Loading...
Tôi gần như chìm nghỉm trong cái bẫy ngọt ngào ấy , cứ thế vô thức làm ra bao nhiêu chuyện mà lúc tỉnh táo nhớ lại chỉ muốn chui xuống cái lỗ nào cho đỡ xấu hổ.
Sáng hôm sau khi tôi tỉnh giấc, Phó Tư Châu đã đi mất, không để lại một lời nhắn nào. Rõ là anh chẳng muốn dây dưa gì với tôi , chỉ là một lần trót dại mà thôi.
Tôi ôm c.h.ặ.t chăn ngồi dậy, trong lòng hơi trống rỗng. Nhưng khi nắng sớm ấm áp rọi lên bờ vai đầy dấu đỏ, tôi nhanh ch.óng nghĩ thông suốt. Thôi thì cứ coi như mình ăn được hot boy của khoa miễn phí!
…
Tôi không hề quên chuyện tối qua, nên lúc thấy Đoàn Tiêu đứng đợi dưới ký túc xá, tôi chẳng lấy gì làm ngạc nhiên.
“Nguyên Nguyên.”
Khi Đoàn Tiêu tiến đến trước mặt, anh ta không hề nổi cơn tam bành như tôi tưởng tượng, ngược lại , giọng điệu có phần mềm mỏng hơn mọi khi.
“Anh xóa hết mọi phương thức liên lạc của Thẩm Anh rồi , sau này anh cũng sẽ giữ khoảng cách với cô ấy . Em cứ coi như hôm qua chưa nói chia tay, được không ?”
Hả? Gì cơ?
Tôi chẳng biết phải trưng ra bộ mặt nào để diễn tả sự kinh ngạc và cạn lời của mình lúc này . Việc anh ta vừa hôn Thẩm Anh xong rồi quay ngoắt phủi bỏ cô ta đã khó hiểu, nhưng tôi còn khó hiểu hơn khi anh ta biết rõ tối qua tôi và Phó Tư Châu đã làm gì mà vẫn có thể chạy đến đây làm hòa. Tôi suýt thì nghi ngờ anh ta có sở thích bị cắm sừng.
Tôi khựng lại , rồi khó hiểu hỏi: “Anh không để tâm chuyện tối qua tôi và Phó Tư Châu…”
Anh ta b.úng trán tôi , vẻ mặt trông rất thoải mái: “Đừng giả vờ nữa, Nguyên Nguyên. Anh biết tối qua em và nó chẳng có chuyện gì cả.”
Tôi ngẩn người , ý nghĩ đầu tiên là Phó Tư Châu nói cho anh ta biết . Cũng phải thôi, cái cách anh biến mất không một lời từ biệt đã nói rõ anh muốn che giấu chuyện bị tôi ăn mất.
Đoàn Tiêu vừa nói vừa định đưa tay ôm tôi : “ Nhưng em lừa được anh thật đấy, anh phát điên đi tìm em cả đêm. Thế nên mình hòa nhé, được không ?”
Tôi phiền muốn c.h.ế.t, bèn dùng sức đẩy Đoàn Tiêu ra : “Đã bảo chia tay rồi , anh đừng đến làm phiền tôi nữa! Làm ơn tránh xa tôi ra . Tối qua tôi bói quẻ cả đêm, quẻ bảo anh khắc đường tài lộc của tôi .”
Tối qua vất vả hơn ba tiếng đồng hồ khiến tôi mệt rã rời. Tôi về ký túc xá, cuộn mình trong chăn ngủ bù tiếp.
Mãi đến chiều, tôi mới bị bạn cùng phòng lay dậy.
“Nguyên Nguyên, câu lạc bộ của cậu họp kìa.”
“Chủ tịch câu lạc bộ bảo gọi cho cậu không được nên nhờ tôi báo một tiếng.”
Tôi ngồi dậy, một lúc sau mới từ từ ngáp một cái: “Ừ, cảm ơn cậu .”
Rồi tôi chậm chạp bò xuống giường như con lười, vệ sinh cá nhân, cắm sạc điện thoại xong mới ra ngoài. Khi đến phòng họp câu lạc bộ, tôi đã hoàn toàn tỉnh táo.
Vẫn chưa tới giờ nên các chủ tịch, kể cả Phó Tư Châu, đều chưa có mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/toi-qua-dem-voi-ban-cua-ban-trai-toi/chuong-4
net.vn/toi-qua-dem-voi-ban-cua-ban-trai-toi/chuong-4.html.]
Có một đàn em rụt rè lại gần, má ửng hồng, kéo tay áo tôi : “Đàn chị ơi, chị biết phó chủ tịch Phó Tư Châu có bạn gái chưa ạ? Em muốn theo đuổi anh ấy .”
Cảm giác xấu hổ không tên bỗng dâng lên trong lòng. Tôi cũng chẳng hiểu mình đang chột dạ vì điều gì.
Tôi lắc đầu với em ấy : “Chắc là chưa có đâu .”
Mắt đàn em sáng rực lên, hỏi tiếp: “Vậy chị có hiểu rõ về đàn anh Phó không ạ? Chị kể một chút về anh ấy cho em được không ?”
Tôi lắc đầu quầy quậy, vừa cố hết sức phủ nhận mối quan hệ, vừa phải trả lại hình tượng lạnh lùng xa cách cho Phó Tư Châu: “Chị không thân với anh ấy lắm đâu , chưa nói được mấy câu nữa là.”
Ngay lập tức, một tiếng cười khẩy đầy ẩn ý vang lên sau lưng.
“Cũng đúng. Dù gì tối qua toàn anh nói , em thì ngoài ‘ưm’ với ‘a’ ra có nói gì đâu .”
Tôi chưa kịp quay người lại đã cảm thấy một luồng khí lạnh.
Hôm nay Phó Tư Châu mặc áo gió, khóa kéo lên tận cùng, gần chạm đến cằm. Cả cây đồ đen làm anh trông thêm vài phần sát khí. Anh khoanh tay, tựa vào khung cửa với vẻ mặt như cười như không .
Tôi bị Phó Tư Châu kéo sang một phòng học trống khác. Anh bế tôi đặt lên bàn, chống hai tay xuống hai bên người tôi rồi lạnh lùng nhìn chằm chằm.
“Đàn em, không ngờ em tồi ghê.”
Như bị chụp cho cái mũ to đùng, tôi ngẩng phắt lên, suýt nữa chạm môi vào cằm anh .
Phó Tư Châu né tránh một cách rõ ràng: “Ai dạy em thế? Hôn xong ngủ xong rồi không tính chịu trách nhiệm à ?”
Tôi đanh mặt, hùng hồn cãi lại : “Em có muốn hôn anh đâu , tại không cẩn thận thôi mà!”
Anh cười khẩy: “Anh khuyên em nên nghĩ lại cho kỹ.”
Chẳng hiểu sao hình ảnh tối qua tôi chủ động đòi hôn Phó Tư Châu đột nhiên hiện lên trong đầu. Cái lưng vừa mới duỗi thẳng của tôi lập tức chùng xuống, không còn chút khí phách nào.
Rõ là Phó Tư Châu đang ôm một bụng tức giận. Anh tiếp tục tính sổ: “Ngủ với anh xong, không nói câu nào đã chạy biến?”
Rồi anh cụp mắt, cười tự giễu, trông cô đơn đến lạ: “Anh không ngờ em lại ghét anh đến mức đó. Để vạch rõ ranh giới với anh mà em không thèm nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, em làm được đến nước đó cơ à .”
Đến lúc này , tôi mới lờ mờ nhận ra hình như có hiểu lầm gì đó. Bao nhiêu ý định phản bác và cãi lại đều tan biến hết, giọng tôi cũng bất giác dịu đi .
“Đàn anh , em đâu có ghét anh . Lúc em tỉnh dậy đã không thấy anh đâu , cứ ngỡ anh đi trước rồi . Điện thoại em sập nguồn, em quên chưa bật lên, chứ không phải cố tình bơ anh .”
Anh nhướng mày, có lẽ không ngờ hóa ra là thế này . Rồi anh mới từ tốn giải thích rằng sáng nay anh ra ngoài mua bữa sáng cho tôi và cũng đã nhắn tin, vì điện thoại tôi sập nguồn nên không nhận được .
Thế rồi hiểu lầm được làm sáng tỏ.
Phó Tư Châu vòng tay qua eo tôi .
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.