Loading...
Túi bánh phồng tôm xé mở, lặng lẽ nghiêng tấm thảm để chân phía ghế phụ.
Phần miệng túi cuộn hờ , để lộ mấy lát phồng tôm vàng ruộm, giòn tan đến mức thôi cũng như tiếng rắc.
bóp nhẹ gói bột ớt ma mua trong siêu thị, đầu ngón tay khẽ run lên khó nhận .
Màu ớt đỏ rực, đỏ đến mức gần như chói mắt.
vặn nắp , đưa thẳng miệng gói về phía túi bánh, chậm rãi rắc xuống ba thật nhẹ.
Lớp bột ớt mịn phủ đều lên từng miếng phồng tôm như một lớp bụi đỏ mỏng.
Xong xuôi, cuộn miệng túi như cũ, đặt nó trở về đúng vị trí ban đầu, hảo đến mức chẳng giống từng chạm .
Hai tiếng .
Chiếc điện thoại bàn ăn đột nhiên rung dữ dội, tiếng ù ù vang lên trong căn phòng yên ắng.
Tên gọi hiện rõ màn hình: “Trần Dật Chu – Đồng nghiệp chồng”.
chằm chằm cái tên , thở như ai bóp nghẹt .
Ngón tay dừng lơ lửng nút , mãi vẫn chạm xuống.
Chuông điện thoại reo đến tiếng thứ bảy.
nhấn , áp điện thoại lên tai.
Từ đầu dây bên vọng tới giọng hoảng hốt đến méo mó của đồng nghiệp Trần Dật Chu: “Chị dâu! Chị mau đến khoa cấp cứu Bệnh viện Số 1 thành phố ! Dật Chu… gặp chuyện ! Cổ họng sưng to nổi, mặt tím tái hết cả lên !”