Loading...

MANG THAI GIẢ ĐỂ LỪA ĐẢO, TÔI NÓI CÔ LỪA NHẦM NHÀ RỒI
#2. Chương 2: 2

MANG THAI GIẢ ĐỂ LỪA ĐẢO, TÔI NÓI CÔ LỪA NHẦM NHÀ RỒI

#2. Chương 2: 2


Chức năng audio đang được nâng cấp để cải thiện chất lượng và sẽ sớm quay trở lại.
Báo lỗi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phương Tĩnh Di lập tức đứng bật dậy, lao thẳng vào lòng anh tôi , mắt đỏ hoe như đã chịu oan ức trời bằng.

 

Anh tôi vỗ nhẹ lên lưng cô ta , vừa cười vừa dỗ.

 

“Sao vậy , cãi nhau với bố mẹ à ?”

 

Phương Tĩnh Di ngẩng đầu lên, giọng nghẹn ngào đầy tủi thân .

 

“Diễn Chu, bố mẹ muốn mua cho Niệm An một căn nhà 300 mét vuông, còn định mua thêm xe sang nữa.”

 

“Tiền trong nhà đều ném hết lên người con gái, còn anh sống c.h.ế.t làm việc ở công ty thì chẳng ai xót.”

 

Cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo anh tôi , giọng run lên rất đúng lúc.

 

“Em là vợ sắp cưới của anh , là người sẽ sinh con cho anh , sống cùng anh cả đời.”

 

“Vậy mà trong mắt bố mẹ , em còn chẳng bằng một góc của Niệm An sao ?”

 

Anh tôi thoáng lúng túng vài giây, rồi quay sang nhìn bố mẹ .

 

“Chuyện này …”

 

“Tiền của bố mẹ thì vẫn là chuyện của bố mẹ , chúng ta cũng không tiện can thiệp.”

 

“Em bình tĩnh trước đã .”

 

Nghe anh nói vậy , Phương Tĩnh Di lập tức liếc sang tôi một cái.

 

Tôi há miệng định lên tiếng, nhưng rồi nhận ra lúc này mình nói gì cũng chỉ cho cô ta thêm cơ hội bẻ cong câu chuyện.

 

Tôi bước đến cạnh bố mẹ , khẽ kéo tay mẹ .

 

“Mẹ, mình ra ngoài đi dạo một vòng nhé?”

 

“Để anh và chị dâu tự nói chuyện với nhau .”

 

Đó không phải là tôi nhượng bộ.

 

Tôi chỉ muốn chừa cho anh trai một cơ hội để tự thu dọn mớ rắc rối do anh dẫn về.

 

Bố tôi đứng dậy, vẻ tức giận đã hiện rõ trên mặt.

 

Mẹ tôi cũng đứng lên, nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay tôi .

 

Ba người chúng tôi cùng đi về phía cửa.

 

Tiếng Phương Tĩnh Di lập tức đuổi theo từ phía sau .

 

“Diễn Chu, anh không cản họ lại à ?”

 

“Chắc chắn họ định đi mua xe cho Niệm An đấy!”

 

Tôi không quay đầu.

 

Nhưng bố tôi thì có .

 

Ông dừng lại ở huyền quan, nhìn Phương Tĩnh Di một cái.

 

“Đi thôi, không phải con thích Maserati à ?”

 

“Bây giờ đi xem luôn.”

 

Bố đẩy cửa ra , bước đi nhanh gần gấp đôi ngày thường.

 

Mẹ kéo tay tôi , đi theo sát phía sau .

 

Khi cánh cửa đóng lại , tiếng của Phương Tĩnh Di vẫn vẳng ra từ trong nhà, vừa ch.ói tai vừa gấp gáp.

 

Lên xe, mẹ tôi ngồi ghế phụ, suốt đoạn đầu không nói lời nào.

 

Bố cài số , đạp ga ra khỏi cổng khu đô thị, rồi mới lạnh giọng lên tiếng.

 

“Hôm nay không mua là không được .”

 

“Hôm nay mà không mua, cô ta sẽ tưởng mình thắng, sau này chỉ càng được nước lấn tới.”

 

Mẹ tôi khẽ gật đầu.

 

“Kiến Hoa, ông cũng đừng giận quá.”

 

Bố tôi hừ lạnh.

 

“ Tôi giận cái gì?”

 

“Tiền tôi tự kiếm ra , cho con gái tôi tiêu là chuyện trời kinh đất nghĩa.”

 

“Cô ta là người ngoài, lấy tư cách gì mà cản?”

 

Tôi ngồi ở hàng ghế sau , lấy tờ giấy báo trúng tuyển trong túi ra xem lại .

 

Đại học Thanh Hoa.

 

Đây là thành quả tôi liều mạng học suốt ba năm mới đổi được .

 

Nó không đáng bị một trận náo loạn của Phương Tĩnh Di phá hỏng niềm vui.

 

“Bố, mình chọn mẫu nào ạ?”

 

“Con tự xem đi .
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/mang-thai-gia-de-lua-dao-toi-noi-co-lua-nham-nha-roi/chuong-2

 

“Thích chiếc nào thì chốt chiếc đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mang-thai-gia-de-lua-dao-toi-noi-co-lua-nham-nha-roi/2.html.]

 

Tôi mỉm cười .

 

“Vậy Maserati nhé.”

 

“Màu trắng ạ.”

 

Khi chúng tôi đang xem xe trong showroom, mẹ tôi nhận được một cuộc điện thoại.

 

Bà bước ra xa một chút, giọng nói cố tình hạ rất thấp.

 

Cúp máy quay lại , sắc mặt mẹ rõ ràng hơi khác thường.

 

“Ai gọi vậy ?” bố tôi hỏi.

 

“Diễn Chu.”

 

“Nó nói Phương Tĩnh Di gọi cả mẹ cô ta đến nhà rồi .”

 

Tay bố tôi khựng lại trên tay nắm cửa xe.

 

“Gọi mẹ đến làm gì?”

 

“Không rõ.”

 

“Diễn Chu bảo chúng ta mua xong thì về nhanh.”

 

Mẹ tôi không hối thúc gì cả.

 

Ngược lại , bà còn kéo tôi đi thêm hai vòng quanh khu trưng bày.

 

Cuối cùng, chúng tôi chọn một chiếc Maserati màu trắng bản cao cấp nhất, rồi quẹt thẻ thanh toán dứt khoát.

 

Khi nhân viên làm xong thủ tục và tiễn chúng tôi ra ngoài, điện thoại của bố cũng reo lên.

 

Là anh trai tôi gọi tới.

 

Giọng anh rất gấp.

 

“Bố, bố mẹ mau về đi .”

 

“Tĩnh Di với mẹ cô ấy làm ầm lên rồi , con không xoay xở nổi nữa.”

 

“Không xoay xở nổi là thế nào?”

 

“Bố về rồi sẽ biết .”

 

Điện thoại bị cúp.

 

Bố nhét điện thoại vào túi, lên xe, đạp ga lao thẳng ra khỏi bãi đỗ.

 

Tôi ngồi phía sau , trong đầu cứ lặp đi lặp lại một suy nghĩ.

 

Phương Tĩnh Di gọi mẹ cô ta đến nhà tôi vào đúng lúc này , tuyệt đối không thể là trùng hợp.

 

Cô ta đã chuẩn bị từ trước rồi .

 

Xe chạy khoảng hai mươi phút thì về đến nhà.

 

Còn chưa bước vào cửa, tiếng ồn ào trong nhà đã vọng ra ngoài.

 

Một người phụ nữ trung niên đang cao giọng quát tháo.

 

“Nhà họ Lục các người ra tay hào phóng với con gái như vậy , sao không nghĩ đến nhà họ Phương chúng tôi ?”

 

“Con gái tôi gả qua đây mà các người khinh thường nó đúng không ?”

 

Đó là mẹ của Phương Tĩnh Di.

 

Khi bố tôi đẩy cửa vào , bà Phương đang ngồi vững chãi ở giữa ghế sô pha phòng khách, vắt chéo chân, trước mặt còn đặt một tách trà .

 

Điệu bộ ấy trông chẳng khác nào nữ chủ nhân của căn nhà này .

 

Phương Tĩnh Di đứng bên cạnh, cúi đầu, làm ra dáng một người bị ức h.i.ế.p đến đáng thương.

 

Anh tôi đứng cạnh cửa sổ, tay đút trong túi quần, cả khuôn mặt viết rõ hai chữ khó xử.

 

Vừa thấy chúng tôi bước vào , giọng bà Phương lập tức nâng cao hơn.

 

“Ông bà thông gia, cách làm của ông bà không ổn chút nào đâu .”

 

“Con gái còn chưa lấy chồng đã tiêu mấy triệu tệ cho nó.”

 

“Sau này con gái tôi gả qua đây, nhà ông bà lấy gì mà sống?”

 

Bố tôi chẳng buồn nhìn bà ta , chỉ thong thả đặt chìa khóa xe lên tủ giày.

 

“Chị Phương, tiền nhà tôi muốn tiêu thế nào, chưa đến lượt chị phải bận tâm.”

 

Bà Phương đờ người , miệng há ra vì không ngờ bố tôi nói thẳng đến vậy .

 

“Ông nói thế là có ý gì?”

 

“Con gái tôi sắp gả vào nhà ông bà rồi , tôi là mẹ nó, sang nói vài câu thì có gì sai?”

 

“Con gái chị vẫn chưa gả vào nhà này .”

 

Giọng bố tôi không nặng không nhẹ, nhưng từng chữ rơi xuống lại rõ ràng đến lạnh người .

 

 

 

Vậy là chương 2 của MANG THAI GIẢ ĐỂ LỪA ĐẢO, TÔI NÓI CÔ LỪA NHẦM NHÀ RỒI vừa khép lại với những tình tiết đầy lôi cuốn. Là một truyện thuộc thể loại Đô Thị, Nữ Cường, Vả Mặt, Hiện Đại, Gia Đình, tác phẩm này đang được rất nhiều độc giả theo dõi mỗi ngày trên Sime Ngôn Tình. Hãy theo dõi Fanpage để cập nhật chương mới nhanh nhất, và đừng quên khám phá thêm các truyện hot cùng thể loại đang chờ bạn phía trước!

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình

Sime Ngôn Tình là nơi tụi mình chia sẻ những bộ ngôn tình siêu sủng, siêu ngọt khiến tim tan chảy! Theo dõi liền kẻo lỡ truyện hot nha~ Nhớ vote 5 sao ủng hộ tụi mình với nhaa 💕

Bình luận

Sắp xếp theo