Loading...
Đêm khuya, ta cùng với Như Ý đứng hầu ngoài cửa phòng của thiếu phu nhân, lắng tai nghe động tĩnh bên trong.
Chiếc giường trăm công ngàn khéo kêu lên tiếng kẽo kẹt, thiếu phu nhân giống như mèo con khóc thút thít cầu xin tha thứ:
"Có người ở đây không ?"
Hai chúng ta vội vàng tiến vào phòng, ta đỡ thiếu phu nhân đang kiệt sức xuống giường, còn Như Ý thì bị nhị công t.ử, người vẫn chưa thỏa mãn, kéo vào trong màn giường.
Cuộc mây mưa lại bắt đầu.
Ta cúi đầu, chuyên tâm lau sạch thân thể trần trụi của thiếu phu nhân.
Thiếu phu nhân nhìn chằm chằm vào màn giường đóng c.h.ặ.t, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, bàn tay tùy tiện bóp vào cánh tay ta . Ta hít một hơi lạnh, đau đớn đến run rẩy cả người , c.ắ.n c.h.ặ.t răng, không dám phát ra tiếng động nào.
Từ nhỏ ta đã bị bắt cóc, bán cho bọn buôn người chuyên đào tạo nha hoàn cho các gia đình quyền quý, ta hiểu rõ số phận của chúng ta , chỉ là những món đồ có thể thở mà thôi, không khác gì với bàn ghế trong nhà.
Chủ nhân không cần phải kiêng dè chúng ta như người , tương tự như vậy , chúng ta cũng không cần phải có lòng tự trọng, chỉ cần biết nghe lời là đủ.
Trong màn giường vang lên tiếng thịt da đập vào tường, cùng với tiếng kêu đau đớn không kìm nén được của nữ t.ử.
Một lát sau , Như Ý với đầy vết bầm tím trên người , lăn lộn rồi ngã nhào xuống giường. Nhị công t.ử với vẻ mặt thỏa mãn, hất ra những sợi tóc rơi trên tay, mỉm cười ôn hòa với thiếu phu nhân:
"Uyển Uyển, mau đến nghỉ ngơi đi ."
Thiếu phu nhân thẹn thùng gật đầu, dựa vào lòng nhị công t.ử. Nhị công t.ử dựa vào đầu giường, nhìn Như Ý nằm dưới đất với ánh mắt ghê tởm:
"Con nha đầu này , không còn dùng được nữa rồi ."
Nói xong, ánh mắt dính c.h.ặ.t vào ta , từ khuôn mặt, rồi tới n.g.ự.c, cuối cùng hài lòng gật đầu.
Thiếu phu nhân cười dịu dàng với ta :
"Ngươi đến đã vài ngày, vẫn chưa được ban tên nhỉ?"
Ta vội vàng quỳ xuống, được chủ nhân có ý định ban tên là một ân huệ.
Giọng thiếu phu nhân nhẹ nhàng, nhưng mang theo một chút hận ý khó nhận ra :
"Ngươi sẽ được gọi là Như Ý."
Ta tên là Như Ý ư?
Ta lén nhìn "Như Ý" đang trần trụi, co ro quỳ dưới đất, vừa nghe thấy lời của thiếu phu nhân, thân thể nàng ta liền run lên mạnh mẽ, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Trong đầu ta rối bời, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi.
Trước khi bị bán vào phủ Uy Viễn Hầu, ta đã đưa hết số tiền riêng tích góp cho tên buôn người , cầu xin hắn mách bảo đôi chút.
Nhị công t.ử phủ Uy Viễn Hầu tên là Hạ Chi Chu, nổi tiếng là người nghiêm khắc với bản thân , không gần gũi nữ sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lieu-hoa-nhu-y/chuong-1.html.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/lieu-hoa-nhu-y/chuong-1
]
Hắn lập thê là Lý thị Uyển Uyển, con gái chính thất của ngự sử, khi còn ở trong khuê phòng đã có tiếng là hiền hậu và ôn hòa.
Sau khi hai người kết hôn, tình cảm vô cùng sâu đậm. Hạ Chi Chu không có bất kỳ thiếp thất nào, chỉ có một nha hoàn hầu hạ từ nhỏ tên là Như Ý, do Lý Uyển Uyển làm chủ mà được khai diện trở thành thông phòng. Nhưng cũng chỉ là một món đồ trang trí để bịt miệng người đời mà thôi.
Khi ấy , ta còn may mắn nghĩ rằng đây là một nơi tốt , chủ nhân đều là người rộng lượng.
Bây giờ là chuyện gì đang xảy ra vậy ?
Ta là Như Ý, vậy nàng ta là ai?
"Ha ha, con nha đầu này , chẳng lẽ là mừng đến ngớ ngẩn rồi ?"
Thiếu phu nhân không biết từ lúc nào đã bước đến trước mặt ta , đưa tay nâng cằm ta lên, móng tay nhọn hoắt đ.â.m vào da thịt ta :
"Từ hôm nay trở đi , ngươi chính là thông phòng của phu quân, tên Như Ý. Đây là phúc của ngươi, phải biết trân trọng, hiểu không ?"
Ta không nhớ rõ mình đã cảm ơn thế nào, hay lui xuống ra sao .
Khi tỉnh táo lại , ta đã trở về nơi ở tối tăm và chật hẹp của mình , "Như Ý" mình đầy vết thương đang ngồi ngẩn ngơ nhìn chiếc khăn cũ. Ta nghĩ đến việc lấy chậu nước để giúp nàng lau vết thương, nhưng nàng lại nắm c.h.ặ.t lấy tay ta .
"Không cần phiền phức như vậy , vết thương này có chữa cũng chẳng khác gì."
Nàng quay đầu nhìn ta , trong ánh mắt đầy tuyệt vọng và thương hại.
"Từ hôm nay, ngươi chính là Như Ý. Sau này nếu có ai từ con hẻm Đồng Tiền mang lời hỏi thăm từ bà La đại nương đến cho ngươi, nếu tiện thì ngươi gửi lại lời nhắn, không cần gặp mặt."
Ta nhíu mày.
"Vì sao ?"
"Như Ý" cười nhạt.
"Ai mà biết được đó là người nhà của “Như Ý” nào, vì để chữa bệnh cho cha mà bán thân vào phủ Hầu, trước khi c.h.ế.t còn dặn đừng để người nhà biết . Cứ thế mà truyền từ đời này sang đời khác."
Nàng vừa nói vừa áp chiếc khăn cũ lên mặt.
"Ta lúc nhỏ, mẹ vì muốn đổi một bữa no cho em trai mà đã bán ta đi . Ngay cả chiếc khăn này , cũng là ta trộm từ người bà mới có được . Ta còn có một em gái tên là Tiểu Thảo, từ nhỏ đã lớn lên trên lưng ta , không biết liệu mẹ có đối xử tốt với nó không …"
Ánh đèn leo lét như hạt đậu, giọng nói của nàng pha lẫn tiếng khóc thầm.
Nàng là Như Ý thứ hai mươi hai của Hầu phủ.
Hạ Chi Chu cần danh tiếng quân t.ử đoan chính, Lý Uyển Uyển cần một hậu viện yên ổn và sự ngưỡng mộ của mọi người . Vì thế, Hầu phủ chỉ có thể có một Như Ý.
Khi chủ nhân dùng chán, dùng mệt, thì lặng lẽ xử lý, rồi thay thế bằng một Như Ý mới. Đôi phu thê bọn họ phối hợp ăn ý không chút sai sót nào.
Ta muốn bảo nàng trốn đi , nhưng khi lời đến miệng lại phải nuốt ngược trở vào .
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.