tôi cũng mặt mày ngơ ngác, cậu bạn trai bắt đầu kể lại trải nghiệm của họ. Cậu ta bảo tầng ba thường buổi tối không có người , họ định lên đó tìm phòng trống... Cô bạn gái lúc này véo mạnh vào tay bạn trai một cái, cậu ta liền đổi giọng nói luôn. Lúc từ tầng ba đi xuống, họ phát hiện toàn bộ tầng một đã trống không , thậm chí cả tòa nhà đều vắng ngắt, không thấy một ai. Khi họ định đi ra ngoài thì lại phát hiện cửa chính tầng một đã bị khóa c.h.ặ.t.
Trạm Én Đêm
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cau-ban-hoc-khong-ton-tai/chuong-2.html.]
"Quái đản thật sự, cứ như thể đột nhiên lạc vào một Thế giới khác vậy ." Cậu ta lầm bầm.
Đúng lúc họ đang không biết phải làm sao thì tôi đột ngột từ trong lớp chạy ra .
"Nếu không phải lúc tối đã nhìn thấy cậu , tôi thật sự sẽ coi cậu là ma đấy!" Cậu bạn nói tiếp.
Nghe xong, da đầu tôi tê dại. Nếu chàng sinh viên thời Dân quốc tôi gặp tối qua là linh hồn, vậy thì chuyện hiện tại giải thích thế nào đây? Đúng như cậu bạn này nói , chúng tôi dường như đã lạc vào một dị giới khác rồi .
"Chúng ta ... mau tìm cách ra ngoài trước đã ." Cô gái nắm c.h.ặ.t t.a.y bạn trai nói .
Cậu bạn đề nghị, vì cửa chính đã khóa, hay là xem có cửa sổ phòng nào tầng một đang mở thì leo ra . Tôi gật đầu đồng ý. Vậy là cậu ta đi trước dẫn đường, tôi và cô bạn gái bám theo sau . Chúng tôi bắt đầu đi tìm từng phòng.
Cậu bạn tự giới thiệu tên mình , cậu ấy và bạn gái đều là sinh viên năm hai khoa Tài chính. Tôi cũng giới thiệu mình tên là Nghê Nghệ, sinh viên năm nhất khoa Báo chí. Có lẽ vì có hai cô gái đi cùng nên cậu bạn cố tỏ ra bình tĩnh, còn đùa rằng cảnh này trông giống như trong phim Silent Hill. Tôi lắc đầu, bảo mình không bao giờ xem phim kinh dị.
"Cậu chưa xem phim này sao ? Kinh điển lắm đấy, để tôi kể cho nghe ..."
"Đừng nói nữa." Tôi cắt ngang lời cậu ta .
Ánh đèn trên đầu dường như càng lúc càng mờ ảo, đồng thời, một tiếng khóc nức nở hư thực vọng lại từ căn phòng cuối hành lang.
"Nghe thấy không ? Có người đang khóc ." Tôi nói .
5.
Cặp tình nhân kia cũng lập tức nghe thấy tiếng khóc đó.
"May quá, có người khác kìa! Chúng ta qua xem thử đi !" Cậu bạn trai nói xong liền lao về phía căn phòng đó. Cô bạn gái nhìn tôi một cái rồi cũng chạy theo sau . Dù cảm thấy tiếng khóc này có gì đó không bình thường, nhưng tôi vẫn lẳng lặng bám theo.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.