Loading...
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi ngồi im lặng trên ghế, ngón tay khẽ miết vào mép trang giấy ố vàng của cuốn sổ tay, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào mắt anh , lắng nghe từng chữ một cách bình thản.
Mục Lâm nhìn sâu vào mắt tôi , bàn tay to lớn, thô ráp có những vết chai mỏng của anh khẽ cử động, anh không vội vã nắm lấy tay tôi , mà nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay mình lên mặt bàn gỗ, ngay sát cạnh bàn tay đang cầm chiếc nhíp của tôi , khoảng cách chỉ tính bằng milimet:
" Nhưng từ ngày cô bước chân vào phòng chỉnh lý số 2, dùng kỹ thuật định lượng vi mô để cứu vãn hòm hiện vật số 04, và cái cách cô dùng chính thân thể mình đè c.h.ặ.t lên hộp bích họa giữa trận bão cát Tây Bắc, tôi mới nhận ra ... thế giới của tôi đã bị cô làm xáo trộn hoàn toàn . Cô không cần sự che chở của hào môn, không cần sự ban ơn của tiền tài, cô dùng chính cái khí chất thanh sạch và tri thức tự thân của mình để độc lập đứng vững giữa đời."
Anh dừng lại một chút, l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn phập phồng một nhịp dứt khoát, giọng nói khàn đi vì xúc động nhưng vô cùng kiên định: " Tôi không biết nói những lời thề non hẹn biển hoa mỹ của những tổng tài bá đạo trên phim, tôi cũng không có những món trang sức kim cương lộng lẫy để tặng cô. Nhưng giờ anh hiểu, anh muốn một người có thể cùng anh đi qua những cơn mưa thực địa, cùng anh đối thoại với những bí mật của lịch sử dưới lòng đất sâu, và người đó, cả cuộc đời này của Thương Mục Lâm, chỉ có thể là em. Thanh Dao, em có bằng lòng để anh đi bên cạnh, dùng cả đời này để bảo hộ cho thế giới tri thức của em không ?"
Tình yêu của một người đàn ông trầm ổn , ít nói như Thương Mục Lâm là như vậy . Không có sự cưỡng ép, không có những hiểu lầm kéo dài vô lý, anh yêu tôi vì năng lực, vì sự kiên trì và một tinh thần học thuật đồng điệu tuyệt đối. Lời tỏ tình của anh không có chữ "yêu" nào, nhưng nó lại là lời cam kết kiên cố nhất của một linh hồn trưởng thành nguyện dùng cả sự nghiệp và tự trọng của mình để bầu bạn cùng tôi đi qua mọi giông bão.
Tôi nhìn bàn tay anh đang đặt sát cạnh tay mình trên mặt bàn gỗ mộc. Ngoài hiên, cơn mưa mùa hạ vẫn đổ xuống xối xả, làm mờ mịt cả không gian ngoại ô xám xịt, nhưng trong căn phòng nhỏ này , ánh đèn vàng ấm áp và lời nói của anh đã hoàn toàn xua tan đi cái lạnh ẩm của đất đai.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tôi từ từ buông chiếc nhíp y tế xuống khay, ngẩng đầu lên, nở một nụ cười rạng rỡ và tự tại — một nụ cười trọn vẹn nhất từ ngày tôi trở về Kinh Thành, sưởi ấm cả khoảng không gian tĩnh lặng của trạm khảo cổ.
Tôi
không
nói
những lời thề hẹn dài dòng,
tôi
nhẹ nhàng dời bàn tay
mình
sang, đặt lòng bàn tay gầy gò của
mình
vào
trong lòng bàn tay to lớn, thô ráp bám chút bụi giấy của
anh
. Cái nắm tay của hai chúng
tôi
dứt khoát, vững chãi, cảm nhận
được
hơi
ấm da thịt truyền qua
nhau
một cách chân thành nhất.
Truyện được đăng tải duy nhất tại Sime Ngôn Tình: https://simengontinh.com/trieu-quy/chuong-22
"Mục Lâm," tôi gọi thẳng tên anh , thanh âm phẳng lặng nhưng ngập tràn sự tin tưởng tuyệt đối của một người con gái có chính kiến mạnh mẽ. "Em bằng lòng. Đường khảo cổ rất dài và cô độc, có anh đi cùng, em chưa từng thấy sợ hãi."
Thương Mục Lâm xiết c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi , các ngón tay đan vào nhau một cách kiên cố, đôi mắt một mí sâu hoắm của anh hiện lên một sự mãn nguyện và thâm tình trọn vẹn của một người đàn ông vừa tìm thấy báu vật quý giá nhất của cuộc đời mình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trieu-quy/11-2.html.]
Chúng tôi đứng cạnh nhau bên hiên mưa thực địa, hai chiếc bóng đổ dài trên nền bê tông mộc mạc dưới ánh đèn vàng ấm áp. Họ không cần những lời thề non hẹn biển oanh liệt của tuổi trẻ, chỉ cần một cái nắm tay dứt khoát giữa đời thường lạnh giá, dùng tri thức và sự t.ử tế tự thân để cùng nhau kiến tạo nên một tương lai độc lập, vững bền.
Sáu giờ tối, cơn mưa phùn bắt đầu ngớt dần.
Tiếng động cơ xe jeep dã ngoại quen thuộc vang lên ngoài cổng trạm, phá vỡ sự yên tĩnh của văn phòng.
Úc Viễn bước vào trước , chiếc áo khoác denim của anh ta sũng nước mưa, mái tóc cắt ngắn bám đầy những hạt nước nhỏ, nhưng đôi mắt diều hâu kia lại sáng rực lên một sự hào hứng tột độ. Đi theo sau anh ta là Cố Thanh Vy, cô ấy ôm một chiếc hộp gỗ trắc bọc trong lớp bạt chống nước, nụ cười rạng rỡ trên môi lộ rõ sự vui mừng.
"Hai người xong việc chưa ? Xem cái này đi !" Úc Viễn bước tới, không cần xã giao, trực tiếp đặt một tập bản vẽ kỹ thuật vừa được quét sạch lớp bê tông bảo vệ lên bàn, phát ra một tiếng bịch trầm đục: "Mục Lâm, Thanh Dao, lớp móng cọc gỗ âm sâu bốn mét của ngôi nhà cũ vừa được đội công nhân của tôi tháo dỡ xong một nửa trước khi mưa lớn. Dưới chân cột cọc chính bằng gỗ bách, chúng tôi tìm thấy cái này ."
Thanh Vy cẩn thận mở lớp bạt chống nước, mở nắp chiếc hộp gỗ trắc ra .
Bên trong, nằm im lìm trên lớp đệm gấm màu đỏ sẫm, là một chiếc chìa khóa đồng cổ thứ hai có kích thước hoàn toàn trùng khớp với chiếc chìa khóa hoa văn phượng hoàng của tôi , nhưng trên thân chiếc chìa khóa này lại được khắc hoa văn một con chim tước (chim sẻ cổ) đang sải cánh bay giữa những đám mây.
Tôi và Thương Mục Lâm đồng loạt nhìn vào chiếc chìa khóa đồng cổ thứ hai, bàn tay hai chúng tôi vẫn đang đan c.h.ặ.t vào nhau vô thức xiết nhẹ một nấc.
"Mật mã địa tầng của ông nội cậu để lại năm 1970," Úc Viễn thu lại nụ cười trêu chọc, ánh mắt anh ta nhìn hai chúng tôi chuyển sang sự nghiêm nghị, đầy ẩn ý của một người làm ngành sáng tạo thực lực. "Chim phượng hoàng và chim tước. Hai chiếc chìa khóa đã tụ hợp đầy đủ ngay trong ngày sinh nhật của Thanh Dao. Mục Lâm, ngày mai, mật đạo lăng mộ tùy táng kép thời Đường dưới căn nhà tập thể cũ của hai người ... chính thức mở hòm rồi đấy."
Tôi nhìn chiếc chìa khóa đồng khắc hoa văn chim tước đang tỏa ra thứ ánh sáng mờ lạnh dưới ánh đèn, lòng dâng lên một sự tò mò và một dợn sóng nhẹ nhàng tự tại. Một bí mật lịch sử lớn hơn, một chặng đường sự nghiệp rực rỡ và cuộc hành trình chữa lành định mệnh của bốn người trẻ tuổi chúng tôi đã chính thức bước sang một chương mới, bắt đầu từ một lời tỏ tình bên hiên mưa ngoại ô và sự quy tụ của hai mảnh ghép bách niên.
Chương này đã có vấn đề gì?
Vui lòng cho chúng tôi biết chương này bị lỗi gì?.
Vui lòng báo cáo lỗi chi tiết để ưu tiên chỉnh sửa.
Gửi báo cáo thành công!
Cảm ơn phản hồi của bạn. Chúng tôi sẽ điều chỉnh sớm nhất có thể.
Gửi báo cáo thất bại!
Đã có lỗi xảy ra trong quá trình gửi báo cáo. Vui lòng thử lại.