Loading...

CHỒNG LẤY TIỀN TÔI NUÔI NHÂN TÌNH, TÔI ĐÁ THẲNG ANH VÀO THÙNG RÁC
#6. Chương 6: 6

CHỒNG LẤY TIỀN TÔI NUÔI NHÂN TÌNH, TÔI ĐÁ THẲNG ANH VÀO THÙNG RÁC

#6. Chương 6: 6


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trần Dật Chu.

 

Và Tô Dao.

 

Cô ta khoác tay anh ta , cả người gần như dựa hẳn vào anh ta .

 

Hai người vừa đi vừa nói cười , chậm rãi tiến về phía chiếc xe.

 

Trần Dật Chu mở cửa ghế phụ.

 

Tô Dao ngồi vào .

 

Anh ta cúi xuống hôn lên mặt cô ta một cái.

 

Sau đó mới vòng sang ghế lái.

 

Chiếc xe nổ máy, rời khỏi bãi đỗ.

 

Tôi lập tức thanh toán, lao ra cửa và vẫy một chiếc taxi.

 

“Bám theo chiếc BMW màu đen phía trước .”

 

Tài xế là một người đàn ông trung niên.

 

Ông ấy nhìn tôi một cái, không hỏi nhiều.

 

“Cô em đi đ.á.n.h ghen à ?”

 

“Vâng.”

 

“Được rồi , ngồi chắc nhé.”

 

Tay lái của chú tài xế rất vững, bám không gần quá cũng không xa quá.

 

Chiếc BMW chạy không nhanh.

 

Nhìn như đang thong thả hóng gió đêm.

 

Cuối cùng, xe dừng trước một cửa hàng tiện lợi.

 

Trần Dật Chu xuống xe, bước vào trong.

 

Hai phút sau , anh ta xách một túi nilon đi ra .

 

Anh ta quay lại xe.

 

Chiếc xe khởi động lần nữa.

 

Lần này , nó chạy về hướng nhà chúng tôi .

 

“Còn theo nữa không ?”

 

Tài xế hỏi.

 

“Không cần nữa ạ, quay lại quán cà phê lúc nãy giúp cháu.”

 

“Được.”

 

Trở lại quán cà phê, tôi ngồi vào đúng vị trí cũ.

 

Nhân viên phục vụ đến hỏi tôi có muốn châm thêm nước không .

 

Tôi lắc đầu.

 

Rồi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

 

Một giờ sáng, Trần Dật Chu về.

 

Anh ta rón rén mở cửa, thay giày, bước vào phòng ngủ.

 

Tôi ngồi trên sô pha phòng khách, không bật đèn.

 

“Em chưa ngủ à ?”

 

Anh ta giật mình .

 

“Đợi anh .”

 

“Chẳng phải anh bảo em ngủ trước rồi sao …”

 

“Không ngủ được .”

 

Tôi đứng dậy.

 

“Anh ăn tối chưa ?”

 

“Ăn rồi , công ty gọi đồ ăn ngoài.”

 

“Ồ.”

 

Tôi bước lại gần anh ta .

 

Trên người anh ta có mùi hoa cỏ ngọt đến phát ngấy.

 

Còn lẫn cả mùi khói t.h.u.ố.c nhàn nhạt.

 

Trần Dật Chu không hút t.h.u.ố.c.

 

Nhưng Tô Dao thì có .

 

Tôi từng thấy ảnh cô ta cầm điếu t.h.u.ố.c lá sợi nhỏ trên vòng bạn bè.

 

“Anh hút t.h.u.ố.c à ?”

 

Tôi hỏi.

 

“Hả?”

 

“Không có .”

 

Anh ta phản xạ phủ nhận ngay.

 

“Chắc đồng nghiệp hút, bị ám mùi thôi.”

 

“Ừ.”

 

Tôi quay người đi về phía phòng ngủ.

 

“Vợ.”

 

Anh ta gọi với theo từ phía sau .

 

“Gần đây em… có phải đang nghi ngờ anh chuyện gì không ?”

 

Tôi dừng chân.

 

“Tại sao em phải nghi ngờ anh ?”

 

“Thì… anh cảm thấy em cứ lạ lạ.”

 

Anh ta bước tới, ôm lấy tôi từ phía sau .

 

“Vợ à , chúng mình cưới nhau ba năm rồi , em phải hiểu anh chứ, anh không phải loại người như vậy .”

 

Tôi không nói gì.

 

“Anh biết dạo này anh tăng ca nhiều, không có thời gian ở bên em.”

 

Anh ta vùi mặt vào hõm cổ tôi .

 

“ Nhưng anh làm vậy cũng vì cái nhà này thôi.”

 

“Đợi xong đợt kiểm toán quý này , anh sẽ xin chuyển vị trí, tìm một công việc nhẹ nhàng hơn để ở bên em nhiều hơn, được không ?”

 

Giọng anh ta rất dịu dàng.

 

Đầy áy náy và khẩn khoản.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chong-lay-tien-toi-nuoi-nhan-tinh-toi-da-thang-anh-vao-thung-rac/chuong-6

 

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ mềm lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chong-lay-tien-toi-nuoi-nhan-tinh-toi-da-thang-anh-vao-thung-rac/6.html.]

Tôi sẽ tin anh ta .

 

Tôi sẽ nghĩ mình quá đa nghi.

 

Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy ghê tởm.

 

“Được.”

 

Tôi nói .

 

“Đi tắm đi , ngủ sớm thôi.”

 

“Ừ.”

 

Anh ta buông tôi ra , bước vào phòng tắm.

 

Tôi đi ra hành lang, cầm lấy chìa khóa xe anh ta vừa đặt trên tủ giày.

 

Rồi đi xuống lầu.

 

Xuống hầm để xe.

 

Tôi mở cửa ghế phụ chiếc BMW.

 

Bên trong xe vẫn nồng nặc mùi hoa cỏ.

 

Rất nồng.

 

Trên ghế có một túi nilon của cửa hàng tiện lợi.

 

Tôi mở ra .

 

Bên trong có một chai nước khoáng, một bịch khăn giấy, và một túi bánh phồng tôm đã mở.

 

Vị nguyên bản.

 

Miệng túi bị cuộn lại , để lộ mấy miếng phồng tôm vàng ruộm.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào túi bánh ấy .

 

Tuần trước , Trần Dật Chu còn nói với tôi rằng gần đây anh ta không thích ăn vặt nữa, phải giảm cân.

 

Nhưng túi bánh này rõ ràng là mới mua.

 

Ngày sản xuất cũng rất mới.

 

Anh ta mua cho ai ăn?

 

Tô Dao.

 

Cô ta ngồi vào vị trí của tôi .

 

Ăn đồ ăn vặt do chồng tôi mua.

 

Tiêu tiền của chồng tôi .

 

Ở trong căn hộ do chồng tôi thuê.

 

Tôi cầm túi phồng tôm lên.

 

Đầu ngón tay run rẩy.

 

Sau đó, tôi đưa ra một quyết định.

 

Một quyết định điên rồ.

 

Tôi lên lầu, lấy từ trong tủ bếp ra một gói bột ớt ma.

 

Đó là phần còn lại sau lần tôi làm món cá nấu cay tuần trước .

 

Độ cay 100.000 SHU.

 

Chỉ cần dính một chút cũng đủ khiến người ta nước mắt nước mũi giàn giụa.

 

Tôi cầm gói ớt bột ấy , quay lại hầm để xe.

 

Mở cửa ghế phụ.

 

Túi bánh phồng tôm vẫn nằm yên trên ghế.

 

Tôi vặn nắp gói ớt.

 

Đưa thẳng miệng gói vào túi bánh.

 

Rồi rắc xuống ba lần thật nhẹ.

 

Lớp bột ớt đỏ mịn phủ đều lên từng lát bánh.

 

Sau đó, tôi cuộn miệng túi lại như cũ.

 

Đặt về vị trí ban đầu.

 

Đóng cửa xe.

 

Khóa xe.

 

Lên lầu.

 

Trần Dật Chu đã tắm xong, đang nằm trên giường nghịch điện thoại.

 

Ánh sáng màn hình hắt lên mặt anh ta .

 

Anh ta đang cười .

 

Chắc là đang nhắn tin với Tô Dao.

 

Tôi nằm xuống cạnh anh ta , quay lưng lại .

 

Nhắm mắt.

 

Và chờ.

 

Hai tiếng sau .

 

Điện thoại của tôi rung dữ dội trên bàn ăn.

 

Tên người gọi hiện lên: “Trần Dật Chu – Đồng nghiệp chồng”.

 

Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên ấy , gần như nín thở.

 

Ngón tay treo lơ lửng trên nút nghe .

 

Chuông điện thoại reo đến tiếng thứ bảy.

 

Tôi nhấn nghe .

 

Từ đầu dây bên kia , giọng đồng nghiệp Trần Dật Chu hoảng loạn đến biến dạng vang lên: “Chị dâu! Chị mau đến khoa cấp cứu Bệnh viện Số 1 thành phố đi ! Dật Chu… anh ấy xảy ra chuyện rồi ! Cổ họng sưng tấy không nói được , mặt tím tái hết cả rồi !”

 

Tôi cúp máy.

 

Khoác thêm một chiếc áo ngoài.

 

Rồi lấy từ ngăn kéo ra một túi hồ sơ dày cộp.

 

Bên trong là toàn bộ bằng chứng tôi đã thu thập suốt ba tháng qua.

 

Ảnh chụp.

 

Ảnh màn hình.

 

Lịch sử giao dịch.

 

Video giám sát.

 

Tôi nhét túi hồ sơ vào túi xách.

 

Sau đó đứng trước gương, vuốt lại tóc.

 

Sắc mặt tôi hơi nhợt nhạt.

 

Vậy là bạn đã theo dõi đến chương 6 của CHỒNG LẤY TIỀN TÔI NUÔI NHÂN TÌNH, TÔI ĐÁ THẲNG ANH VÀO THÙNG RÁC – một trong những bộ truyện thuộc thể loại Đô Thị, Nữ Cường, Vả Mặt, Hiện Đại, Gia Đình đang được yêu thích trên Sime Ngôn Tình. Truyện sẽ sớm có chương mới, đừng quên theo dõi Fanpage để nhận thông báo nhanh nhất. Trong lúc chờ đợi, hãy thử tìm hiểu thêm các bộ truyện hấp dẫn khác mà bạn có thể chưa từng đọc qua!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo