Loading...
Ở đây có chữ “Thất” trong tên, chỉ có mình tôi . Mọi người đồng loạt quay ra nhìn tôi , mắt tròn xoe, mặt mũi khiếp sợ. Chắc họ không ngờ, một kẻ bé tuổi nhất, lương thấp nhất, nghe ̀o nhất như tôi lại quen biết ông trùm…
“He he, he he…” Tôi cười gượng vài tiếng với mọi người rồi đứng dậy.
Diêm Vương vẫy tay với tôi : “Lại đây.”
Tôi bước tới, hạ giọng hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Anh nắm tay tôi : “Dẫn em đi một chỗ.”
Anh trực tiếp dùng pháp lực mang tôi đi . Lúc rời đi , tôi nghe quản lý Trần kêu lên ngạc nhiên: “A… Thì ra bạn trai của Sơ Thất là Diêm Vương!”
Diêm Vương đưa tôi đến một khu rừng nhỏ. Ở đó có hai chiếc xe cảnh sát đang đậu, đèn pha chiếu sáng cả một vùng. Một cảnh sát dẫn theo một người đàn ông trẻ bị còng tay bước xuống xe.
“Nửa thân trên … chôn trong mảnh đất này.” Người đàn ông đeo còng chỉ tay.
Tôi thấy anh ta hơi quen quen.
“Hình như em đã gặp anh ta ở đâu rồi.” Đột nhiên, tôi nhớ ra : “À, phải rồi! Mấy hôm trước, em đi ngang qua con phố toàn quán bar, thấy nhóm trai gái tụ tập, anh ta là một trong số đó…”
Lúc đó anh ta đang ôm một cô gái, trên tóc cô ấy có kẹp bướm giống y hệt của tôi .
Mấy anh cảnh sát lấy xẻng bắt đầu đào.
“Đội trưởng Nghiêm, đào được rồi!”
Thứ họ bới lên khỏi đất là một nửa hài cốt, phần có đầu lâu.
“Thi thể của Trương Nhược Thất, cuối cùng cũng tìm đủ rồi, báo cho gia đi ̀nh cô ấy đi .”
Trương Nhược Thất? Sao cái tên này nghe quen quen thế nhỉ?
“Trương Nhược Thất? Trương Nhược Thất…” Đầu tôi bỗng dưng đau như búa bổ.
Diêm Vương lấy ra chiếc kẹp bướm của tôi . Nhưng trên kẹp, giờ đã chẳng còn vết máu nào nữa. Anh kẹp nó lên tóc tôi .
“Em chính là Trương Nhược Thất.” Anh vươn tay, ôm tôi vào lòng.
Tôi chính là Trương Nhược Thất? Vậy bộ hài cốt đó là tôi ? Ngay lúc ấy, những ký ức đã mất của tôi ùa về.
Tôi … tôi tên là Trương Nhược Thất, sinh viên năm nhất đại học.
Hôm ấy, tôi chuẩn bị đi học cùng một đàn anh học chung trường, cũng là con trai của bạn thân mẹ tôi . Anh ta bảo tôi sang nhà anh ta đợi. Tôi từng đi với mẹ đến nhà anh ta vài lần, cũng coi như quen biết.
Vậy mà hôm đó, trong nhà chỉ có một mình anh ta . Anh ta sinh ý đồ xấu với tôi . Trong lúc giằng co, tôi ngã đập đầu vào tường, máu me chảy xối xả, rồi tôi bất tỉnh. Chắc anh ta tưởng tôi chết nên chia nhỏ t.h.i t.h.ể rồi phi tang.
Chẳng trách váy áo và kẹp tóc của tôi dính nhiều máu đến vậy . Thằng khốn nạn này, đầu óc biến thái thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-la-co-hon-tham-an/chuong-9.html.]
Anh ta rửa sạch chiếc kẹp của tôi rồi tặng cho bạn gái. Chính là cô gái mang chiếc kẹp bướm mà hôm nọ tôi thấy ở ngoài quán bar. Chính nó, kẹp tóc của tôi chứ còn gì nữa.
Diêm Vương cho
tôi
về nhà một chuyến, nhìn người
thân
khóc than thảm thiết,
tôi
chỉ biết khóc theo, chẳng an ủi được ai.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/toi-la-co-hon-tham-an/chuong-9
Đến dương gian một chuyến, đang tuổi xuân thì bị giết hại. Đời còn dài rộng chưa kịp trải, bố mẹ chưa kịp phụng dưỡng. Kẻ gây án sẽ bị pháp luật trừng trị. Còn tôi với gia đi ̀nh, đã âm dương cách biệt.
Diêm Vương ôm tôi vào lòng, vỗ nhẹ tóc tôi : “Nín đi , kiếp này của em đến đây là hết rồi, buông bỏ thôi.”
Tôi trở lại thân phận cũ, về đi ̣a phủ. Người nhà đốt cho tôi xe sang, biệt thự và một đống tiền. Từ một quỷ nghe ̀o phải đi làm thuê, chớp mắt tôi thành phú bà cõi âm.
Tôi đến chỗ xếp hàng đăng ký đầu thai, bốc được số vào mùng một tháng bảy năm sau . Còn hơn một năm nữa.
Ma quỷ có thân phận ở đi ̣a phủ, trừ tiết Trung Nguyên ra thì chẳng thể tự do đi lại chốn dương gian.
Tiểu Hạ dựa vào giấy đăng ký kết hôn để chuyển về đi ̣a phủ, nên phải đợi đến cuối năm mới làm thủ tục chuyển đi cùng nhau . Nó cũng chẳng ở bên tôi được.
Nhưng tôi đã bỏ ra 50 tỷ mua cho Tiểu Hạ một cái điện thoại, gửi bưu điện lên dương gian cho nó. Khi nào ra ̉nh rỗi, chúng tôi lại gọi điện ta ́n gẫu vài câu.
Có hôm, Tiểu Hạ bảo: “Hầy, tao nhớ mày lắm đấy, bé đáng yêu ơi! Hay mày bảo Diêm Vương nhà mày đưa mày lên dương gian sống chung luôn đi ?”
Từ hồi về đi ̣a phủ, tôi vẫn qua lại với Diêm Vương. Diêm Vương cao ra ́o đẹp trai, mặt mũi cực phẩm, chuyện ấy cũng rất tuyệt… Tôi nghĩ, chuyện này cứ tiếp tục cho đến khi tôi đầu t.h.a.i thì cũng chẳng sao !
Nhưng gần đây anh cũng không về dương gian nữa, khiến tôi quên khuấy mất ý tưởng ấy. Anh già nhà tôi tên là Diêm Lân. Nghe đâu , anh là nguyên thần của hỏa kỳ lân thời thượng cổ, sau này thống lĩnh đi ̣a phủ, trở thành một trong mười chín điện Quỷ Vương.
Tối hôm ấy, tôi đợi anh tan làm, liền dùng chiêu nịnh nọt: “Dạo này anh không lên dương gian ở nữa à?”
Anh nâng cằm tôi , đỡ lấy eo tôi , kéo tôi ngồi lên đùi: “Bởi vì em không thể tự tiện đi lên dương gian.”
“Hả? Tại sao ?” Tôi cười hì hì, nói: “Em làm tiểu đệ của anh , anh dẫn tiểu đệ lên dương gian tuần tra, chẳng phải cũng tính là công vụ ư?”
Anh lắc đầu: “Nếu được, anh đã đưa em lên từ lâu rồi.”
“Ồ.” Tôi nghĩ bụng, hóa ra quyền hạn của anh này cũng chẳng lớn lắm.
“ Nhưng mà, vẫn còn một cách để em tự do qua lại âm dương.”
Nghe vậy , tôi mừng rỡ: “Sao anh không nói sớm! Cách gì vậy ?”
Anh xoa vòng eo của tôi , ánh mắt đầy ẩn ý: “Trở thành tân nương của Diêm Vương, thì có thể tự do ra vào hai giới.”
Tôi … cứng họng! Liền tuột khỏi người anh . Anh già này, xem tôi là kẻ ngốc à? Trở thành tân nương của Diêm Vương? Thế thì còn đầu t.h.a.i kiếp nào nữa! Mà tôi muốn sống một cuộc đời trọn vẹn, từ đầu đến già cơ.
Tôi và Diêm Lân hẹn ước: Tôi sẽ đi đầu t.h.a.i làm người một lần, đợi khi trở về đi ̣a phủ, nhất đi ̣nh sẽ làm cô dâu quỷ của anh .
Anh mỉm cười hôn tôi một cái, đồng ý: “Được, anh chờ em.”
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.