Loading...
– Nóng ruột quá! Nói mau đi ! Một tiếng “chồng” thôi là anh ta dâng cả mạng cho cô, nữ chính là cái thá gì chứ!
– Đừng có coi nam phụ rẻ rúng thế! Ba năm lạnh nhạt, nam phụ hận nữ phụ nhiều hơn yêu. Với cả mấy bạn quên rồi à , nam phụ vì bảo vệ nữ chính đã giam cầm nữ phụ đến c.h.ế.t.
Mấy dòng bình luận chia phe cãi nhau .
Tôi nhướng mày, muốn kiểm chứng xem sao nên nói tiếp: “Tống Hoài Nam, dáng em đẹp không ?”
“Bình thường.” Anh cúi mặt xuống, không lộ cảm xúc.
– Giả trân! Cứng mồm thế này ế vợ là đúng rồi , bảo sao nữ phụ lấy anh mấy năm vẫn thích nam chính.
– Ơ, hình như hôm nay nữ phụ không ghét nam phụ nữa? Fan CP phản diện của chúng ta được ăn đường rồi ???
Tôi không bỏ cuộc, tiến thêm bước nữa trêu chọc: “Anh chưa nhìn mà, sao biết bình thường?”
“Không cần nhìn .” Tống Hoài Nam lạnh lùng đáp nhưng đầu ngón tay vô thức co lại , khớp đỏ ửng, vạt quần sắp bị móng tay cào rách.
Trước giờ không để ý, anh chàng này ngượng ngùng trông cũng dễ thương, tôi thấy cổ áo Tống Hoài Nam hơi lệch, đưa tay định chỉnh lại .
“Đừng chạm vào .” Anh lạnh lùng cảnh cáo.
Hung dữ ghê!
Tôi khựng lại , nhớ mấy dòng bình luận tranh cãi.
Đúng rồi , ba năm nay tôi chưa từng đối xử tốt với Tống Hoài Nam, Tô Đinh thì ngược lại , lúc nào cũng như mặt trời nhỏ an ủi anh , Tống Hoài Nam ghét tôi cũng phải thôi.
Tôi cười tự giễu, rụt tay lại : “Anh ra ngoài nhớ đóng cửa nhé, em đi ngủ đây.”
Anh đóng cửa, nhưng chẳng đi mà từng bước tiến lại gần. Hơi thở nóng rực, mắt đỏ lên vì nhẫn nhịn trông khá đáng sợ.
Cuối cùng tôi cũng nhận ra có gì đó sai sai: “Tống Hoài Nam, anh sao thế? Sốt à ?”
Bình luận:
– Anh ta hứng thật rồi … Làm ơn đừng yêu quá, nữ phụ chỉ trêu chút thôi mà anh đẩy kỳ động d.ụ.c lên sớm thế.
“Kỳ động d.ụ.c?” Tôi lẩm bẩm. Kết hôn ba năm, tôi không biết Tống Hoài Nam có kỳ động d.ụ.c.
Bình luận hiện lên:
– Nữ phụ ngốc quá, cô tưởng nam phụ không có nhu cầu gì hết à ? Anh ta là mị ma đấy! Với cả body nuột nà thêm nhan sắc đỉnh thế kia của cô, chẳng qua anh ta không nỡ ép cô thôi.
– Ngày trước đến kỳ động d.ụ.c là Tống Hoài Nam đều lén lấy đồ cá nhân của cô rồi trốn mất, không cho cô thấy.
– Nhắc mới nhớ, mấy bộ đồ đó tội nghiệp thật, sắp bị thiên phú dị bẩm ấy mài rách rồi …
Tôi há hốc mồm nhìn những dòng chữ chạy ngang như đang xem phim có che.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-la-mi-ma-dien-tinh/chuong-2.html.]
Hóa ra nãy giờ anh không cho tôi chạm vào là vì kỳ động d.ụ.c à ?
Tống Hoài Nam khó chịu cọ mặt
vào
cổ
tôi
. Làn da trắng lạnh đỏ ửng lên vì d.ụ.c vọng, giảm bớt vẻ xa cách thường ngày.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/chong-toi-la-mi-ma-dien-tinh/chuong-2
Trước giờ tôi chỉ chăm chăm đối phó với Tô Đinh, cố giành Thẩm Phi, chưa bao giờ nhìn thẳng vào Tống Hoài Nam. Không ngờ anh chàng này đẹp trai kinh khủng, khuôn mặt còn tinh xảo hơn cả mấy ngôi sao trên tivi.
“Trong ngăn kéo của thư phòng… có t.h.u.ố.c với ống tiêm… đi lấy…” Giọng Tống Hoài Nam đứt quãng.
Anh luống cuống che đi những hoa văn và vảy đang dần lộ ra , tôi nhìn anh nhịn đến mức c.ắ.n môi bật m.á.u, áo dính sát vào cơ bụng cuồn cuộn…
Tôi đột nhiên đổi ý. Ba năm phòng không gối chiếc, tuy không nghiện như mị ma nhưng tôi cũng là người bình thường mà!
Dù điều khoản đầu tiên trong hợp đồng hôn nhân do chính tay tôi viết : Không tình cảm, chỉ tiền bạc, cấm lợi dụng lúc nguy hiểm. Nhưng tôi là nữ phụ độc ác đạo đức xuống cấp, giữ chữ tín làm gì…
Nghĩ thông rồi , tôi vỗ nhẹ mặt anh , thì thầm: “Tống Hoài Nam, nhớ nhẹ thôi nha.”
“Đừng đụng vào anh … bẩn…” Tống Hoài Nam run lên vì cái chạm của tôi , nhưng anh vẫn cố giữ giới hạn cuối cùng.
“ Nhưng em muốn …” Tôi cởi áo choàng ra , lấy ngón tay lau vết m.á.u trên môi anh , nhón chân lên hôn.
Bình luận:
– Ơ kìa nữ phụ chủ động tấn công rồi kìa!
– Cái vỗ mặt này , aaaaaaa, mê hoặc c.h.ế.t người ! Chị ơi, còn thiếu cún không ?
– Yêu hận tình thù rác rưởi, hận sinh yêu tuyệt phẩm!
– Tim đập chân run, CP phản diện của chúng ta cuối cùng cũng vì ghét sinh yêu rồi !
Vừa chạm môi, Tống Hoài Nam lập tức phản công, bàn tay to lớn nóng rực giữ c.h.ặ.t gáy tôi .
Không khí trong phổi bị rút cạn, chân mềm nhũn, không biết từ lúc nào eo đã bị siết bởi một “sợi dây” đen sì. Vì quấn c.h.ặ.t quá hơi đau, tôi rên rỉ cố gỡ ra .
“Xin lỗi … đừng… đừng nhìn …” Tống Hoài Nam như bừng tỉnh, đồng t.ử co lại , cuống quýt giấu cái đuôi vừa lộ ra vì động tình.
Chưa kịp hoàn hồn, anh đã vội chạy khỏi phòng, thư phòng bên cạnh vang lên tiếng lục lọi ngăn kéo, mùi t.h.u.ố.c nồng nặc lan ra .
Tôi vịn vào tủ quần áo, vừa thở dốc vừa nhìn dòng bình luận:
– Tống Hoài Nam, đồ hèn kia quay lại đây! Tôi cởi cả quần rồi mà anh chạy đi đâu !
– Đủ rồi , chỉ có tôi thương nam phụ, từ nhỏ đã bị bắt nạt do là mị ma, sau này vui mừng đón bạch nguyệt quang về nhà, kết quả bạch nguyệt quang cũng thấy anh ta kinh tởm, anh ta không tự ti sao được .
– Nữ phụ à , tiểu tổ tông ơi, sao cô lại chọn lúc này mà ghê tởm bản thể của nam phụ? Anh ta sắp vỡ vụn rồi …
Không phải đâu , oan cho tôi quá, tôi chỉ muốn anh đừng quấn c.h.ặ.t như thế thôi mà…
Sáng hôm sau tỉnh dậy thì Tống Hoài Nam đã đi mất.
Tôi ăn sandwich, hít sâu ba lần mới dám mở điện thoại. Nhưng ngạc nhiên chưa : tất cả bình luận c.h.ử.i bới đã biến mất sau một đêm, mấy tài khoản truyền thông từng nói xấu tôi dữ dội thậm chí còn bị khóa tài khoản.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.