Loading...
Trong khoảng thời gian này , tần suất Phó Mạt xuất hiện trước mặt tôi quả thật đã giảm. Khi tôi tưởng rằng hắn đã tin tôi không phải là Kiều Duyệt của thế giới trước , chịu bỏ cuộc, thì.
Đệt! Tôi lại bị Phó Mạt bắt cóc, nhốt giữ.
Căn phòng trước mắt tôi giống hệt căn phòng kiếp trước của tôi .
"Duyệt Duyệt, em là vợ của anh , sao có thể làm vị hôn thê của người khác?" Phó Mạt ôm c.h.ặ.t tôi , giọng nói nhuốm bệnh hoạn.
Tôi cố vùng vẫy nhưng phát hiện cơ thể đã bị bỏ t.h.u.ố.c, chẳng còn chút sức lực nào.
Vợ cái con khỉ! Ai thèm cưới anh , cái trò tự ý cưới âm hồn với thân xác kia tính là gì hả?!
Còn chưa kịp c.h.ử.i ra miệng, tôi đã ngất đi .
Khi tỉnh lại , tôi phát hiện mình đã bị đưa đến một nơi khác.
Nền đất ẩm thấp, ánh sáng le lói từ một ô cửa sổ nhỏ. Tôi ngây người nghĩ: Phó Mạt phá sản rồi à ?
Ngay sau đó, người bước vào đã chứng minh tôi quá ngây thơ. Phó Mạt không hề phá sản, mà là tôi lại bị bắt cóc lần nữa.
Đùa tôi à , cái kiểu kịch bản l.ồ.ng nhau này là thế nào vậy trời?!
"Đây chính là con bé của Tịch Xuyên Ngôn?" một gã đàn ông với bộ dạng chẳng phải người tốt nhìn tôi đầy khinh bỉ.
"Bắt từ chỗ Phó Mạt về hả?"
Tôi ngơ ngác. Trong lòng không ngừng gào: Hệ thống! Hệ thống! Mau ra đây!
"Cũng đâu có đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành, vậy mà sao cả Phó Mạt lẫn Tịch Xuyên Ngôn đều bị nó mê hoặc thế này ?"
Tôi đảo trắng mắt: Đm, nhìn mày còn xấu hơn ấy !
Tôi tuy không phải tuyệt sắc giai nhân, nhưng ít nhất cũng là một mỹ nữ được chưa ?
Đột nhiên cửa mở ra , một người đàn ông khác bước vào . Ngoại hình khá tuấn tú, nhìn kỹ lông mày lại có mấy phần giống Tịch Xuyên Ngôn.
" Tôi là Tịch Thành, anh trai của Tịch Xuyên Ngôn." hắn chủ động giải đáp nghi hoặc trong mắt tôi .
À, bảo sao trông có nét giống nhau , hóa ra chung cha khác mẹ .
Chưa đợi tôi mở miệng, hắn đã tiếp tục:
"Có phải cô muốn hỏi, vì sao tôi bắt cóc cô?"
Rồi hắn bắt đầu kể lể một tràng dài về tuổi thơ bi t.h.ả.m và quãng đời lớn lên đầy thất bại.
"Tại sao cùng một người b, mà Tịch Xuyên Ngôn lại có thể sinh ra đã là người thừa kế nhà họ Tịch? Còn tôi thì không ? Phó Mạt cũng thế, rõ ràng đã đồng ý hợp tác với tôi , vậy mà lại trở mặt nuốt lời?!"
Đứng trước mắt tôi lúc này là một gã đàn ông nửa tỉnh nửa điên. Tôi nhìn hắn lên cơn kích động, chỉ lo hắn một giây sau phát rồ mà g.i.ế.c luôn tôi .
Khoan đã ... Phó Mạt?
Tôi sững sờ hóa ra vụ này còn dính dáng đến cả Phó Mạt.
Con hàng này đúng là sao chổi, đi đến đâu thì hại tôi đến đó!
"Đại ca, không thì anh thả tôi đi đi ? Anh có thù oán thì giải quyết với Phó Mạt và Tịch Xuyên Ngôn ấy , liên quan gì đến tôi đâu !"
Tôi còn chưa hoàn thành nhiệm vụ cơ mà! Nếu lần này c.h.ế.t toi thật, thì tôi coi như game over mất thôi.
Tôi ra sức khuyên giải, nhưng tiếc rằng Tịch Thành đã mê muội chẳng còn lý trí.
𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎̉𝑖 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑚𝑜̣𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝.
Hắn thậm chí còn cho tôi xem được hình ảnh Tịch Xuyên Ngôn và Phó Mạt đang bị dẫn đến tòa cao ốc hoang này .
Rõ ràng, Tịch Thành đã truyền lời: muốn cứu người thì chỉ được hai người bọn họ đến, không được mang theo ai khác.
Tôi nhìn màn hình hai người bị bịt mắt, trói c.h.ặ.t, rồi bị thuộc hạ của Tịch Thành đưa vào một căn phòng khác.
Trong lúc đó, Tịch Xuyên Ngôn còn lạnh lùng mỉa mai:
"Người ở chỗ anh mà còn để bị cướp đi , Phó Mạt, anh đúng là vô dụng."
Phó Mạt im lặng, không đáp.
Phía trước màn hình, Tịch Thành bật chế độ liên lạc hai chiều.
"Tịch Xuyên Ngôn, mang đồ đến chưa ?"
Thuộc hạ lập tức giật lấy tập tài liệu trong tay Tịch Xuyên Ngôn, rồi đưa sang cho Tịch Thành.
Khoảng cách không xa, chẳng mấy chốc tài liệu đã tới tay hắn .
Tôi nhìn rõ dòng chữ trên đó hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.
Tịch Thành muốn chiếm nhà họ Tịch, điều này tôi đoán được . Nhưng không ngờ Tịch Xuyên Ngôn lại vì tôi mà thẳng tay giao ra cổ phần như vậy .
Xem xong, Tịch Thành bật cười điên loạn:
"Chúng ta chơi một trò chơi đi !"
Trò chơi gì nữa đây?! tôi cảnh giác nhìn hắn .
"Cô Kiều đang ở trong tay tôi . Giờ tôi đã có được thứ mình muốn , tất nhiên sẽ giữ lời thả người . Nhưng ... tôi chỉ hứa thả một mình cô." giọng hắn lộ vẻ nham hiểm.
"Hiện giờ ở đây có ba người . Thế này đi , tôi sẽ rộng lượng thêm một lần : cho cô Kiều quyền chọn cứu thêm một người trong hai tên này , Tiểu Tịch tổng và Phó quản lý."
Má nó!
Hình ảnh này ... chẳng phải rất quen thuộc sao ?
"Tiểu Tịch tổng và Phó quản lý, Kiều tiểu thư chọn ai?"
Trên màn hình, Tịch Xuyên Ngôn và Phó Mạt đều bị bịt mắt, trói c.h.ặ.t hai tay. Họ liều mạng giãy giụa, nhưng rõ ràng tất cả chỉ là vô ích.
Tôi nhìn hai người , trong khi thuộc hạ của Tịch Thành đã chuẩn bị sẵn d.a.o kề bên. Trong lòng tôi giằng xé kịch liệt.
Mặc dù ở thế giới trước , Phó Mạt đúng là chẳng ra gì nhưng ít nhất hắn chưa từng mở miệng muốn tôi c.h.ế.t.
"Chỉ được chọn một. Kiều tiểu thư, cô có ba phút để quyết định."
Thời gian từng giây trôi qua, tim tôi như bị kéo căng đến cực hạn.
"Còn mười giây. Nếu Kiều tiểu thư không chọn... vậy thì tôi đành g.i.ế.c cả hai thôi." Tịch Thành nhàn nhã nhìn đồng hồ, giống như g.i.ế.c xong thì hết giờ làm , về nhà ăn cơm vậy .
"10... 9... 8... 3..."
"1.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/nam-chinh-the-gioi-cu-duoi-den-noi-roi/chuong-4
"
" Tôi chọn Tịch Xuyên Ngôn!"
Trong nháy mắt, trên gương mặt Tịch Xuyên Ngôn hiện rõ một nụ cười vui mừng. Còn Phó Mạt, giống như một con ch.ó hoang thất bại, từ lúc trò chơi bắt đầu hắn đã biết mình thua rồi .
Tịch Thành phất tay trên màn hình, một kẻ lập tức rút d.a.o đ.â.m vào bụng Phó Mạt. Máu tươi từ khóe miệng hắn trào ra .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-chinh-the-gioi-cu-duoi-den-noi-roi/chuong-4.html.]
Sau đó, tôi bị áp giải đến căn phòng giam giữ Tịch Xuyên Ngôn và Phó Mạt.
Khi đến nơi mới phát hiện thuộc hạ của Tịch Thành đã rút đi hết.
Tôi vội vàng tháo dây trói cho cả hai, nhưng phát hiện tất cả cửa thoát thân đều bị khóa kín.
Rõ ràng Tịch Thành chưa từng định tha cho ai cả.
Phó Mạt bụng trúng d.a.o, m.á.u chảy không ngừng, sắc mặt tái nhợt, cơ thể dần mất sức sống.
Chúng tôi liều mạng tìm đường ra , mong kịp đưa hắn đến bệnh viện. Nhưng tất cả cửa sắt đều bị hàn c.h.ế.t, mà cũng không có bất kỳ thiết bị liên lạc nào. Gọi trời chẳng thấu, gọi đất chẳng nghe .
Tịch Xuyên Ngôn cố gắng dùng sức đá cửa, nhưng đó là cửa sắt mới lắp, cứng vô cùng. Đá đến biến dạng, vẫn chẳng lung lay.
Khi chúng tôi còn đang tìm cách khác, thì không biết từ đâu bốc lên một làn khói dày đặc.
Đợi đến lúc phát hiện, lửa đã lan ra khắp gian phòng.
Tôi dùng tay áo che mũi, nhìn Phó Mạt đang nằm trên đất, rồi quay sang trao đổi ánh mắt với Tịch Xuyên Ngôn. Tình huống đã nguy cấp đến cực hạn.
Lửa càng lúc càng dữ dội, nơi này chẳng khác nào biển lửa.
Khi tôi gần như tuyệt vọng thì
"Hệ thống online. Phát hiện nhiệm vụ của ký chủ đã hoàn thành."
"Hệ thống, mau nói cho tôi cách thoát ra khỏi đây!"
"Ký chủ, nhiệm vụ hoàn tất. Kích hoạt chế độ truyền tống, đưa cô trở về thế giới ban đầu."
"Khoan! Trước tiên hãy nói cho tôi cách thoát!" tôi gấp gáp. Tôi trở về thì an toàn rồi , nhưng Tịch Xuyên Ngôn thì sao ? Cả Phó Mạt nữa...
Tôi không muốn Tịch Xuyên Ngôn, kẻ ngốc ấy , c.h.ế.t ở đây.
"Đợi cô quay về thế giới thực, cô sẽ hiểu tất cả."
Cơ thể tôi run rẩy, linh hồn bị hệ thống mạnh mẽ tách ra . Trong giây phút cuối cùng trước khi nhắm mắt, tôi thấy Tịch Xuyên Ngôn mấp máy môi:
"Anh sẽ đợi em ở thế giới thật."
Trong không gian hệ thống.
Chuyện này rốt cuộc là sao ?
Tại sao Tịch Xuyên Ngôn lại biết về thế giới hiện thực?
"Ký chủ đừng hoảng hốt, tôi đang mở khóa ký ức cho cô."
Tận sâu trong lòng, ký ức dần dần thức tỉnh.
Thì ra việc xuyên không đi công lược không phải ngẫu nhiên. Ở thế giới thực, bạn trai tôi – Phó Ngôn bị t.a.i n.ạ.n xe, linh hồn bị chia làm hai mảnh, rơi rớt vào tiểu thế giới. Hệ thống xuất hiện, nói tôi – với tư cách là bạn gái phải đi công lược họ, rồi mới giúp Phó Ngôn thức tỉnh.
Tôi đã đồng ý. Chỉ là khi hệ thống đưa tôi đến công lược, nó cố ý phong ấn trí nhớ của tôi .
Lý do tại sao chỉ số công lược của Phó Mạt mãi không đạt 100, chính là vì còn Tịch Xuyên Ngôn chưa công lược thành công.
Mà Phó Mạt và Tịch Xuyên Ngôn ở cùng một thế giới, vốn là điều kiện tất yếu.
"Phó Ngôn tỉnh chưa ?" tôi lo lắng. Tôi sợ cái c.h.ế.t của Tịch Xuyên Ngôn và Phó Mạt trong tiểu thế giới sẽ ảnh hưởng đến Phó Ngôn ở hiện thực.
"Ký chủ đừng vội. Tôi lập tức đưa cô về thế giới ban đầu."
Trong bệnh viện.
Người đàn ông hôn mê lâu ngày như thực vật, bỗng nhiên tỉnh lại , trở thành kỳ tích y học.
Tôi nhìn anh , trên người anh có cả đặc điểm của Tịch Xuyên Ngôn và Phó Mạt.
Không, đúng hơn phải nói hai người vốn chính là anh .
"Anh cuối cùng cũng tỉnh rồi !" tôi nhào đến ôm chầm lấy anh , thử thăm dò:
"Tịch Xuyên Ngôn và Phó Mạt?"
"Anh nhớ tất cả, Duyệt Duyệt." anh cười cưng chiều, ôm c.h.ặ.t lấy tôi , "Cảm ơn em đã vất vả."
Tôi đ.ấ.m một cái vào n.g.ự.c anh :
"Vậy mà lúc chọn giữa em và bạch nguyệt quang kia , anh còn do dự hả!"
Chuyện đó tôi nhớ rất rõ!
Trước kia ký ức bị phong ấn, tôi chỉ coi như nhiệm vụ công lược.
Giờ thì nhìn ra Phó Mạt chính là Phó Ngôn. Bạn trai tôi lại có lúc do dự giữa tôi và người phụ nữ khác!
Không thể tha thứ!
"Duyệt Duyệt, anh sai rồi !" Phó Ngôn lập tức giơ tay đầu hàng, ôm lấy tôi :
"Cái đó oan cho anh mà, toàn do hệ thống giở trò thôi!"
Hệ thống xong việc đã biến mất, anh thuận tay đổ hết tội cho nó, không bằng chứng đối chất.
Tôi dĩ nhiên không dễ tin.
Anh thấy vậy liền liên tục cam đoan rằng đời này tuyệt đối sẽ không bao giờ do dự, trong mọi lựa chọn đều sẽ chọn tôi . Cuối cùng, tôi mới chịu tha thứ, nhưng vẫn nhắc anh phải xem biểu hiện sau này .
Bỗng nhiên tôi nhớ ra :
"Anh thích ăn tro cốt à ?"
Cái thế giới của Phó Mạt thật sự làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp, biến thái quá mức.
Quất Tử
Phó Ngôn vội vàng giải thích:
"Đó chỉ là thiết lập nhân vật ở thế giới kia thôi, không liên quan gì đến anh thật cả!"
Tôi thử hỏi:
"Nếu giả sử em thật sự c.h.ế.t rồi , anh sẽ làm gì?"
"Em sẽ không c.h.ế.t! Nếu thật sự xảy ra ... anh sẽ c.h.ế.t cùng em."
"Em chỉ đùa thôi, anh đừng coi thật nha." tôi cười , khẽ đ.á.n.h anh .
Anh gục đầu vào vai tôi , trong đôi mắt giấu kín nơi tôi không thấy, tràn đầy sự cố chấp điên cuồng.
Không lâu sau , thân thể Phó Ngôn hồi phục hoàn toàn , được bác sĩ cho xuất viện.
Mọi chuyện đều quay về quỹ đạo bình thường. Phó Ngôn tiếp tục đi làm , còn tôi mở một tiệm hoa, thong thả làm bà chủ.
Hệ thống không bao giờ xuất hiện nữa.
Tôi và Phó Ngôn cứ thế bình an sống cùng nhau , nắm tay đi đến tận cuối con đường sinh mệnh.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.