Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lộc Vũ Mông đi chân trần đến bên cửa sổ, vén một góc rèm lên.
Cảng Thành trong đêm mưa đèn đóm lác đác, vậy mà cô lại cảm thấy như có một đôi mắt đang nhìn mình trong bóng tối.
Nếu Tống Thanh Tễ thật sự trốn ra ngoài, nếu cô ta nói gì đó…
Không, sẽ không đâu .
Lộc Vũ Mông siết c.h.ặ.t điện thoại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Viện dưỡng lão có giấy chẩn đoán, Tề Cẩn Chu đã tận mắt thấy cô ta phát bệnh, ai mà tin lời của một kẻ tâm thần chứ?
Nhưng tại sao , tim cô lại hoảng đến thế?
Cô quay lại giường ngồi xuống, mở album điện thoại, lật tới đoạn video cô tự biên tự diễn, vu khống Tống Thanh Tễ cướp bông tai rồi xịt t.h.u.ố.c diệt côn trùng. Lúc đó cô mua chuộc ông chủ cửa hàng tiện lợi quay lại đoạn này , rồi cố ý tự làm rách tai mình , tới bệnh viện rửa dạ dày, mọi thứ đều kín kẽ không tì vết.
Tề Cẩn Chu tin rồi , tất cả mọi người đều tin rồi .
Nhưng nếu Tống Thanh Tễ có cơ hội biện giải thì sao ? Nếu cô ta tìm được bằng chứng thì sao ?
Lộc Vũ Mông tắt điện thoại, nằm trở lại giường, nhưng mở mắt đến tận sáng.
9
Ngày thứ ba sau khi Tống Thanh Tễ mất tích, Tề Cẩn Chu đã vận dụng tất cả các mối quan hệ có thể dùng.
Anh liên hệ với cơ quan quản lý xuất nhập cảnh, nhưng không tra được ghi chép xuất cảnh của Tống Thanh Tễ; hoặc là cô dùng giấy tờ giả, hoặc là có người đã giúp cô che giấu.
Anh đến căn nhà ở Thiển Thủy Loan, đồ đạc của cô đều vẫn còn đó, trong tủ quần áo treo những chiếc váy cô thường mặc, trên bàn trang điểm bày những món mỹ phẩm dưỡng da cô còn chưa dùng hết, mọi thứ đều như bình thường, tựa như cô chỉ là đi ra ngoài dạo phố, chẳng mấy chốc sẽ quay về.
Tề Cẩn Chu che mặt, anh hối hận vì ngày đó ở viện dưỡng lão đã không nên ký vào tờ giấy kia .
Bác sĩ nói “bệnh nhân có khuynh hướng bạo lực, cần cách ly điều trị”, lẽ ra anh phải kiên quyết đưa cô về nhà, lẽ ra phải nghe cô nói hết, lẽ ra phải hỏi một câu: “Thanh Tễ, rốt cuộc em bị làm sao vậy .”
Nhưng anh đã chọn cách tàn nhẫn nhất, giao cô cho những người xa lạ mặc áo blouse trắng, nhốt vào căn phòng bệnh lạnh lẽo, rồi quay người rời đi .
Bởi vì anh mệt rồi .
Mệt vì phải luồn lách giữa cô và Lộc Vũ Mông, mệt vì phải đối phó với tâm trạng lúc tốt lúc xấu của cô, mệt vì cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã được xây trên trách nhiệm chứ không phải tình yêu.
Cho nên anh lấy lý do “vì tốt cho cô”, đưa cô vào viện dưỡng lão, cứ nghĩ chỉ cần bị nhốt một thời gian, cô sẽ “bình thường” trở lại , sẽ quay về thành Tống Thanh Tễ dịu dàng, hiểu chuyện, không ồn ào không náo loạn như trước .
Nhưng anh quên mất, cô vốn dĩ không phải người dịu dàng hiểu chuyện.
Cô là viên minh châu kiêu ngạo nhất ở Cảng Thành, là Tống Thanh Tễ từng hắt thẳng ly rượu vang vào mặt người khác giữa đám đông, từng đốt sạch phòng cưới bằng một mồi lửa.
Điện thoại lại reo lên, lần này là Lộc Vũ Mông.
Tề Cẩn Chu nhìn chằm chằm cái tên nhấp nháy trên màn hình, lần đầu tiên cảm thấy chán ghét.
Anh tắt máy, bên kia lại gọi tới.
Lặp lại ba lần , anh mới bắt máy, giọng điệu lạnh nhạt đến chính anh cũng không nhận ra : “Có chuyện gì?”
“Cẩn Chu, em nghe nói anh đang tìm chị Thanh Tễ… Có tin tức gì không ?” Giọng Lộc Vũ Mông mềm mại, mang theo vẻ quan tâm.
“Không có .”
“Anh đừng quá lo, có thể chị Thanh Tễ chỉ là tâm trạng không tốt , ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa thôi. Chân chị ấy không tiện, chắc cũng không đi xa được đâu .”
Tề Cẩn Chu không nói gì.
Lộc Vũ Mông ngừng một lát, khẽ nói : “Cẩn Chu, em biết anh lo cho chị ấy , nhưng anh cũng phải để ý bản thân . Mấy ngày nay anh chắc hẳn chưa ăn uống, nghỉ ngơi đàng hoàng phải không ? Em hầm canh rồi , để em mang qua cho anh nhé?”
“Không cần.” Tề Cẩn Chu cắt ngang cô
ta
, “Vũ Mông, gần đây chúng
ta
đừng gặp
nhau
nữa.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/tinh-yeu-la-mot-dam-chay/chuong-6
”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, lúc mở miệng lại đã mang theo tiếng nghẹn ngào: “Vì sao ? Là vì chị Thanh Tễ sao ? Nhưng em thật sự không có … Những chuyện đó đều qua rồi , em chỉ muốn ở bên anh thôi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tinh-yeu-la-mot-dam-chay/chuong-6.html.]
“Anh biết .” Tề Cẩn Chu xoa xoa giữa mày, cảm giác mệt mỏi như thủy triều ập đến, “ Nhưng bây giờ anh không có tâm trạng nói mấy chuyện này . Thanh Tễ mất tích rồi , anh phải tìm cô ấy .”
“Sau khi tìm được thì sao ?” Lộc Vũ Mông hỏi, giọng rất nhẹ, “Anh sẽ đón cô ấy về à ? Tiếp tục sống như trước kia sao ? Cẩn Chu, anh yêu em, không phải sao ? Anh từng nói phần tình cảm còn lại của đời này đều là của em.”
Hơi thở Tề Cẩn Chu nghẹn lại .
Đúng vậy , anh đã nói rồi .
Ở thư phòng, nói với Chu Tự, nói đến mức thản nhiên như thế, đường hoàng như thế.
Khi đó anh cảm thấy đây là sắp xếp tốt nhất — cho Tống Thanh Tễ hôn nhân và trách nhiệm, cho Lộc Vũ Mông tình yêu và tương lai. Anh cứ nghĩ mình có thể cân bằng, có thể vẹn cả đôi đường.
Nhưng bây giờ Tống Thanh Tễ dùng một tờ thỏa thuận ly hôn và một lần mất tích để nói với anh : cô không cần nữa.
Cô không cần cuộc hôn nhân anh bố thí, không cần trách nhiệm anh gánh vác, không cần màn kịch nực cười của ba người này .
“Vũ Mông,” anh nghe thấy giọng mình khàn đặc đến khó chịu, “cho anh chút thời gian, anh cần nghĩ cho rõ.”
Cúp máy, anh mở hòm thư, lại nhìn tờ thỏa thuận ly hôn kia thêm lần nữa.
Con trỏ chuột lơ lửng trên nút “ký tên” rất lâu, cuối cùng vẫn không bấm xuống.
Anh tắt trang, mở phần mềm đặt vé, mua tấm vé chuyến bay sớm nhất đi Zurich.
Giờ cất cánh là sáu tiếng sau .
Anh đứng dậy thu dọn hành lý, động tác rất vội, như thể đang đuổi theo một thứ gì đó sắp vĩnh viễn mất đi .
Khi máy bay lao v.út lên trời cao, Cảng Thành đang vào hoàng hôn.
Ánh mây chiều trải kín mặt biển, anh nhìn qua cửa sổ máy bay về thành phố mà hai người từng cùng sống chung, nhớ tới ngày cưới, cô ngồi trên xe lăn, còn anh quỳ một chân xuống chỉnh lại vạt váy cho cô.
Khoảnh khắc đó, nhiếp ảnh gia chụp lại , cô cúi đầu nhìn anh , khóe mắt còn vương nước mắt, khóe môi mang theo nụ cười .
Lúc ấy anh đang nghĩ gì?
Hình như anh đã nghĩ: đời này , là cô ấy thôi.
Dù không yêu, cũng phải bảo vệ cô chu toàn .
Nhưng cuối cùng, người làm cô tổn thương sâu nhất, lại chính là anh .
10
Mùa đông ở Zurich lạnh đến thấu xương.
Tống Thanh Tễ quấn c.h.ặ.t khăn choàng len, ngồi trên xe lăn, nhìn tuyết bay ngoài cửa sổ kính lớn của trung tâm phục hồi chức năng.
Đến Thụy Sĩ đã hai tháng, lớp thạch cao ở chân vừa mới tháo tuần trước , giờ đổi sang khung cố định nhẹ hơn. Cố Vũ nói hồi phục rất tốt , nhưng con đường phục hồi chức năng vẫn còn rất dài.
“Hôm nay thấy thế nào?” Cố Vũ đẩy cửa bước vào , trong tay cầm bản báo cáo kiểm tra mới nhất.
“Tốt hơn hôm qua một chút.” Tống Thanh Tễ quay đầu cười với anh , “Ít nhất không cần t.h.u.ố.c giảm đau cũng ngủ được rồi .”
Cố Vũ ngồi xuống đối diện cô, đưa báo cáo cho cô: “Tình hình liền dây chằng không tệ, nhưng cơ bắp bị teo khá nghiêm trọng, ba tháng tới là giai đoạn quan trọng. Thanh Tễ, phục hồi chức năng sẽ rất khổ, em phải chuẩn bị tâm lý.”
“Khổ đến đâu cũng tốt hơn ở lại nơi đó.”
Cô khẽ nói , ánh mắt rơi xuống chân phải vẫn gầy gò nhưng đầy vết sẹo phẫu thuật của mình , “Anh họ, cảm ơn anh .”
Nếu không phải Cố Vũ mạo hiểm đưa người vào “trộm” cô ra khỏi viện dưỡng bệnh, bây giờ có lẽ cô vẫn bị nhốt trong căn phòng bệnh trắng toát đến rợn người kia , mỗi ngày bị ép uống đủ loại t.h.u.ố.c, dần dần mất đi ý thức trong quá trình trị liệu điện giật.
“Đừng nói mấy lời này .” Cố Vũ vỗ vai cô, “Mẹ em là cô của anh , em là em gái anh , anh không lo thì ai lo?”
Tống Thanh Tễ cay xè sống mũi, cúi đầu che giấu.
Hai tháng này , Cố Vũ gần như gác lại toàn bộ công việc, ở bên cô suốt quá trình điều trị.
Ca phẫu thuật do chính anh chủ trì, kế hoạch phục hồi chức năng cũng do anh đích thân lập ra , đến cả lúc nửa đêm cô đau đến tỉnh giấc không ngủ được , cũng là anh ngồi bên giường đọc truyện để phân tán sự chú ý cho cô.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.